Chương 79: Trái Heo Heo

⏱ ~10 min read

Chương 79: Trái Heo Heo

Lời người quan sát nói sẽ đâm vào nhau, quả thật không phải đùa đâu.

Lúc này thuyền của Ian bọn họ đã gần đến đỉnh núi, do diện tích thu hẹp lại, tầm nhìn cũng tương ứng mở rộng hơn, tự nhiên cũng nhìn thấy con thuyền mà người quan sát nói đến.

Đó là một con thuyền đi lên từ luồng Biển Nam, lúc này trên luồng gần như ở vị trí ngang bằng với thuyền của Ian bọn họ, liếc mắt nhìn qua là có thể thấy được hơn nửa thân thuyền của đối phương, con thuyền đó trông còn treo cờ hải tặc màu đen, có vẻ là một con thuyền hải tặc.

Khi Ian bọn họ nhìn thấy đối phương, đối phương tự nhiên cũng nhìn thấy con thuyền của Ian bọn họ, hơi so sánh vị trí một chút, sẽ hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Lần này không chỉ người trên thuyền của Ian bọn họ hoảng loạn, đối phương cũng đồng dạng hoảng loạn, do tốc độ dòng nước của bốn luồng gần như là giống nhau, nên vào thời khắc đến đỉnh núi, hai con thuyền rất có khả năng sẽ đâm vào nhau, với tốc độ cao như vậy, hai con thuyền đều có thể bị đâm đến tan xác.

"Nhanh! Giương buồm giảm tốc!" Bill lớn tiếng gầm lên.

Nhưng không đợi các thủy thủ chấp hành mệnh lệnh của ông ta, Ian đã kéo ông ta lại nói: "Không được! Đừng quên, phía sau chúng ta còn có thuyền! Một khi giương buồm, chúng ta không đâm vào con thuyền hải tặc đó, nhưng sẽ đâm vào thuyền phía sau mất!"

Bill lúc này được nhắc nhở, mới chợt phản ứng lại, bên mình căn bản không thể giảm tốc được, nên ông ta chỉ có thể nhìn về phía con thuyền hải tặc đó, hy vọng bọn họ có thể phát hiện ra điểm này, để bọn họ giảm tốc.

Tuy nhiên, chuyện khó giải quyết ở ngay điểm này, Ian bọn họ là một đội thuyền, ngoài con thuyền đi đầu ra, phía sau còn nối tiếp nhau đi theo những con thuyền khác, cho dù đối phương giương buồn giảm tốc, sẽ không đâm vào thuyền của Ian bọn họ, nhưng kết quả cuối cùng vẫn có khả năng đâm vào những con thuyền đi theo phía sau!

Giảm tốc là không thể rồi, trừ khi bọn họ tăng tốc, giành trước Ian bọn họ vượt qua.

Nhưng lúc này trên luồng, tất cả các con thuyền đều do dòng biển cuốn theo tiến về phía trước, từ đó ở trong trạng thái leo trèo, hoàn toàn là trạng thái ngược gió, giương buồm chỉ có thể giảm tốc, mà không thể đạt được mục đích tăng tốc.

Kỳ thực Ian bọn họ đều nên cảm thấy may mắn rồi, cũng may là thuyền đi lên từ Biển Nam, nếu là thuyền đi lên từ Biển Tây, thì khác nào ở vị trí đối diện với thuyền của Ian bọn họ trên luồng, căn bản không thể nhìn thấy, đến khi thật sự nhìn thấy được thì đã đâm vào nhau rồi.

Còn bây giờ, hai bên đều đã nhìn thấy đối phương, vẫn còn thời gian để ứng phó.

Phía Ian bọn họ vì vướng bận những con thuyền phía sau, không thể giảm tốc, nên các thủy thủ đứng bên mạn thuyền liều mạng làm cờ hiệu cho đối phương theo lời dặn dò của Bill, hy vọng bọn họ có thể tăng tốc giành trước vượt qua.

Đối phương không có phản hồi, nhưng cũng không lâu lắm, ước chừng khoảng năm sáu giây, đột nhiên vài chấm đen bay ra từ con thuyền hải tặc đó.

Ian lúc đầu còn chưa phản ứng kịp đó là cái gì, đợi đến khi hắn phản ứng kịp, những chấm đen đó đã đến gần thuyền của bọn họ rồi!

Rầm rầm! Rầm rầm! Thuyền của Ian bọn họ bị tấn công bởi mấy chục cây gai nhọn màu đen, những cây gai nhọn này dài khoảng một mét, đầu nhọn đuôi to, đen sì như sắt thép, mang theo tiếng rít được bắn sang từ phía đối diện, vừa rơi xuống thuyền của Ian bọn họ, liền găm mạnh vào các nơi trên thân thuyền.

Lực của những cây gai nhọn này lần này, cảm giác giống như được bắn ra từ nỏ mạnh vậy, ván gỗ dày hai ba ngón tay cũng có thể xuyên thủng! Ian chỉ kịp ấn thuyền trưởng Bill ngã xuống đất, một cây gai nhọn đã bay vụt qua trên đầu hắn, cắm phập xuống boong tàu phía trước hắn không xa.

Nhìn phần đuôi cây gai nhọn còn đang rung rung nhẹ, Bill sợ đến vía bay mất, kinh hô: "Bọn chúng không thể tăng tốc, nên muốn phá hủy thuyền của chúng ta!"

Như thể chứng thực lời của Bill, ngay sau đó lại có mấy chục cây gai nhọn bay tới, găm cho thuyền của Ian bọn họ đầy lỗ chỗ, rất nhiều thủy thủ trên boong đều bị những cây gai nhọn này găm trúng, Ian thậm chí còn thấy một thủy thủ vừa chạy, liền bị một cây gai nhọn gào rú bay tới, xuyên thủng đùi hắn!

Tiếng kêu thảm thiết không ngừng truyền đến, mà khi càng ngày càng gần đỉnh núi, khoảng cách thuyền của đối phương càng ngày càng gần, càng nhiều gai nhọn bay tới hơn, có khí thế không phá hủy thuyền của Ian bọn họ thì không bỏ qua.

Ian cũng biết, đối phương đã là hải tặc, thì không có đạo nghĩa gì để nói cả, chết đứa bạn chứ không chết đứa tao, ra tay tự nhiên cũng không kiêng nể gì.

"Tất cả trốn ra sau lưng ta!" Ian đứng dậy lần nữa, lớn tiếng hét với mọi người.

Các thủy thủ trên thuyền vốn đang hỗn loạn, nghe tiếng hét coi như có chút chủ tâm cốt, cũng mặc kệ Ian có thật sự cứu được bọn họ hay không, tất cả đều bò về phía sau lưng Ian.

Ian đứng vững trên thuyền, nhìn về phía đợt gai nhọn mới được bắn sang từ thuyền đối diện, Ian thở ra một hơi, tay đặt trên chuôi đao bên hông, nhìn đúng thời cơ đột nhiên rút đao, nghênh đón những cây gai nhọn đó đánh ra một chiêu Phong Chi Bích Chướng!

Vù một tiếng, trên thuyền lập tức nổi lên một trận cuồng phong, do gió không nhìn thấy được, nên các thủy thủ cũng không biết Ian đã làm gì, bất quá bọn họ lại kinh ngạc phát hiện, những cây gai nhọn bắn sang từ đối diện, khi đến gần vị trí mạn thuyền, giống như gặp phải một lớp đệm lót vậy, lực bay mạnh mẽ trong nháy mắt biến mất, rơi loạn xạ từ giữa không trung xuống, rơi trên boong tàu.

Nhìn thấy một màn này, bao gồm cả Bill, tất cả mọi người đều hoan hô lên, bọn họ không biết Ian đã làm gì, chỉ biết có Ian ở đó, những cây gai nhọn đó không có uy hiếp gì nữa!

Ian thở ra một hơi, kỹ năng Phong Chi Bích Chướng này hắn còn chưa thuần thục, hoàn toàn là mượn nhờ kỹ năng thẻ bài đánh ra, chính hắn cũng không nắm chắc, bức tường gió dựng lên có thể ngăn cản được những cây gai nhọn này hay không, bất quá bây giờ nhìn lại vẫn còn ổn, tuy cường độ bức tường gió không cao, nhưng lại làm giảm tốc độ của những cây gai nhọn, giảm bớt uy hiếp của chúng.

Nếu kiếm kỹ của Ian mạnh hơn một chút, có thể hoàn toàn khế hợp với kiếm thuật cấp chuyên gia, có lẽ cường độ bức tường gió dựng lên sẽ trở nên cao hơn, trực tiếp bật bay những cây gai nhọn này cũng làm được.

Phát hiện gai nhọn bên mình bắn ra bị ngăn cản, con thuyền hải tặc đó vẫn không chịu từ bỏ, lại lần nữa bắn ra một đợt.

Kể nhiều như vậy, kỳ thực cũng chỉ là hơn hai mươi giây mà thôi, mà lúc này hai bên đều đã đến gần đỉnh núi, qua thêm một lúc nữa có lẽ sẽ đâm vào nhau, Ian có thể hiểu được tâm tình của đối phương, không phá hủy được thuyền của đối thủ, thì tất cả mọi người đều phải chết.

Làm sao bây giờ? Đầu óc Ian xoay chuyển nhanh chóng, rất nhanh hắn đã quyết định chủ ý, hét lớn với mọi người phía sau: "Nằm xuống!"

Các thủy thủ vội vàng nằm sấp xuống boong tàu, lần này đối mặt với những cây gai nhọn bay tới, Ian không dùng Phong Chi Bích Chướng để ngăn cản nữa, mà mặc cho những cây gai nhọn này bắn tới.

Có không ít gai nhọn bay về phía Ian, nhìn thấy những cây gai nhọn này bay tới, Ian lật cổ tay một cái, rút Đao Diêm Ma ra, kết hợp với nhãn lực của mình, dùng tốc độ ra tay nhanh chóng để gạt mở những cây gai nhọn hết mức có thể.

Mà trong lúc này, hắn còn dùng hai chiêu Trảm Cương Thiểm, trực tiếp chém những cây gai nhọn rơi xuống boong tàu.

Theo hai chiêu Trảm Cương Thiểm ra tay, Ian chỉ cảm thấy xung quanh cơ thể mình kỳ dị xuất hiện một luồng khí lưu xoay chuyển, trong lòng liền có phác đồ.

Thuyền của hai bên rốt cuộc đã đến đỉnh núi, căn cứ theo ước tính quan sát của Ian, con thuyền hải tặc đó hơi nhích lên phía trước hơn bọn họ một chút, nhưng vẫn không đủ để hai bên lướt qua nhau, thuyền của Ian bọn họ e rằng sẽ đâm thẳng vào nửa phần sau thân thuyền của đối phương.

Phán đoán này, không chỉ Ian ước tính ra, người trên thuyền hai bên cũng đều ước tính ra, vì vậy bất kể là người trên thuyền của Ian bọn họ, hay người trên thuyền hải tặc đối diện, lúc này đều tuyệt vọng cả rồi.

Rất nhiều người nhắm mắt lại, nhìn cũng không dám nhìn, mà những người dám mở mắt nhìn, kỳ thực cũng đều bị dọa cho ngây người.

Người duy nhất chưa từ bỏ, có lẽ chính là Ian, hắn chăm chú nhìn chằm chằm vào hai con thuyền ngày càng đến gần, tay trái nắm vỏ đao, tay phải đã đặt trên chuôi đao, chuẩn bị sẵn sàng rút đao bất cứ lúc nào!

Chính là lúc này!!!

Ian đột nhiên rút Đao Diêm Ma ra, mượn lực đạo đột nhiên vung lên một cái.

Sau đó cảnh tượng kỳ dị xuất hiện, một cơn lốc xoáy cỡ nhỏ theo đường đao của Ian mà được hình thành, đồng thời nhanh chóng bay về phía con thuyền hải tặc đối diện, vốn dĩ cơn lốc xoáy đơn thuần là không nhìn thấy được, nhưng những bọt nước trong luồng bị cơn lốc xoáy này hút vào, nhất thời liền có dấu vết.

Cơn lốc xoáy này bay nhanh tới, vừa vặn rơi vào vị trí đuôi thuyền của con thuyền hải tặc đối diện, tuy đâm vào một cái liền tan biến, nhưng cỗ lực lượng này trong nháy mắt đã làm thuyền của đối phương tăng tốc một chút!

Mượn cỗ lực đẩy này, đuôi thuyền của đối phương vừa vặn sượt qua mũi thuyền của Ian bọn họ mà vụt qua...

Không đâm vào nhau!!??

Người trên hai con thuyền, tất cả đều ngây ngẩn nhìn một màn này, một lúc lâu sau, bọn họ rốt cuộc tin đây không phải là mơ, vì vậy nhất thời tất cả đều hoan hô lên!

"Trời ơi! Đây là kỳ tích! Đây tuyệt đối là kỳ tích!"

"Sống rồi, tất cả chúng ta đều còn sống!"

Các thủy thủ trên thuyền ôm nhau nhảy lên, khóe mắt đều mang theo nước mắt, bọn họ vốn tưởng mình chết chắc rồi, nhưng đường cùng lại gặp lối thoát, nhất thời tất cả đều sống sót.

Trên đỉnh núi, dòng nước từ bốn đại dương hội tụ lại với nhau, làm cho thuyền của hai bên đều lắc lư một cái, sau đó liền thuận theo luồng xuống núi bị cuốn đi, trong quá trình này, khoảng cách giữa đuôi thuyền hải tặc đối diện và mũi thuyền của Ian bọn họ, vẫn luôn rất gần, có thể nói chỉ kém vài chục xen-ti-mét.

Ở vị trí như vậy, người trên thuyền hai bên đều có thể nhìn rõ đối phương, mãi đến lúc này, Ian mới phát hiện trên con thuyền hải tặc đối diện đứng một người kỳ quái.

Đó là một gã béo ú, đội một chiếc mũ thuyền trưởng, trên người lại không mặc áo, một vòng râu ria lộn xộn rậm rạp, tôn lên một cái mũi hếch, cái lỗ mũi đó trông thật to!

Diện mạo xấu xí, điều này cũng khá phù hợp với thân phận hải tặc của đối phương, nhưng thứ khiến Ian cảm thấy kỳ quái nhất, là thứ trên lưng gã béo này!

Lưng hắn giống như con nhím, tua tủa vô số những cây gai nhọn màu đen, không chỉ trên lưng, ngay cả trên cánh tay cũng có, duy chỉ có vị trí ngực là trơn nhẵn, điều này làm cho hắn trông giống như khoác một chiếc áo choàng nhím vậy, nhìn thật sự đủ quái dị.

Vì vậy ý nghĩ đầu tiên của Ian là, đối phương có thể là người sử dụng Trái Ác Quỷ, chỉ là cụ thể là Trái Ác Quỷ gì, thì Ian không biết được.

Không phải là Trái Nhím hệ động vật chứ? Hắn đoán như vậy.

Bill, vị thuyền trưởng này, ngược lại kiến thức rộng rãi, đứng dậy nhìn lá cờ hải tặc trên thuyền đối phương một cái, lập tức kinh ngạc lên tiếng: "Băng Hải tặc Pique!? Bọn chúng là Băng Hải tặc Pique nổi tiếng ở Biển Nam! Lần này phiền toái rồi!"

"Băng Hải tặc Pique?" Ian khó hiểu hỏi: "Sao vậy?"

"Đó là một băng hải tặc khá nổi tiếng ở Biển Nam, ta đã nghe các thuyền trưởng khác nói qua!" Bill vẻ mặt ủ rũ nói: "Thuyền trưởng của băng hải tặc này, tên là Piques, là một kẻ ác nổi tiếng, mà còn là người sử dụng Trái Ác Quỷ, ở Biển Nam bị treo thưởng hai mươi bốn triệu Berry đấy, không ngờ bọn chúng cũng chọn thời điểm này tiến vào Grand Line, còn suýt nữa đâm vào chúng ta."

"Hai mươi bốn triệu?" Ian nghe vậy mắt sáng lên, đây là tên có tiền thưởng còn cao hơn cả Arlong đấy! Vì vậy hỏi: "Biết hắn là người sử dụng trái cây gì không?"

"Tất nhiên!" Bill mặt mày khổ sở nói: "Tên đó là hệ động vật, ăn Trái Heo Heo — hình thái nhím lông!"

Ian quay đầu nhìn boong tàu và vách khoang thuyền đầy lỗ chỗ, nói như vậy, những cây gai nhọn bắn lên thuyền này, chẳng lẽ đều là lông nhím sao!?