Chapter: Chương 372: Ý Cảnh Triều Dương
Đọc trực tuyến thuần văn tự tại tên miền trang web này, đọc đồng bộ trên điện thoại di động xin truy cập
---
Trong sân, Lâm Phong đứng thẳng người, khí tức trên người bỗng nhiên trở nên kỳ diệu vô cùng.
Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời xa xa, nơi đó có một vòng ánh sáng màu vàng kim đang dần dần nhô lên, chiếu rọi cả đại địa.
Đó là mặt trời mọc.
Vào giờ khắc này, trong lòng Lâm Phong dường như có một tia lĩnh ngộ nào đó đang chậm rãi lan tràn.
Hắn nhớ tới lời sư tôn từng nói, võ đạo chi lộ, không chỉ có sát phạt cùng tranh đấu, còn có sinh mệnh cùng hy vọng.
Mặt trời mọc, đại biểu cho một ngày mới bắt đầu, đại biểu cho sinh cơ bừng bừng, đại biểu cho vô tận khả năng.
Lâm Phong chậm rãi nhắm mắt lại, cảm nhận lấy tia sáng ấm áp kia chiếu rọi trên người mình.
Trong cơ thể hắn, lực lượng vốn đang cuồng bạo vào giờ khắc này lại trở nên ôn hòa dị thường, giống như dòng nước ấm chảy xuôi trong kinh mạch.
"Triều dương..."
Lâm Phong thì thào tự nói, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị.
Hắn đột nhiên hiểu được, cái gọi là ý cảnh, kỳ thực chính là một loại cộng minh với thiên địa.
Kiếm đạo ý chí của hắn, sát phạt chi khí của hắn, vào giờ khắc này đều đang dần dần dung hợp với ý cảnh triều dương kia.
Một cỗ khí tức mới mẻ từ trên người Lâm Phong tản ra, khiến cho đám người đang đứng trong sân đều cảm thấy một trận kinh hãi.
"Đây là... ý cảnh?"
Có người kinh hô lên tiếng, ánh mắt nhìn về phía Lâm Phong tràn đầy không dám tin.
Ý cảnh chi lực, đó là tồn tại mà ngay cả một số cường giả cảnh giới cao cũng chưa chắc có thể lĩnh ngộ được.
Mà bây giờ, Lâm Phong lại tại nơi này, vào giờ khắc này, lĩnh ngộ ra ý cảnh triều dương.
Lâm Phong mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia sáng vàng kim.
Hắn giơ tay lên, một luồng kiếm khí ngưng tụ tại đầu ngón tay, trên kiếm khí lại mang theo một tia ý cảnh triều dương ấm áp.
"Thì ra là vậy..."
Lâm Phong khẽ mỉm cười, thu hồi kiếm khí.
Hắn biết, từ giờ khắc này, thực lực của hắn lại tăng lên một tầng.
Tuy rằng cảnh giới vẫn như cũ, nhưng có thêm ý cảnh triều dương này, chiến lực của hắn đã phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.
"Chúc mừng ngươi."
Một thanh âm già nua vang lên, chính là lão nhân thần bí kia.
Lão nhân nhìn Lâm Phong, trong mắt mang theo một tia tán thưởng: "Ngươi có thể tại cảnh giới này lĩnh ngộ ra ý cảnh, thiên phú quả thực hiếm có trên đời."
Lâm Phong khẽ gật đầu, đối với lão nhân thi lễ một cái: "Đa tạ tiền bối chỉ điểm."
Lão nhân lắc đầu: "Ta cũng không chỉ điểm gì cho ngươi, tất cả đều là do chính ngươi lĩnh ngộ."
Nói xong, lão nhân xoay người rời đi, thân ảnh dần dần biến mất tại cuối sân.
Lâm Phong nhìn bóng lưng lão nhân, trong mắt lóe lên một tia cảm kích.
Hắn biết, tuy rằng lão nhân nói không chỉ điểm gì, nhưng nếu không có lão nhân đưa hắn tới nơi này, hắn cũng sẽ không có cơ hội lĩnh ngộ ra ý cảnh triều dương.
Thu hồi tâm tư, Lâm Phong lần nữa nhìn về phía chân trời xa xa.
Lúc này, mặt trời đã hoàn toàn nhô lên, ánh nắng vàng kim chiếu rọi đại địa, mang theo vô tận sinh cơ.
Lâm Phong hít sâu một hơi, trong mắt lóe lên một tia kiên định.
Con đường phía trước còn rất dài, hắn còn cần phải tiếp tục cố gắng.
Mà bây giờ, hắn đã có thêm một lá bài tẩy mới.
Ý cảnh triều dương.
——
Trong phủ đệ, Lâm Phong ngồi trong phòng, trong tay cầm một quyển cổ kính.
Trên cổ kính viết bốn chữ to: "Vạn Kiếp Bất Diệt Thiên Ma Công."
Đây là công pháp mà lão nhân thần bí kia lưu lại cho hắn trước khi rời đi.
Lâm Phong lật xem cổ kính, càng xem càng kinh hãi.
Công pháp này quá mức huyền diệu, ẩn chứa trong đó đạo lý thậm chí còn vượt xa những gì hắn từng tiếp xúc.
"Vạn kiếp bất diệt..."
Lâm Phong thì thào tự nói, trong mắt lóe lên một tia suy tư.
Công pháp này nói rằng, tu luyện đến cảnh giới cao thâm, có thể bất diệt bất tử, cho dù trải qua vạn kiếp cũng sẽ không tiêu vong.
Đương nhiên, đó chỉ là lý luận trên lý thuyết.
Nhưng dù vậy, công pháp này vẫn khiến Lâm Phong cảm thấy rung động.
Hắn thu hồi cổ kính, đứng dậy đi tới bên cửa sổ.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng vàng kim chiếu rọi, mang theo một tia ấm áp.
Lâm Phong giơ tay lên, một luồng kiếm khí ngưng tụ tại đầu ngón tay.
Trên kiếm khí, ý cảnh triều dương chậm rãi lưu chuyển, mang theo một cỗ sinh cơ bừng bừng.
"Đã có ý cảnh triều dương này, thực lực của ta lại tăng lên một bậc."
Lâm Phong khẽ mỉm cười, thu hồi kiếm khí.
Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn rất dài.
Nhưng hắn tin tưởng, chỉ cần hắn tiếp tục cố gắng, cuối cùng hắn nhất định có thể đạt tới đỉnh phong võ đạo.
——
Vài ngày sau, Lâm Phong rời khỏi phủ đệ, đi tới một tòa thành trì xa xa.
Tòa thành trì này tên là Vọng Thiên Cổ Đô, là một tòa cổ thành có lịch sử lâu đời.
Lâm Phong đi vào trong thành, ánh mắt đảo qua bốn phía.
Trên đường phố, người đến người đi, vô cùng náo nhiệt.
Đột nhiên, Lâm Phong dừng bước, ánh mắt nhìn về phía một tòa lầu các phía trước.
Trên lầu các treo một tấm biển, viết ba chữ to: "Tửu Lâu."
Lâm Phong khẽ mỉm cười, bước vào tửu lâu.
Hắn tìm một chỗ ngồi xuống, gọi một bình rượu, chậm rãi uống.
Trong tửu lâu, có không ít người đang nghị luận sôi nổi.
"Nghe nói chưa? Gần đây tại Cửu U Thập Nhị Quốc xuất hiện một vị thiên tài tuyệt thế, tuổi còn trẻ mà đã có thực lực kinh khủng."
"Đúng vậy, ta cũng nghe nói, người này tên là Lâm Phong, nghe nói hắn từng một kiếm chém giết một vị cường giả cảnh giới Huyền Võ."
"Thật hay giả vậy? Một kiếm chém giết Huyền Võ cảnh cường giả? Người này chẳng lẽ là yêu nghiệt sao?"
"Ha ha, ngươi còn chưa biết đấy thôi, nghe nói người này còn lĩnh ngộ ra ý cảnh triều dương, thực lực càng thêm khủng bố."
Lâm Phong nghe vậy, khẽ mỉm cười, không nói gì.
Hắn uống cạn chén rượu, đứng dậy rời đi.
Trên đường phố, Lâm Phong chậm rãi bước đi, ánh mắt nhìn về phía xa xa.
Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài.
Nhưng hắn tin tưởng, chỉ cần hắn tiếp tục cố gắng, cuối cùng hắn nhất định có thể đạt tới đỉnh phong võ đạo.
——
Đêm khuya, Lâm Phong ngồi trong phòng, tiếp tục tham ngộ Vạn Kiếp Bất Diệt Thiên Ma Công.
Công pháp này quá mức huyền diệu, mỗi một lần tham ngộ đều khiến hắn có thu hoạch mới.
Đột nhiên, Lâm Phong mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.
Hắn đứng dậy, đi tới giữa sân.
Dưới ánh trăng, Lâm Phong chậm rãi vung kiếm.
Kiếm khí lưu chuyển, mang theo một tia ý cảnh triều dương.
Mỗi một kiếm đều ẩn chứa sinh cơ bừng bừng, giống như mặt trời mọc, chiếu rọi đại địa.
Lâm Phong vung kiếm một hồi lâu, mới thu kiếm đứng thẳng.
Trên mặt hắn lộ ra một tia mỉm cười hài lòng.
"Ý cảnh triều dương, quả nhiên huyền diệu."
Lâm Phong thì thào tự nói, trong mắt lóe lên một tia kiên định.
Hắn biết, chỉ cần hắn tiếp tục cố gắng, cuối cùng hắn nhất định có thể đạt tới đỉnh phong võ đạo.
——
Sáng sớm hôm sau, Lâm Phong rời khỏi Vọng Thiên Cổ Đô, tiếp tục hành trình của mình.
Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài.
Nhưng hắn tin tưởng, chỉ cần hắn tiếp tục cố gắng, cuối cùng hắn nhất định có thể đạt tới đỉnh phong võ đạo.
Mà ý cảnh triều dương, chính là một trong những lá bài tẩy của hắn.
——
(Chương này kết thúc)