Chapter 377: Muốn Giết Lâm Phong
Đọc trực tuyến toàn văn tại tên miền này, đọc đồng bộ trên điện thoại, xin truy cập
Trong đại điện, bầu không khí nhất thời trở nên cực kỳ căng thẳng.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Lâm Phong, trong mắt lộ ra vẻ phức tạp.
Bọn họ đều biết, lần này Lâm Phong đã thực sự chọc giận một nhân vật không nên chọc.
"Ngươi muốn giết ta?" Lâm Phong nhìn chằm chằm vào người vừa lên tiếng, ánh mắt lạnh lùng.
Người lên tiếng chính là một gã thanh niên mặc trường bào màu tím, khí chất bất phàm, trên người tản ra khí tức cường đại.
Hắn chính là một vị thiên tài đến từ thế lực khác, tên là Tần Phong.
"Không sai, ta chính là muốn giết ngươi." Tần Phong cười lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên sát ý.
"Vì sao?" Lâm Phong hỏi.
"Ngươi không nên đắc tội với người nào đó." Tần Phong nói.
"Ngươi nói là ai?" Lâm Phong nhíu mày.
"Ngươi không cần biết, ngươi chỉ cần biết, hôm nay ngươi phải chết là được." Tần Phong nói xong, thân hình khẽ động, trực tiếp hướng về phía Lâm Phong vọt tới.
Tốc độ của hắn cực nhanh, trong nháy mắt đã đến trước mặt Lâm Phong, một chưởng đánh ra, mang theo một cỗ kình phong cường đại.
Lâm Phong hừ lạnh một tiếng, thân thể khẽ nghiêng, tránh thoát một chưởng này, sau đó một quyền đánh ra, oanh kích về phía Tần Phong.
Ầm!
Hai người va chạm, phát ra một tiếng vang trầm.
Thân thể Tần Phong run lên, lui về phía sau mấy bước, sắc mặt hơi đổi.
Hắn không ngờ thực lực của Lâm Phong lại mạnh đến vậy.
"Ngươi rốt cuộc là ai?" Tần Phong nhìn chằm chằm Lâm Phong, trong mắt lộ ra vẻ kiêng dè.
"Lâm Phong." Lâm Phong lạnh nhạt nói.
"Lâm Phong? Ngươi chính là Lâm Phong đã giết chết thiếu chủ của Vạn Thú Môn?" Tần Phong sắc mặt đại biến.
"Không sai." Lâm Phong gật đầu.
"Ngươi... ngươi lại dám giết thiếu chủ của Vạn Thú Môn, ngươi chán sống rồi sao?" Tần Phong kinh hô.
"Ta chán sống hay không, không đến phiên ngươi lo." Lâm Phong lạnh nhạt nói.
"Ngươi..." Tần Phong tức giận đến mức mặt đỏ bừng, nhưng lại không dám động thủ nữa.
Hắn biết, thực lực của mình không phải là đối thủ của Lâm Phong.
"Lâm Phong, ngươi đắc tội với Vạn Thú Môn, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp." Tần Phong lạnh giọng nói xong, xoay người rời đi.
Nhìn bóng lưng Tần Phong rời đi, Lâm Phong không khỏi nhíu mày.
Hắn không ngờ, chuyện mình giết thiếu chủ của Vạn Thú Môn lại truyền ra nhanh như vậy.
Xem ra, lần này mình đã gây ra phiền phức không nhỏ.
"Lâm Phong, ngươi phải cẩn thận một chút, Vạn Thú Môn không phải là thế lực dễ đối phó." Lúc này, một thanh âm vang lên bên tai Lâm Phong.
Lâm Phong quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một gã thanh niên mặc áo trắng đang nhìn mình, trên mặt mang theo vẻ quan tâm.
"Đa tạ nhắc nhở." Lâm Phong khẽ gật đầu.
"Ta tên là Vương Trần, đến từ Thiên Phong Quốc." Thanh niên áo trắng tự giới thiệu.
"Lâm Phong." Lâm Phong nói.
"Ta biết ngươi, ngươi chính là người đã giết chết thiếu chủ của Vạn Thú Môn ở Thử Luyện Chi Địa." Vương Trần nói.
"Ừ." Lâm Phong gật đầu.
"Ngươi phải cẩn thận, Vạn Thú Môn đã phái người đến truy sát ngươi." Vương Trần nói.
"Ta biết." Lâm Phong nói.
"Ngươi không sợ sao?" Vương Trần có chút kinh ngạc.
"Có gì phải sợ? Nếu bọn họ dám đến, ta sẽ giết sạch bọn họ." Lâm Phong lạnh nhạt nói.
Vương Trần nghe vậy, không khỏi sững sờ, sau đó lắc đầu cười khổ.
Hắn không ngờ Lâm Phong lại cuồng vọng như vậy.
Bất quá, nghĩ lại cũng đúng, một người dám giết thiếu chủ của Vạn Thú Môn, tất nhiên không phải là kẻ tầm thường.
"Được rồi, ta đi trước, ngươi tự bảo trọng." Vương Trần nói xong, xoay người rời đi.
Lâm Phong nhìn bóng lưng Vương Trần rời đi, trong mắt lóe lên một tia dị sắc.
Hắn không ngờ, ở nơi này lại có người tốt bụng nhắc nhở mình.
Xem ra, nơi này cũng không phải là nơi không có người tốt.
"Lâm Phong, ngươi thật sự không sợ Vạn Thú Môn sao?" Lúc này, một thanh âm quen thuộc vang lên.
Lâm Phong quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hầu Thanh Lâm đang đi tới.
"Ta có gì phải sợ?" Lâm Phong cười nhạt.
"Ngươi có biết Vạn Thú Môn là thế lực như thế nào không?" Hầu Thanh Lâm hỏi.
"Không biết." Lâm Phong lắc đầu.
"Vạn Thú Môn là một trong những thế lực đứng đầu ở Cửu Tiêu Đại Lục, môn chủ của bọn họ là một vị cường giả Võ Hoàng Cảnh." Hầu Thanh Lâm nói.
"Võ Hoàng Cảnh?" Lâm Phong nhíu mày.
"Không sai, hơn nữa, Vạn Thú Môn còn có rất nhiều cường giả, thực lực cực kỳ đáng sợ." Hầu Thanh Lâm nói.
"Vậy thì sao?" Lâm Phong lạnh nhạt nói.
"Ngươi..." Hầu Thanh Lâm có chút bất đắc dĩ.
Hắn không ngờ Lâm Phong lại không coi Vạn Thú Môn ra gì.
"Lâm Phong, ta khuyên ngươi vẫn nên rời khỏi nơi này trước đã, tránh một thời gian." Hầu Thanh Lâm nói.
"Không cần." Lâm Phong lắc đầu.
"Ngươi..." Hầu Thanh Lâm thở dài một hơi, không nói gì thêm.
Hắn biết, lấy tính cách của Lâm Phong, mình có nói gì cũng vô dụng.
"Được rồi, ngươi tự bảo trọng." Hầu Thanh Lâm nói xong, xoay người rời đi.
Lâm Phong nhìn bóng lưng Hầu Thanh Lâm rời đi, trong mắt lóe lên một tia kiên định.
Hắn biết, mình đã không còn đường lui.
Đã như vậy, vậy thì cứ thoải mái chiến một trận đi!
Nghĩ đến đây, Lâm Phong thu hồi ánh mắt, xoay người rời khỏi đại điện.
Hắn phải nhanh chóng tăng thực lực của mình lên, để ứng phó với nguy cơ sắp tới.
...
Rời khỏi đại điện, Lâm Phong đi thẳng về phía chỗ ở của mình.
Trên đường đi, hắn gặp không ít người, nhưng những người này nhìn thấy hắn đều tránh né, giống như tránh né ôn thần vậy.
Hiển nhiên, chuyện hắn giết thiếu chủ của Vạn Thú Môn đã truyền khắp nơi.
Lâm Phong cũng không để ý, trực tiếp đi về phía trước.
Rất nhanh, hắn đã trở lại chỗ ở của mình.
Vừa vào cửa, hắn liền nhìn thấy Mộng Tình đang ngồi trong phòng khách.
"Ngươi về rồi." Mộng Tình ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, trên mặt mang theo vẻ lo lắng.
"Ừ." Lâm Phong gật đầu.
"Ta nghe nói, ngươi đã giết thiếu chủ của Vạn Thú Môn?" Mộng Tình hỏi.
"Ừ." Lâm Phong lại gật đầu.
"Ngươi quá xúc động rồi." Mộng Tình thở dài.
"Ta không hối hận." Lâm Phong nói.
"Ngươi có biết, Vạn Thú Môn sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu." Mộng Tình nói.
"Ta biết." Lâm Phong nói.
"Vậy ngươi còn..." Mộng Tình có chút bất đắc dĩ.
"Ta không thể trơ mắt nhìn bọn họ khi dễ người của ta." Lâm Phong nói.
Mộng Tình nghe vậy, trong lòng không khỏi ấm áp.
Nàng biết, Lâm Phong làm như vậy là vì nàng.
"Lần sau đừng xúc động như vậy nữa." Mộng Tình nói.
"Được." Lâm Phong gật đầu.
"Được rồi, ngươi nghỉ ngơi trước đi, ta đi ra ngoài một chút." Mộng Tình nói xong, đứng dậy rời đi.
Lâm Phong nhìn bóng lưng Mộng Tình rời đi, trong mắt lóe lên một tia ấm áp.
Hắn biết, Mộng Tình là đang lo lắng cho mình.
Bất quá, hắn cũng không hối hận vì chuyện mình làm.
Nếu để cho hắn lựa chọn lại lần nữa, hắn vẫn sẽ ra tay giết chết tên khốn đó.
...
Thời gian trôi qua, trong nháy mắt đã qua ba ngày.
Trong ba ngày này, Lâm Phong vẫn luôn ở trong phòng tu luyện.
Hắn biết, nguy cơ sắp tới, mình nhất định phải nhanh chóng tăng thực lực lên.
Mà vào ngày thứ tư, một đám người đột nhiên xuất hiện ở bên ngoài chỗ ở của Lâm Phong.
Những người này đều mặc hắc y, trên người tản ra khí tức âm lãnh.
Cầm đầu là một lão giả tóc hoa râm, ánh mắt sắc bén như ưng.
"Lâm Phong, ra đây chịu chết!" Lão giả quát một tiếng, thanh âm vang vọng khắp cả sân viện.
Trong phòng, Lâm Phong đang nhắm mắt tu luyện, nghe vậy bỗng nhiên mở mắt ra.
Trong mắt hắn lóe lên một tia hàn quang.
"Rốt cuộc cũng đến rồi sao?" Lâm Phong khẽ nói một tiếng, sau đó đứng dậy, đi ra ngoài.
Đẩy cửa ra, Lâm Phong nhìn thấy đám người hắc y đang đứng ở bên ngoài.
"Ngươi chính là Lâm Phong?" Lão giả cầm đầu nhìn Lâm Phong, ánh mắt lạnh lùng.
"Không sai." Lâm Phong gật đầu.
"Ngươi đã giết thiếu chủ của Vạn Thú Môn ta, hôm nay, ta sẽ lấy mạng ngươi để tế lễ cho thiếu chủ." Lão giả nói xong, trực tiếp hướng về phía Lâm Phong vọt tới.
Tốc độ của lão cực nhanh, trong nháy mắt đã đến trước mặt Lâm Phong, một chưởng đánh ra, mang theo một cỗ kình phong kinh khủng.
Lâm Phong hừ lạnh một tiếng, thân thể khẽ động, tránh thoát một chưởng này, sau đó một quyền đánh ra, oanh kích về phía lão giả.
Ầm!
Hai người va chạm, phát ra một tiếng vang trầm.
Thân thể lão giả run lên, lui về phía sau mấy bước, sắc mặt hơi đổi.
"Ngươi... ngươi là cường giả Huyền Võ Cảnh?" Lão giả kinh hô.
"Không sai." Lâm Phong lạnh nhạt nói.
"Không có khả năng! Ngươi rõ ràng chỉ là một tên phế vật, sao có thể đột phá đến Huyền Võ Cảnh?" Lão giả khó có thể tin nói.
"Phế vật?" Lâm Phong cười lạnh một tiếng, "Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết, ai mới là phế vật."
Nói xong, Lâm Phong thân hình khẽ động, trực tiếp hướng về phía lão giả vọt tới.
Tốc độ của hắn cực nhanh, trong nháy mắt đã đến trước mặt lão giả, một quyền đánh ra, mang theo một cỗ kình phong kinh khủng.
Lão giả sắc mặt đại biến, vội vàng vung chưởng nghênh đón.
Ầm!
Một tiếng vang trầm truyền ra.
Thân thể lão giả bay ngược ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi.
"Ngươi..." Lão giả trợn mắt nhìn Lâm Phong, trong mắt tràn đầy vẻ không dám tin.
Hắn không ngờ, thực lực của Lâm Phong lại mạnh đến vậy.
"Giết!" Lâm Phong quát lạnh một tiếng, thân hình khẽ động, trực tiếp hướng về phía lão giả vọt tới.
"Ngăn hắn lại!" Lão giả hét lớn.
Đám người hắc y nghe vậy, vội vàng hướng về phía Lâm Phong vọt tới.
Nhưng mà, thực lực của bọn họ quá yếu, căn bản không phải là đối thủ của Lâm Phong.
Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ đám người hắc y đều bị Lâm Phong giải quyết.
Lão giả nhìn thấy một màn này, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
Hắn không ngờ, Lâm Phong lại lợi hại như vậy.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?" Lão giả nhìn chằm chằm Lâm Phong, trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi.
"Lâm Phong." Lâm Phong lạnh nhạt nói.
"Lâm Phong... ngươi chính là Lâm Phong đã giết chết thiếu chủ của Vạn Thú Môn?" Lão giả kinh hô.
"Không sai." Lâm Phong gật đầu.
"Ngươi... ngươi chờ đó, Vạn Thú Môn sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu." Lão giả nói xong, xoay người muốn chạy trốn.
"Ta đã nói, hôm nay ngươi phải chết." Lâm Phong lạnh nhạt nói xong, thân hình khẽ động, trực tiếp đuổi theo.
Một quyền đánh ra, trực tiếp oanh sát lão giả.
Giải quyết xong đám người này, Lâm Phong thu hồi ánh mắt, xoay người trở về phòng.
Hắn biết, chuyện này chỉ mới là bắt đầu.
Vạn Thú Môn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn.
Bất quá, hắn cũng không sợ.
Nếu bọn họ dám đến, vậy thì cứ giết sạch đi!