# Chương 378: Ai Đến Giết
Trên chiến đài, Lâm Phong đứng đó, khí tức lạnh lẽo tỏa ra từ cơ thể hắn, khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.
Ánh mắt hắn quét qua đám đông bên dưới, giọng nói trầm thấp vang lên:
"Ta ở đây, ai muốn giết ta thì cứ lên đây."
Lời nói của hắn vang vọng khắp quảng trường, khiến vô số người biến sắc.
"Cuồng vọng!"
"Thật là cuồng vọng!"
"Tên này cho rằng mình là ai? Dám thách thức tất cả mọi người?"
"Không biết trời cao đất rộng!"
Những tiếng xì xào bàn tán vang lên khắp nơi, nhưng không ai dám bước lên chiến đài.
Dù sao, Lâm Phong vừa rồi đã giết chết một cường giả Huyền Vũ cảnh thất trọng, thực lực đó khiến người ta phải kiêng dè.
"Không ai dám lên sao?"
Lâm Phong cười lạnh, ánh mắt khinh thường nhìn xuống đám đông.
"Đã vậy, ta sẽ tự mình xuống."
Nói xong, thân hình hắn khẽ động, trực tiếp nhảy xuống khỏi chiến đài, đáp xuống đất.
Đám đông lập tức tản ra, tạo thành một khoảng trống xung quanh hắn.
Lâm Phong chậm rãi bước đi, mỗi bước chân đều như đạp lên trái tim của những người xung quanh.
"Ngươi... ngươi muốn làm gì?"
Một tên đệ tử run giọng hỏi.
"Giết người."
Lâm Phong đáp gọn lỏn, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía trước.
Phía trước hắn, một đám người đang đứng chắn đường, cầm đầu là một thanh niên mặc áo bào màu vàng.
"Lâm Phong, ngươi đừng quá đáng!"
Thanh niên áo vàng quát lên.
"Quá đáng?"
Lâm Phong cười nhạt.
"Các ngươi vây công ta, muốn giết ta, bây giờ lại nói ta quá đáng?"
"Ngươi..."
Thanh niên áo vàng nghẹn lời, sắc mặt khó coi.
"Tránh ra, nếu không thì chết."
Lâm Phong lạnh lùng nói.
"Ngươi cho rằng ngươi là ai? Dám uy hiếp ta?"
Thanh niên áo vàng nổi giận, khí tức Huyền Vũ cảnh bát trọng bùng phát.
"Ta là đệ tử của Thiên Long Thần Bảo, ngươi dám động vào ta?"
"Thiên Long Thần Bảo?"
Lâm Phong khẽ nhíu mày.
"Đúng vậy, sợ rồi sao?"
Thanh niên áo vàng đắc ý nói.
"Ha ha..."
Lâm Phong bật cười, ánh mắt trở nên sắc bén.
"Ta liên quan gì đến ngươi là ai?"
Dứt lời, thân hình hắn đột nhiên biến mất, xuất hiện ngay trước mặt thanh niên áo vàng.
"Không!"
Thanh niên áo vàng kinh hãi, vội vàng vung tay đánh ra một chưởng.
Nhưng Lâm Phong đã nhanh hơn, một quyền đấm thẳng vào ngực hắn.
Rắc!
Tiếng xương gãy vang lên, thanh niên áo vàng bay ngược ra sau, phun ra một ngụm máu tươi, ngã xuống đất, hơi thở yếu ớt.
"Ngươi... ngươi dám..."
Hắn trừng mắt nhìn Lâm Phong, vẻ mặt không thể tin nổi.
"Ta đã nói rồi, tránh ra, nếu không thì chết."
Lâm Phong lạnh lùng nói, sau đó tiếp tục bước về phía trước.
Lần này, không ai dám ngăn cản hắn nữa.
Đám đông tự động tách ra, nhường đường cho hắn.
Lâm Phong đi thẳng về phía trước, cho đến khi dừng lại trước một tòa đại điện.
Đây là nơi ở của chủ thành.
"Lâm Phong, ngươi muốn làm gì?"
Một giọng nói già nua vang lên từ trong đại điện.
"Ra đây."
Lâm Phong nói.
"Ngươi cho rằng ngươi là ai? Dám gọi ta ra?"
Giọng nói già nua lạnh lùng nói.
"Không ra thì ta sẽ phá hủy tòa đại điện này."
Lâm Phong bình thản nói.
"Ngươi dám!"
Giọng nói già nua nổi giận.
"Ngươi xem ta có dám không?"
Lâm Phong cười lạnh, tay phải nắm lại, một luồng khí tức kinh khủng ngưng tụ.
"Được, được, được!"
Giọng nói già nua liên tục nói ba tiếng "được", sau đó một bóng người từ trong đại điện bay ra.
Đó là một lão giả tóc bạc, khí tức mạnh mẽ, rõ ràng là một cường giả Huyền Vũ cảnh cửu trọng.
"Lâm Phong, ngươi rốt cuộc muốn thế nào?"
Lão giả nhìn Lâm Phong, ánh mắt lạnh lùng.
"Ta chỉ muốn hỏi, ai là người đứng sau vụ này?"
Lâm Phong hỏi.
"Ta không biết."
Lão giả lắc đầu.
"Không biết?"
Lâm Phong cười nhạt.
"Ngươi là chủ thành, lại nói không biết?"
"Ta thực sự không biết."
Lão giả kiên quyết nói.
"Vậy thì ta sẽ tự mình tra."
Lâm Phong nói xong, xoay người rời đi.
"Ngươi..."
Lão giả muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.
Hắn biết, thực lực của Lâm Phong rất mạnh, nếu động thủ, hắn chưa chắc đã là đối thủ.
Lâm Phong rời khỏi thành chủ phủ, đi trên đường phố.
Ánh mắt hắn quét qua những người xung quanh, khiến bọn họ đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
"Lâm Phong, ngươi đừng tưởng rằng ngươi có thể làm mưa làm gió ở đây."
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Lâm Phong quay đầu lại, nhìn thấy một thanh niên mặc áo đen đang đứng đó.
"Ngươi là ai?"
Lâm Phong hỏi.
"Ta là người của Thiên Sát Tông."
Thanh niên áo đen nói.
"Thiên Sát Tông?"
Lâm Phong khẽ nhíu mày.
"Đúng vậy, ngươi đã đắc tội với tông môn của ta, hôm nay ngươi chắc chắn phải chết."
Thanh niên áo đen nói xong, thân hình đột nhiên biến mất.
Lâm Phong hừ lạnh, tay phải vung lên, một chưởng đánh ra.
Ầm!
Hai người va chạm, thanh niên áo đen bay ngược ra sau, phun ra một ngụm máu tươi.
"Thực lực của ngươi..."
Thanh niên áo đen kinh hãi nhìn Lâm Phong.
"Không đủ."
Lâm Phong lạnh lùng nói, sau đó một chưởng đánh chết hắn.
"Giết người rồi!"
"Lâm Phong lại giết người rồi!"
Đám đông xôn xao.
Lâm Phong không để ý, tiếp tục bước đi.
Hắn biết, hôm nay hắn đã trở thành mục tiêu công kích của tất cả mọi người.
Nhưng hắn không sợ.
Hắn muốn dùng máu để rửa sạch sự nhục nhã này.
"Lâm Phong, dừng lại!"
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Lâm Phong quay đầu lại, nhìn thấy một thanh niên mặc áo trắng đang đứng đó.
"Ngươi là... Đoạn Vô Nhai?"
Lâm Phong khẽ nhíu mày.
"Không sai, chính là ta."
Đoạn Vô Nhai cười nhạt.
"Ngươi cũng muốn giết ta?"
Lâm Phong hỏi.
"Không, ta chỉ muốn xem ngươi có thể giết được bao nhiêu người."
Đoạn Vô Nhai nói.
"Vậy thì ngươi cứ xem đi."
Lâm Phong nói xong, tiếp tục bước đi.
"Chờ một chút."
Đoạn Vô Nhai gọi lại.
"Còn chuyện gì?"
Lâm Phong hỏi.
"Ta có thể cho ngươi một cơ hội, gia nhập thế lực của ta, ta sẽ bảo vệ ngươi."
Đoạn Vô Nhai nói.
"Không cần."
Lâm Phong lắc đầu.
"Ngươi chắc chứ? Nếu không có ta bảo vệ, ngươi chắc chắn sẽ chết."
Đoạn Vô Nhai nói.
"Chết cũng không sao."
Lâm Phong nói xong, xoay người rời đi.
"Thật là một kẻ cứng đầu."
Đoạn Vô Nhai lắc đầu, ánh mắt lộ ra vẻ thú vị.
Lâm Phong đi trên đường phố, mỗi bước chân đều nặng nề.
Hắn biết, phía trước còn rất nhiều nguy hiểm đang chờ đợi.
Nhưng hắn không hề nao núng.
Hắn muốn dùng thực lực của mình để chứng minh cho tất cả mọi người thấy, hắn không phải là kẻ yếu.
"Lâm Phong, chịu chết đi!"
Đột nhiên, một tiếng quát vang lên, một bóng người từ trên trời giáng xuống, một chưởng đánh về phía Lâm Phong.
Lâm Phong hừ lạnh, tay phải nắm lại, một quyền đấm ra.
Ầm!
Hai người va chạm, Lâm Phong lùi lại ba bước, còn người kia bay ngược ra sau, phun ra một ngụm máu tươi.
"Thực lực không tệ."
Lâm Phong nhìn người kia, ánh mắt lạnh lùng.
"Ngươi... ngươi là ai?"
Người kia kinh hãi nhìn Lâm Phong.
"Lâm Phong."
Lâm Phong đáp.
"Lâm Phong? Ngươi chính là Lâm Phong?"
Người kia biến sắc.
"Đúng vậy."
Lâm Phong gật đầu.
"Không ngờ ngươi lại mạnh như vậy."
Người kia cười khổ, sau đó xoay người bỏ chạy.
"Muốn chạy?"
Lâm Phong cười lạnh, thân hình biến mất, xuất hiện ngay trước mặt người kia, một chưởng đánh chết hắn.
"Lại giết người rồi!"
"Lâm Phong thật là tàn nhẫn!"
Đám đông xôn xao.
Lâm Phong không để ý, tiếp tục bước đi.
Hắn biết, hôm nay hắn đã trở thành tử thần, ai đến gần hắn cũng sẽ chết.
Nhưng hắn không hối hận.
Hắn muốn dùng máu để rửa sạch sự nhục nhã này.
"Lâm Phong, ngươi thật là cuồng vọng!"
Một giọng nói già nua vang lên, một lão giả từ trên trời giáng xuống, khí tức mạnh mẽ, rõ ràng là một cường giả Tôn Vũ cảnh.
"Ngươi là ai?"
Lâm Phong hỏi.
"Ta là trưởng lão của Thiên Long Thần Bảo."
Lão giả nói.
"Thiên Long Thần Bảo?"
Lâm Phong khẽ nhíu mày.
"Đúng vậy, ngươi đã giết đệ tử của ta, hôm nay ngươi phải chết."
Lão giả nói xong, một chưởng đánh về phía Lâm Phong.
Lâm Phong hừ lạnh, tay phải nắm lại, một quyền đấm ra.
Ầm!
Hai người va chạm, Lâm Phong lùi lại mười bước, còn lão giả chỉ lùi lại ba bước.
"Thực lực không tệ, nhưng vẫn chưa đủ."
Lão giả cười lạnh, lại một chưởng đánh ra.
Lâm Phong nghiến răng, toàn lực nghênh đón.
Ầm! Ầm! Ầm!
Hai người liên tục giao thủ, mỗi lần va chạm đều tạo ra những tiếng nổ kinh khủng.
Cuối cùng, Lâm Phong bị đánh bay ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi.
"Ngươi không phải là đối thủ của ta."
Lão giả lạnh lùng nói.
"Phải không?"
Lâm Phong lau máu ở khóe miệng, ánh mắt trở nên kiên định.
Hắn hít sâu một hơi, khí tức trên người đột nhiên tăng vọt.
"Ồ? Đột phá?"
Lão giả khẽ nhíu mày.
"Đúng vậy."
Lâm Phong cười lạnh, thân hình biến mất, xuất hiện ngay trước mặt lão giả, một quyền đấm ra.
Lần này, quyền của hắn mang theo một luồng khí tức kinh khủng, khiến lão giả biến sắc.
Ầm!
Hai người va chạm, lão giả bay ngược ra sau, phun ra một ngụm máu tươi.
"Ngươi... ngươi đột phá đến Huyền Vũ cảnh cửu trọng?"
Lão giả kinh hãi nhìn Lâm Phong.
"Không sai."
Lâm Phong gật đầu.
"Không thể nào!"
Lão giả không thể tin nổi.
"Không có gì là không thể."
Lâm Phong lạnh lùng nói, sau đó một chưởng đánh chết lão giả.
"Lại giết một người nữa!"
"Lâm Phong thật là quá mạnh!"
Đám đông xôn xao.
Lâm Phong không để ý, tiếp tục bước đi.
Hắn biết, hôm nay hắn đã trở thành truyền thuyết.
Một truyền thuyết về máu và lửa.