Chapter: Chương 383: Thiên Thệ
Đọc trực tuyến thuần văn tự tại tên miền này, đồng bộ đọc trên điện thoại di động, xin truy cập
Trong bóng tối vô tận, một luồng khí tức kinh khủng đang lan tỏa. Đó là lực lượng của Hư Không, nhưng lại mang theo một cảm giác thần bí khó lòng diễn tả.
Lâm Phong đứng giữa hư không, hai mắt nhắm nghiền. Hắn cảm nhận được một loại lực lượng kỳ dị đang chảy trong cơ thể mình, như thể có thứ gì đó đang thức tỉnh từ sâu thẳm linh hồn.
"Thiên Thệ..." Hắn thì thầm, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Đột nhiên, một luồng sáng rực rỡ bùng phát từ cơ thể hắn. Những hoa văn cổ xưa bắt đầu hiện ra trên da thịt, tạo thành một đồ án phức tạp và huyền ảo. Đó là dấu ấn của Thiên Thệ Võ Hồn.
"Không thể nào!" Một giọng nói kinh ngạc vang lên từ phía xa. "Hắn lại có thể khống chế được lực lượng Thiên Thệ?"
Lâm Phong mở mắt, đồng tử của hắn lóe lên một tia sáng màu tím kỳ dị. Cả người hắn giờ đây được bao phủ bởi một lớp năng lượng màu đen tím, tỏa ra khí tức khiến người ta phải run sợ.
"Đây chính là sức mạnh của Thiên Thệ sao?" Hắn nhìn xuống đôi tay mình, cảm nhận dòng chảy của lực lượng đang cuộn trào.
Từ xa, một bóng người chậm rãi bước tới. Đó là một lão giả với khuôn mặt đầy nếp nhăn, đôi mắt sâu thẳm như vực sâu không đáy.
"Ngươi đã thức tỉnh được Thiên Thệ Võ Hồn, quả là hiếm có." Lão giả lên tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo uy lực không thể nghi ngờ.
Lâm Phong nhìn lão giả, trong mắt hiện lên vẻ cảnh giác: "Ngươi là ai?"
"Ta là người trông coi nơi này." Lão giả mỉm cười, nụ cười có chút thần bí. "Đã rất lâu rồi mới có người có thể thức tỉnh được Thiên Thệ tại nơi đây."
"Thiên Thệ Võ Hồn... rốt cuộc là thứ gì?" Lâm Phong hỏi, hắn cảm nhận được sức mạnh này vô cùng đặc biệt, không giống bất kỳ loại Võ Hồn nào hắn từng thấy.
Lão giả khoanh tay, ánh mắt nhìn xa xăm: "Thiên Thệ, chính là lực lượng mà trời ban cho những kẻ được chọn. Nó có thể nuốt chửng mọi thứ, kể cả linh khí, sinh mệnh, thậm chí là cả pháp tắc."
"Nuốt chửng pháp tắc?" Lâm Phong nhíu mày, trong lòng dấy lên một tia kinh hãi.
"Không sai." Lão giả gật đầu. "Nhưng lực lượng càng mạnh, cái giá phải trả càng lớn. Thiên Thệ tuy mạnh mẽ, nhưng nếu không khống chế được, nó sẽ phản phệ chính chủ nhân của mình."
Lâm Phong trầm ngâm một lúc, sau đó ngẩng đầu nhìn thẳng vào lão giả: "Ta phải làm sao để khống chế được nó?"
Lão giả cười nhẹ, đưa tay chỉ về phía xa: "Nơi đó có một tòa cổ điện, bên trong lưu giữ truyền thừa của những người từng nắm giữ Thiên Thệ trước đây. Nếu ngươi có thể vượt qua thử thách, ngươi sẽ tìm được đáp án."
Lâm Phong nhìn theo hướng lão giả chỉ, quả nhiên thấy một tòa cổ điện sừng sững trong bóng tối, tỏa ra ánh sáng mờ ảo.
"Đa tạ chỉ điểm." Hắn khẽ gật đầu, sau đó thân hình khẽ động, hóa thành một đạo quang mang bay về phía cổ điện.
Lão giả nhìn theo bóng lưng của Lâm Phong, trong mắt hiện lên một tia phức tạp: "Hy vọng ngươi có thể chịu được sự ăn mòn của Thiên Thệ... Nếu không, ngươi sẽ trở thành nô lệ của chính lực lượng của mình."
Lâm Phong hạ xuống trước cổ điện, cánh cửa đá khổng lồ từ từ mở ra, phát ra âm thanh trầm đục. Bên trong là một không gian rộng lớn, trên vách tường khắc đầy những hoa văn cổ xưa, tỏa ra khí tức tang thương.
Hắn bước vào, mỗi bước chân đều vang lên tiếng động thanh thúy trong không gian tĩnh mịch. Đột nhiên, một luồng áp lực khổng lồ ập xuống, khiến hắn phải dừng bước.
"Muốn có được truyền thừa, phải trả giá bằng chính sinh mệnh của mình." Một giọng nói vang lên từ hư không, không mang theo cảm xúc.
Lâm Phong nhếch mép cười lạnh: "Sinh mệnh? Ta đã sớm không còn coi trọng thứ đó."
Hắn tiếp tục tiến lên, mỗi bước đều mang theo quyết tâm kiên định. Áp lực càng lúc càng lớn, nhưng hắn vẫn không hề nao núng.
Đột nhiên, những hoa văn trên vách tường bắt đầu sáng lên, tạo thành một trận pháp khổng lồ bao phủ toàn bộ không gian. Lâm Phong cảm nhận được lực lượng của mình đang bị hút đi, như thể có thứ gì đó đang nuốt chửng tu vi của hắn.
"Đây chính là sức mạnh của Thiên Thệ sao?" Hắn cắn răng, vận chuyển công pháp trong cơ thể để chống lại lực lượng hút lấy này.
Nhưng càng chống cự, lực lượng hút lấy càng mạnh. Lâm Phong cảm nhận được sinh mệnh của mình đang dần trôi đi, nhưng trong mắt hắn lại không hề có chút sợ hãi.
"Ta muốn xem, ngươi có thể nuốt được bao nhiêu!" Hắn gầm lên một tiếng, toàn thân bùng phát ra một luồng khí tức cuồng bạo.
Thiên Thệ Võ Hồn trong cơ thể hắn đột nhiên bộc phát, hóa thành một con cự thú khổng lồ há miệng nuốt chửng lấy trận pháp. Cả không gian rung chuyển dữ dội, những hoa văn trên vách tường bắt đầu nứt vỡ.
"Không tệ." Giọng nói kia lại vang lên, lần này mang theo chút tán thưởng. "Ngươi đã hiểu được bản chất của Thiên Thệ - không phải chống cự, mà là nuốt chửng."
Trận pháp biến mất, thay vào đó là một quyển cổ thư lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng màu tím.
Lâm Phong đưa tay ra, cổ thư tự động bay vào tay hắn. Trên bìa sách khắc ba chữ cổ xưa: "Thiên Thệ Kinh".
"Đây chính là truyền thừa của Thiên Thệ sao?" Hắn mở cổ thư, những dòng chữ cổ bắt đầu hiện ra trước mắt hắn, từng chữ từng chữ khắc sâu vào linh hồn.
Thời gian trôi qua, Lâm Phong ngồi xếp bằng giữa cổ điện, toàn thân được bao phủ bởi một lớp năng lượng màu tím. Thiên Thệ Kinh trong tay hắn đã hóa thành một đạo quang mang dung nhập vào cơ thể.
Khi hắn mở mắt lần nữa, đồng tử đã hoàn toàn biến thành màu tím. Một luồng khí tức kinh khủng tỏa ra từ cơ thể hắn, khiến cả cổ điện phải rung chuyển.
"Thiên Thệ... quả nhiên là lực lượng đáng sợ." Lâm Phong đứng dậy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh. "Nhưng từ nay, nó sẽ là vũ khí của ta."
Hắn bước ra khỏi cổ điện, ánh mắt nhìn về phía xa xăm. Trong bóng tối vô tận, dường như có vô số kẻ đang chờ đợi hắn.
"Chờ đó, ta sẽ khiến tất cả phải kinh ngạc." Lâm Phong thì thầm, thân hình hóa thành một đạo quang mang biến mất trong bóng đêm.
Lão giả đứng từ xa nhìn theo, khẽ thở dài: "Thiên Thệ đã thức tỉnh... Đại lục này, sắp có biến động rồi."