# Chương 387: Bóng Người Trong Dãy Núi
Đọc trực tuyến văn bản thuần túy tại trang web chính thức, đọc đồng bộ di động xin vui lòng truy cập.
---
Trong dãy núi mênh mông, một bóng người đang lướt đi nhanh chóng. Thân ảnh kia cực kỳ nhanh nhẹn, mỗi bước chân đều mang theo một luồng khí tức cường đại.
Người này mặc một bộ trường bào màu xanh, khuôn mặt tuấn tú, ánh mắt sắc bén như đao. Trên người hắn tản ra một cỗ khí thế mạnh mẽ, khiến cho những yêu thú xung quanh đều sợ hãi lùi xa.
"Đã đến nơi này rồi sao?" Người thanh niên khẽ lẩm bẩm, ánh mắt nhìn về phía xa xa.
Phía trước là một tòa sơn mạch hùng vĩ, những ngọn núi cao chót vót, mây mù bao phủ. Trong không khí tràn ngập một loại khí tức cổ xưa và thần bí.
"Nghe nói nơi này có một di tích cổ, không biết có thật hay không?" Người thanh niên tiếp tục tiến về phía trước, trong mắt lóe lên vẻ chờ mong.
Hắn chính là Lâm Phong, sau khi rời khỏi thành trì, hắn đã một mình tiến vào vùng núi sâu này. Mục đích của hắn rất đơn giản, chính là tìm kiếm cơ duyên, tăng cường thực lực.
"Rống!"
Đột nhiên, một tiếng gầm dữ tợn vang lên, một con yêu thú khổng lồ từ trong rừng rậm lao ra. Con yêu thú này toàn thân đen kịt, đôi mắt đỏ như máu, trên người tản ra khí tức hung tàn.
"Linh Yêu Thú cấp bậc sao?" Lâm Phong khẽ nhíu mày, tay phải nắm chặt lại.
Hắn không hề do dự, trực tiếp tung ra một quyền. Một luồng kình khí cường đại bắn ra, mang theo uy lực hủy diệt, đánh thẳng vào con yêu thú kia.
"Ầm!"
Một tiếng nổ vang trời, con yêu thú khổng lồ bị đánh bay ra ngoài, nặng nề rơi xuống đất, hóa thành một đống thịt nát.
"Thực lực vẫn chưa đủ mạnh." Lâm Phong lắc đầu, tiếp tục tiến về phía trước.
Hắn biết rõ, ở thế giới này, thực lực mới là tất cả. Chỉ có không ngừng trở nên mạnh mẽ, mới có thể bảo vệ bản thân và những người mình yêu thương.
Đi sâu vào trong dãy núi, Lâm Phong phát hiện ra một số dấu vết cổ xưa. Trên vách đá có khắc một số hoa văn kỳ lạ, dường như là một loại văn tự cổ đại nào đó.
"Đây là... Thánh Văn?" Lâm Phong kinh ngạc nói.
Hắn cẩn thận quan sát những hoa văn này, cảm nhận được một luồng khí tức thần bí từ chúng. Những Thánh Văn này dường như ẩn chứa một loại lực lượng nào đó, khiến người ta không khỏi sinh lòng kính sợ.
"Xem ra nơi này quả thật có một di tích cổ." Lâm Phong trong lòng vui mừng, tiếp tục đi sâu vào.
Đi được một lúc, hắn đột nhiên dừng lại. Phía trước xuất hiện một tòa cổ điện, kiến trúc cổ kính, trên tường đá phủ đầy rêu xanh, hiển nhiên đã trải qua năm tháng dài đằng đẵng.
"Đây chính là di tích cổ sao?" Lâm Phong thầm nghĩ, cẩn thận tiến lại gần.
Khi hắn đến gần cổ điện, đột nhiên một luồng khí tức cường đại từ trong cổ điện bùng phát ra. Một bóng người từ trong bóng tối chậm rãi bước ra.
Người này mặc một bộ hắc bào, toàn thân bao phủ trong bóng tối, chỉ lộ ra một đôi mắt sắc bén. Trên người hắn tản ra một cỗ khí thế cường đại, khiến Lâm Phong không khỏi cảnh giác.
"Ngươi là ai?" Lâm Phong trầm giọng hỏi.
"Ha ha, lại có người tìm đến nơi này." Người hắc bào cười lạnh, "Ta là người trông coi nơi này, muốn vào trong, phải qua được cửa ải của ta."
"Vậy sao?" Lâm Phong khẽ nhíu mày, "Vậy thì xin chỉ giáo."
Dứt lời, thân hình hắn lóe lên, trực tiếp lao về phía người hắc bào. Một quyền tung ra, mang theo uy lực cường đại, đánh thẳng vào đối phương.
"Ầm!"
Hai người va chạm vào nhau, phát ra một tiếng nổ vang trời. Lâm Phong lùi lại vài bước, người hắc bào cũng lùi lại mấy bước.
"Thực lực không tồi." Người hắc bào có chút kinh ngạc, "Nhưng vẫn chưa đủ."
Nói xong, người hắc bào tay phải vung lên, một luồng hắc khí cuồn cuộn lao về phía Lâm Phong. Trong hắc khí ẩn chứa một loại lực lượng ăn mòn, khiến người ta không khỏi biến sắc.
"Phong Ấn Chi Môn!" Lâm Phong quát nhẹ một tiếng, tay phải kết ấn, một tòa cổ môn hư ảo xuất hiện, chặn đứng luồng hắc khí kia.
"Ồ?" Người hắc bào có chút kinh ngạc, "Ngươi lại biết Phong Ấn Chi Môn? Xem ra ngươi cũng không phải người bình thường."
"Ngươi cũng không tệ." Lâm Phong lạnh nhạt nói, "Nhưng nếu chỉ có chút bản lĩnh này, thì e rằng không ngăn được ta."
"Ha ha, khẩu khí thật lớn." Người hắc bào cười to, "Vậy để ta xem ngươi có bản lĩnh đó hay không."
Dứt lời, người hắc bào hai tay kết ấn, một luồng khí tức cường đại từ trên người hắn bùng phát ra. Xung quanh hắn xuất hiện vô số hắc vụ, hóa thành từng con yêu thú hung tàn, lao về phía Lâm Phong.
"Thiên Ma Kiếp Lực!" Lâm Phong trong lòng run lên, vội vàng thi triển ra Vạn Kiếp Bất Diệt Thiên Ma Công.
Một luồng ma khí cuồn cuộn từ trên người hắn bùng phát ra, hóa thành một tấm màn ma khí khổng lồ, chặn đứng những con yêu thú hắc vụ kia.
"Ầm ầm ầm!"
Tiếng nổ liên tiếp vang lên, hai luồng lực lượng điên cuồng va chạm vào nhau, tạo ra những gợn sóng không gian kịch liệt.
"Ngươi lại có thể chống đỡ được?" Người hắc bào có chút kinh ngạc, "Xem ra ta đã đánh giá thấp ngươi rồi."
"Ngươi cũng không tệ." Lâm Phong lạnh nhạt nói, "Nhưng trận chiến này, nên kết thúc rồi."
Dứt lời, Lâm Phong hai tay kết ấn, một luồng kiếm ý cường đại từ trên người hắn bùng phát ra. Một thanh cự kiếm hư ảo xuất hiện trên đỉnh đầu hắn, tản ra khí tức hủy diệt.
"Kiếm Tử Vong!" Lâm Phong quát nhẹ một tiếng, cự kiếm hư ảo chém thẳng về phía người hắc bào.
"Không tốt!" Người hắc bào biến sắc, vội vàng thi triển ra lực lượng toàn thân để chống đỡ.
Nhưng mà, uy lực của Kiếm Tử Vong quá mức cường đại, trực tiếp xé rách phòng ngự của người hắc bào, chém thẳng vào người hắn.
"Phốc!"
Người hắc bào phun ra một ngụm máu tươi, thân hình lảo đảo lùi lại mấy bước. Trên người hắn xuất hiện một vết kiếm sâu hoắm, máu tươi chảy ròng ròng.
"Ngươi... ngươi lại có thể làm bị thương ta?" Người hắc bào kinh ngạc nhìn Lâm Phong, trong mắt lóe lên vẻ không thể tin nổi.
"Đã nói rồi, trận chiến này nên kết thúc." Lâm Phong lạnh nhạt nói, thu hồi kiếm ý trên người.
"Ha ha, không hổ là người có thể tìm đến nơi này." Người hắc bào đột nhiên cười to, "Ngươi đã thông qua khảo nghiệm, có thể vào trong."
"Ồ?" Lâm Phong có chút kinh ngạc, "Đây chỉ là khảo nghiệm?"
"Đúng vậy." Người hắc bào gật đầu, "Nơi này là di tích của một vị cường giả cổ đại, chỉ có người đủ thực lực mới có thể vào trong. Ngươi đã chứng minh được thực lực của mình, đương nhiên có thể vào trong."
"Cảm ơn." Lâm Phong chắp tay nói, sau đó bước vào trong cổ điện.
Trong cổ điện, một luồng khí tức cổ xưa và thần bí bao phủ. Trên tường đá khắc đầy Thánh Văn, tản ra ánh sáng nhàn nhạt.
"Đây là..." Lâm Phong kinh ngạc nhìn những Thánh Văn này, cảm nhận được một luồng lực lượng cường đại từ chúng.
Hắn cẩn thận quan sát, phát hiện những Thánh Văn này ghi lại một loại công pháp cổ xưa. Công pháp này huyền diệu vô cùng, ẩn chứa đạo lý sâu xa.
"Đây là... Thiên Diễn Thánh Kinh?" Lâm Phong kinh ngạc nói.
Hắn đã từng nghe nói đến Thiên Diễn Thánh Kinh, đó là một trong những công pháp cổ xưa nhất của Cửu Tiêu Đại Lục, truyền thuyết kể rằng do Thiên Diễn Thánh Tộc sáng tạo ra. Chỉ cần tu luyện thành công, có thể nắm giữ lực lượng thiên địa, thực lực tăng vọt.
"Không ngờ lại có thể tìm thấy Thiên Diễn Thánh Kinh ở nơi này." Lâm Phong trong lòng vui mừng, lập tức ngồi xếp bằng, bắt đầu tham ngộ.
Hắn cẩn thận cảm nhận những Thánh Văn này, để cho tinh thần của mình dung nhập vào trong đó. Dần dần, hắn cảm nhận được một luồng lực lượng thần bí, đang chảy vào trong cơ thể mình.
"Thì ra là vậy." Lâm Phong thầm nghĩ, bắt đầu tu luyện theo phương pháp ghi lại trong Thiên Diễn Thánh Kinh.
Thời gian từng chút trôi qua, không biết đã qua bao lâu, Lâm Phong đột nhiên mở mắt ra. Trong mắt hắn lóe lên một tia tinh quang, trên người tản ra một luồng khí tức cường đại.
"Thiên Diễn Thánh Kinh quả nhiên danh bất hư truyền." Lâm Phong cảm thán nói, "Chỉ mới tu luyện một thời gian ngắn, thực lực của ta đã tăng lên không ít."
Hắn đứng dậy, nhìn quanh cổ điện một lượt, phát hiện ngoài Thiên Diễn Thánh Kinh ra, còn có một số bảo vật khác. Nhưng hắn cũng không tham lam, chỉ lấy một ít thứ cần thiết, rồi rời khỏi cổ điện.
Khi ra khỏi cổ điện, người hắc bào đã biến mất. Lâm Phong cũng không để ý, tiếp tục tiến sâu vào trong dãy núi.
Hắn biết rõ, ở thế giới này, cơ duyên và nguy hiểm luôn song hành. Chỉ có không ngừng trở nên mạnh mẽ, mới có thể đứng vững ở thế giới này.
Trong dãy núi mênh mông, bóng người của Lâm Phong dần dần biến mất, để lại một mảnh yên tĩnh.