Chương 391: Thu Phục

⏱ ~3 min read

# Chương 391: Thu Phục

Đọc thuần văn tự trực tuyến tại bản điện thoại di động đồng bộ đọc truy cập

Lâm Phong đứng trên chiến đài, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống đám người phía dưới. Những kẻ vừa rồi còn hùng hổ, giờ đây đều cúi đầu im lặng, không dám đối diện với ánh mắt của hắn.

"Ta hỏi lại lần cuối, ai còn muốn khiêu chiến?" Giọng nói của Lâm Phong vang vọng khắp không gian, mang theo uy áp khiến người ta run sợ.

Không một ai dám lên tiếng.

Lâm Phong khẽ gật đầu, thu hồi khí thế trên người. Hắn biết, trận chiến hôm nay đã đủ để chấn nhiếp tất cả. Những kẻ từng khinh thường hắn, giờ đây chỉ còn lại sự kính sợ.

"Tốt, nếu không ai khiêu chiến, vậy từ hôm nay, ta chính là chủ nhân của nơi này." Lâm Phong tuyên bố, giọng nói không lớn nhưng lại như sấm rền bên tai mỗi người.

Đám đông bắt đầu tản đi, mang theo những ánh mắt phức tạp. Có người không cam lòng, có người kính nể, nhưng không ai dám nói thêm lời nào.

Lâm Phong nhảy xuống chiến đài, đi về phía một góc yên tĩnh. Hắn cần thời gian để điều chỉnh trạng thái, đồng thời suy nghĩ về bước tiếp theo.

"Ngươi rất mạnh." Một giọng nói vang lên từ phía sau.

Lâm Phong quay đầu, nhìn thấy một lão giả mặc áo bào xám, khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng đôi mắt lại sáng ngời.

"Ngươi là?" Lâm Phong hỏi.

"Ta chỉ là một lão già vô danh, nhưng ta có thể giúp ngươi." Lão giả mỉm cười, lộ ra hàm răng đã rụng mất vài cái.

"Giúp ta? Giúp ta cái gì?" Lâm Phong cảnh giác.

"Giúp ngươi thu phục những kẻ còn do dự. Ngươi có thực lực, nhưng muốn khiến người ta tâm phục khẩu phục, còn cần thủ đoạn." Lão giả nói, giọng điệu thâm trầm.

Lâm Phong trầm ngâm một lát, rồi gật đầu: "Nói tiếp đi."

Lão giả cười ha hả, bắt đầu kể cho Lâm Phong nghe về những thế lực ngầm trong thành, về những mối quan hệ phức tạp mà hắn cần nắm bắt. Lâm Phong lắng nghe, trong lòng dần hình thành một kế hoạch.

Mấy ngày sau, Lâm Phong bắt đầu hành động. Hắn không chỉ dùng vũ lực, mà còn dùng mưu lược, từng bước thu phục các thế lực nhỏ, xây dựng nên một mạng lưới vững chắc.

Những kẻ từng phản đối hắn, giờ đây đều ngoan ngoãn quỳ gối xưng thần. Lâm Phong đã chứng minh, hắn không chỉ là một võ giả mạnh mẽ, mà còn là một nhà lãnh đạo tài ba.

Đêm xuống, Lâm Phong đứng trên nóc tòa lâu đài cao nhất, nhìn ra xa. Ánh trăng chiếu rọi, phủ lên người hắn một lớp bạc.

"Cuối cùng cũng có chỗ đứng vững chắc rồi." Lâm Phong thì thầm, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều kẻ địch mạnh mẽ hơn đang chờ. Nhưng ít nhất, hôm nay hắn đã có một khởi đầu tốt.

"Chủ nhân, có người muốn gặp ngài." Một thuộc hạ báo cáo từ phía sau.

Lâm Phong quay lại, nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang đứng dưới ánh trăng.

"Là ngươi?" Lâm Phong khẽ nhíu mày.

Người kia bước lên, khuôn mặt lộ rõ dưới ánh trăng, chính là kẻ từng khiêu chiến hắn trên chiến đài và bị đánh bại thảm hại.

"Ta đến để xin gia nhập." Người kia quỳ một gối xuống, cúi đầu.

Lâm Phong nhìn hắn một lúc, rồi khẽ gật đầu: "Được, ta chấp nhận ngươi."

Người kia ngẩng đầu, trong mắt lóe lên tia cảm kích. Hắn biết, quyết định này của mình là đúng đắn.

Lâm Phong vươn tay, đỡ hắn đứng dậy. Trong lòng hắn hiểu rõ, muốn trở nên mạnh mẽ, không chỉ cần thực lực, mà còn cần có những người đồng hành đáng tin cậy.

Và hôm nay, hắn đã có thêm một người.