Chương 394: Cởi Bỏ Phong Ấn
Đọc trực tuyến thuần văn tự, truy cập tên miền, đồng bộ di động xin truy cập
Trong sơn động, Lâm Phong ngồi xếp bằng, quanh thân hắn lượn lờ từng tia khí tức kỳ dị. Những luồng khí tức này như có sinh mệnh, không ngừng du tẩu trong cơ thể hắn, đang cố gắng phá vỡ một tầng giam cầm vô hình nào đó.
Từ khi tu luyện đến cảnh giới hiện tại, Lâm Phong luôn cảm thấy trong cơ thể mình có một cỗ lực lượng bị phong ấn. Cỗ lực lượng này cực kỳ cường đại, nhưng lại bị một tầng bình chướng kỳ lạ trấn áp, khiến hắn không thể vận dụng được.
"Rốt cuộc là ai đã phong ấn lực lượng trong cơ thể ta?" Lâm Phong nhíu mày, trong mắt lóe lên tia tinh mang.
Hắn nhớ lại từng trải qua ở Vọng Thiên Cổ Đô, lúc đó hắn đã cảm nhận được cỗ lực lượng thần bí này. Chỉ là khi ấy thực lực có hạn, căn bản không thể chạm đến tầng phong ấn kia. Mà bây giờ, hắn đã đạt tới Huyền Võ cảnh cửu trọng, khoảng cách Võ Hoàng cảnh chỉ còn một bước, rốt cuộc cũng có tư cách thăm dò bí mật này.
"Phá!"
Lâm Phong quát khẽ một tiếng, toàn thân chân khí cuồn cuộn, hóa thành từng đạo hồng lưu, điên cuồng trùng kích vào tầng bình chướng kia.
Ầm ầm!
Trong cơ thể vang lên từng trận tiếng nổ trầm đục, nhưng tầng phong ấn kia lại vững như bàn thạch, không hề lay động. Lâm Phong cắn răng, vận chuyển Vạn Kiếp Bất Diệt Thiên Ma Công, đem toàn bộ lực lượng hội tụ tại một điểm, mãnh liệt đánh tới.
Răng rắc!
Một tiếng vang thanh thúy truyền ra, trên tầng bình chướng kia rốt cuộc xuất hiện một vết nứt nhỏ. Lâm Phong mừng rỡ, không chút do dự, lại lần nữa tụ lực, tiếp tục trùng kích.
Răng rắc! Răng rắc!
Từng đạo vết nứt lan tràn ra, cuối cùng ầm một tiếng, tầng phong ấn triệt để vỡ vụn. Một cỗ lực lượng kinh khủng giống như hồng thủy vỡ đê, từ trong cơ thể Lâm Phong điên cuồng tuôn trào ra.
"Đây là..." Lâm Phong đồng tử co rụt lại, trong mắt tràn đầy vẻ khiếp sợ.
Cỗ lực lượng này cường đại đến mức khó có thể tưởng tượng, thậm chí so với chân khí hắn tu luyện nhiều năm còn tinh thuần hơn gấp mấy lần. Quan trọng hơn là, trong cỗ lực lượng này lại ẩn chứa một tia khí tức cực kỳ quen thuộc.
"Đây là... lực lượng của Mộng Tình?" Lâm Phong thì thào, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp.
Hắn nhớ tới, lúc ở Cửu U Thập Nhị Quốc, Mộng Tình từng vì cứu hắn mà thiêu đốt bản nguyên. Lúc đó hắn tưởng Mộng Tình đã hồn phi phách tán, không ngờ nàng lại đem một phần lực lượng bản nguyên phong ấn trong cơ thể hắn.
"Ngốc nữ nhân..." Lâm Phong nắm chặt nắm đấm, trong mắt lóe lên tia ẩm ướt.
Hắn biết, Mộng Tình làm như vậy là vì bảo vệ hắn. Cỗ lực lượng bản nguyên này, ở thời khắc mấu chốt có thể cứu hắn một mạng. Chỉ là, nàng lại không hề nói cho hắn biết.
"Yên tâm, ta nhất định sẽ không phụ lòng ngươi." Lâm Phong hít sâu một hơi, đem tạp niệm trong lòng đè xuống.
Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp, đem cỗ lực lượng bản nguyên này từ từ luyện hóa, dung nhập vào trong cơ thể. Theo thời gian trôi qua, khí tức trên người Lâm Phong không ngừng tăng lên, Huyền Võ cảnh cửu trọng bình chướng dần dần xuất hiện vết rạn.
"Cho ta phá!"
Lâm Phong ngửa mặt lên trời gầm thét, toàn thân khí thế bộc phát, giống như một vị Ma Thần giáng thế. Chỉ nghe ầm một tiếng vang thật lớn, bình chướng Huyền Võ cảnh cửu trọng triệt để vỡ vụn, một cỗ khí tức cường đại hơn từ trên người hắn phóng lên cao.
Võ Hoàng cảnh!
Hắn rốt cuộc đã đột phá tới Võ Hoàng cảnh!
"Đây chính là lực lượng Võ Hoàng cảnh sao?" Lâm Phong cảm nhận được biến hóa trong cơ thể, trong mắt lóe lên vẻ hài lòng.
Hắn cảm giác được, giờ phút này hắn có thể một quyền oanh bạo một ngọn núi lớn. Cỗ lực lượng này, so với lúc ở Huyền Võ cảnh căn bản không phải cùng một cấp bậc.
"Không hổ là lực lượng bản nguyên của Mộng Tình, quả nhiên cường đại." Lâm Phong thầm nghĩ.
Hắn đứng dậy, hoạt động thân thể, cảm nhận được lực lượng dồi dào trong cơ thể, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.
"Đã tới Võ Hoàng cảnh, cũng nên đi gặp một số người rồi." Lâm Phong trong mắt lóe lên hàn quang.
Hắn nhớ tới những kẻ đã từng truy sát hắn, những kẻ đã từng xem thường hắn. Bây giờ, hắn đã có đủ thực lực, cũng nên tính sổ một phen.
"Đoạn Vô Đạo, Đoạn Thiên Lang... các ngươi chờ đó cho ta." Lâm Phong lạnh lùng nói.
Hắn thu hồi khí tức, bước ra khỏi sơn động. Bên ngoài, ánh nắng chói chang, chiếu rọi lên người hắn, giống như dát lên một tầng quang huy màu vàng.
"Võ Hoàng cảnh... rốt cuộc cũng tới rồi." Lâm Phong ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong mắt lóe lên tia kiên định.
Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Trên con đường võ đạo, hắn còn phải đi rất xa. Nhưng hắn tin tưởng, chỉ cần hắn tiếp tục cố gắng, cuối cùng nhất định có thể đạt tới đỉnh phong, trở thành cường giả đứng đầu Cửu Tiêu Đại Lục.
"Chờ ta, Mộng Tình. Ta nhất định sẽ tìm được ngươi." Lâm Phong nắm chặt nắm đấm, trong mắt lóe lên vẻ kiên nghị.
Hắn xoay người, hướng về phía xa xa bước đi. Thân ảnh của hắn dần dần biến mất ở cuối chân trời, để lại một mảnh yên tĩnh.
Mà lúc này, ở một nơi không biết, một nữ tử mặc bạch y đang đứng trên đỉnh núi, ánh mắt nhìn về phía xa xa, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt.
"Rốt cuộc ngươi cũng đã trưởng thành..." Nàng thì thào, trong mắt lóe lên tia nhu hòa.
Gió nhẹ thổi qua, thổi tung mái tóc dài của nàng, lộ ra khuôn mặt tuyệt mỹ. Nếu Lâm Phong ở đây, nhất định sẽ nhận ra, nữ tử này chính là Mộng Tình mà hắn ngày đêm mong nhớ.
Chỉ là, giờ phút này Mộng Tình khí tức trên người cực kỳ mỏng manh, giống như tùy thời đều có thể tiêu tán. Nàng nhìn về phía xa xa, trong mắt lóe lên vẻ không nỡ.
"Lâm Phong, con đường phía trước còn rất dài, ta không thể bồi ngươi đi tiếp được nữa..." Mộng Tình thì thào, trong mắt lóe lên tia bi thương.
Nàng xoay người, thân ảnh dần dần trở nên trong suốt, cuối cùng triệt để biến mất trong không trung.
Mà Lâm Phong lúc này, căn bản không biết những chuyện này. Hắn đang chạy như bay trên đường, hướng về phía mục tiêu kế tiếp. Trong lòng hắn chỉ có một ý niệm, đó chính là mau chóng tăng thực lực lên, đi tìm Mộng Tình.
"Chờ ta, Mộng Tình. Ta nhất định sẽ tìm được ngươi!" Lâm Phong gầm thét trong lòng, tốc độ lại nhanh hơn mấy phần.