# Chương 395: Dọa lui
Lâm Phong đứng trên chiến đài, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía xa.
Trong lòng hắn biết rõ, thực lực của hắn bây giờ vẫn chưa đủ để đối kháng với những cường giả chân chính. Nhưng hắn cũng không hề sợ hãi, bởi vì hắn có át chủ bài của mình.
"Ngươi là ai?" Một thanh âm già nua vang lên, mang theo uy áp cường đại.
Lâm Phong nhìn lại, chỉ thấy một lão giả mặc trường bào màu xám đang đứng ở phía xa, ánh mắt sắc bén như đao.
"Ta là Lâm Phong." Lâm Phong bình tĩnh đáp.
"Lâm Phong?" Lão giả nhíu mày, dường như đang suy nghĩ, "Ngươi chính là cái tên tiểu bối đã giết con trai của lão phu?"
"Đúng vậy." Lâm Phong gật đầu, không hề phủ nhận.
"Tốt! Tốt lắm!" Lão giả cười lạnh, "Hôm nay lão phu sẽ lấy mạng ngươi, tế cho con trai ta trên trời!"
Nói xong, lão giả liền tung ra một chưởng, mang theo khí thế cuồn cuộn, trực tiếp đánh về phía Lâm Phong.
Lâm Phong không hề nao núng, thân hình khẽ động, liền tránh thoát một chưởng kia.
"Ồ?" Lão giả hơi kinh ngạc, không ngờ Lâm Phong lại có thể tránh thoát công kích của hắn.
"Ngươi có chút bản lĩnh, nhưng cũng chỉ có vậy thôi." Lão giả lạnh giọng nói, sau đó lại tung ra một chưởng mạnh hơn.
Lâm Phong vẫn không hề hoảng loạn, thân hình như quỷ mị, liên tục né tránh.
"Không thể nào!" Lão giả càng đánh càng kinh hãi, hắn phát hiện ra Lâm Phong mặc dù cảnh giới không cao, nhưng thân pháp lại vô cùng quỷ dị, khiến hắn khó lòng bắt kịp.
"Ngươi rốt cuộc là ai?" Lão giả trầm giọng hỏi.
"Ta đã nói rồi, ta là Lâm Phong." Lâm Phong cười nhạt.
"Không, ngươi không phải Lâm Phong bình thường!" Lão giả lắc đầu, "Ngươi nhất định có lai lịch gì đó!"
"Ha ha, ngươi đoán xem?" Lâm Phong cười khẩy.
Lão giả trầm mặc một lát, sau đó nói: "Ngươi có phải là đệ tử của một vị đại năng nào đó không?"
"Ngươi nói sao?" Lâm Phong không trả lời thẳng, mà chỉ cười thần bí.
Lão giả càng thêm nghi ngờ, trong lòng bắt đầu do dự.
Hắn biết rõ, trên đời này có rất nhiều cường giả tuyệt thế, nếu Lâm Phong thực sự là đệ tử của một vị đại năng nào đó, thì hắn động thủ sẽ gặp phiền phức lớn.
"Ngươi... ngươi có biết sư tôn của ta là ai không?" Lâm Phong đột nhiên hỏi.
"Là ai?" Lão giả vô thức hỏi lại.
"Vô Thiên Kiếm Hoàng." Lâm Phong thản nhiên nói.
"Cái gì?!" Lão giả biến sắc, "Vô Thiên Kiếm Hoàng? Ngươi nói láo!"
"Tin hay không tùy ngươi." Lâm Phong nhún vai, "Nếu ngươi dám động thủ, sư tôn ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi."
Lão giả sắc mặt âm tình bất định, trong lòng đấu tranh tư tưởng kịch liệt.
Hắn biết Vô Thiên Kiếm Hoàng là nhân vật khủng bố cỡ nào, đó là tồn tại đứng đầu trong thiên hạ, nếu đắc tội với hắn, chỉ sợ cả nhà đều không yên ổn.
"Ngươi... ngươi có chứng cứ gì không?" Lão giả hỏi.
"Chứng cứ?" Lâm Phong cười lạnh, "Ngươi cho rằng ta cần phải chứng minh với ngươi sao? Nếu ngươi không tin, cứ việc động thủ."
Lão giả trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cắn răng nói: "Được, lão phu tạm thời tin ngươi một lần. Nhưng nếu để lão phu phát hiện ngươi lừa gạt, thì đừng trách lão phu không khách khí!"
Nói xong, lão giả quay người rời đi, biến mất trong tầm mắt.
Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm kêu may mắn.
Hắn biết rõ, nếu thực sự đánh nhau, hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của lão giả kia. May mà hắn đã dùng danh tiếng của Vô Thiên Kiếm Hoàng để dọa lui đối phương.
"Xem ra, thực lực vẫn là quan trọng nhất." Lâm Phong thầm nghĩ, "Nhưng trước mắt, ta cần phải nhanh chóng tăng cao thực lực mới được."
Nghĩ tới đây, Lâm Phong liền rời khỏi chiến đài, tiếp tục con đường tu luyện của mình.
Hắn biết rõ, trên con đường võ đạo, chỉ có không ngừng mạnh lên mới có thể sinh tồn. Mà hắn, nhất định sẽ trở thành cường giả đứng đầu thiên hạ!