Chương 396: Cơn Thịnh Nộ Của Đằng Vu Yêu

⏱ ~8 min read

Chương 396: Cơn Thịnh Nộ Của Đằng Vu Yêu

Đọc truyện chữ thuần túy trực tuyến, tên miền trang web này đồng bộ di động, xin truy cập

---

Trong sân, bầu không khí đột nhiên trở nên căng thẳng đến cực điểm.

Tên thiếu niên áo đen kia, chính là Đằng Vu Yêu, con cháu của tộc Đằng Vu, một trong những thế lực lớn ở Bắc Hoang Chi Địa. Hắn ta đứng đó, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, trong mắt lóe lên sát ý lạnh lẽo.

"Ngươi chính là Lâm Phong?" Đằng Vu Yêu lên tiếng, giọng nói khàn khàn như tiếng ma sát của kim loại.

Lâm Phong khẽ gật đầu, ánh mắt bình tĩnh nhìn lại đối phương. Hắn có thể cảm nhận được khí tức trên người tên này không hề yếu, đã đạt đến Huyền Võ cảnh tứ trọng, hơn nữa trên người còn tản ra một cỗ khí tức cổ quái khiến người ta khó chịu.

"Ngươi dám giết người của tộc ta, thật to gan!" Đằng Vu Yêu cười lạnh một tiếng, trong tay xuất hiện một thanh trường đao màu đen, trên thân đao khắc đầy những hoa văn kỳ dị, tản ra hàn quang khiến người ta sợ hãi.

"Người của tộc ngươi muốn giết ta, chẳng lẽ ta phải đứng yên chịu chết?" Lâm Phong lạnh nhạt đáp lại, trong giọng nói không hề có chút sợ hãi nào.

"Ha ha, hay cho cái miệng lưỡi sắc bén!" Đằng Vu Yêu cười to một tiếng, thân hình khẽ động, đã xuất hiện ngay trước mặt Lâm Phong, trường đao trong tay chém thẳng xuống đầu Lâm Phong.

Một đao này nhanh đến mức kinh người, mang theo tiếng gió rít the thé, tựa như muốn chém Lâm Phong làm hai nửa.

Lâm Phong hừ lạnh một tiếng, thân hình khẽ nghiêng, né tránh một đao kia, đồng thời nắm tay phải lại, một quyền đánh thẳng vào ngực Đằng Vu Yêu.

"Ầm!"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, quyền kình của Lâm Phong đánh thẳng lên người Đằng Vu Yêu, thế nhưng lại bị một tầng hắc quang kỳ dị chặn lại, chỉ tạo ra một tiếng vang trầm đục.

"Chút thực lực đó của ngươi, cũng dám ra tay với ta?" Đằng Vu Yêu cười lạnh một tiếng, trường đao trong tay lại vung lên, lần này mang theo một cỗ lực lượng hắc ám cường đại, chém thẳng về phía cổ Lâm Phong.

Lâm Phong nhíu mày, hắn cảm nhận được cỗ lực lượng hắc ám trên người đối phương có chút cổ quái, tựa như ẩn chứa một loại lực lượng nào đó khiến người ta không thoải mái.

"Vù!"

Lâm Phong thi triển Hư Không Bộ, thân hình lóe lên, xuất hiện sau lưng Đằng Vu Yêu, một chưởng đánh thẳng về phía sau gáy đối phương.

"Ầm!"

Một chưởng này đánh trúng, thế nhưng Đằng Vu Yêu lại giống như không hề hấn gì, ngược lại xoay người lại, trường đao trong tay quét ngang, chém thẳng về phía eo Lâm Phong.

"Có chút cổ quái!" Lâm Phong thầm nghĩ, thân hình lùi nhanh về sau, né tránh một đao kia.

"Chạy đi đâu!" Đằng Vu Yêu quát lạnh một tiếng, thân hình đuổi theo sát, trường đao trong tay múa tít, từng đạo đao mang màu đen lao thẳng về phía Lâm Phong.

Lâm Phong liên tục né tránh, đồng thời quan sát kỹ lưỡng thân pháp và công kích của đối phương. Hắn phát hiện, trên người Đằng Vu Yêu có một tầng hắc quang kỳ dị, tầng hắc quang này không chỉ có thể chống đỡ công kích, mà còn có thể hấp thụ một phần lực lượng công kích, chuyển hóa thành sức mạnh của chính mình.

"Xem ra, muốn phá giải tầng hắc quang này, chỉ có thể dùng lực lượng mạnh hơn!" Lâm Phong thầm nghĩ, trong mắt lóe lên tinh quang.

Hắn đột nhiên dừng bước, hai tay kết ấn, một cỗ khí tức cường đại bắt đầu ngưng tụ trên người hắn.

"Vạn Kiếp Bất Diệt Thiên Ma Công!" Lâm Phong quát khẽ một tiếng, trên người hắn bộc phát ra một cỗ ma khí nồng đậm, ma khí cuồn cuộn, tựa như muốn nuốt chửng tất cả.

"Ồ?" Đằng Vu Yêu khẽ nhíu mày, hắn cảm nhận được khí tức trên người Lâm Phong đột nhiên trở nên cường đại hơn rất nhiều.

"Ma công? Ngươi tu luyện ma công?" Đằng Vu Yêu cười lạnh một tiếng, "Thú vị đấy! Nhưng mà, ma công thì sao? Trước mặt ta, ngươi vẫn chỉ là một con kiến hôi!"

Dứt lời, Đằng Vu Yêu quát to một tiếng, trường đao trong tay đột nhiên bộc phát ra một đạo hắc quang chói mắt, một đao chém thẳng về phía Lâm Phong.

"Xuy!"

Một đao này mang theo lực lượng hủy diệt kinh khủng, không khí xung quanh cũng bị chém rách, phát ra tiếng xé gió the thé.

Lâm Phong hừ lạnh một tiếng, ma khí trên người hắn cuồn cuộn, ngưng tụ thành một quyền ấn khổng lồ, đánh thẳng về phía đao mang kia.

"Ầm!"

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, quyền ấn và đao mang va chạm dữ dội, bộc phát ra một cỗ khí lãng kinh khủng, thổi bay cát bụi xung quanh.

"Phụt!"

Đằng Vu Yêu phun ra một ngụm máu tươi, thân hình bay ngược ra ngoài, ngã mạnh xuống đất, trên mặt lộ vẻ không dám tin.

"Ngươi... ngươi sao có thể mạnh như vậy?" Đằng Vu Yêu trợn mắt nhìn Lâm Phong, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi.

"Ta đã nói rồi, người của tộc ngươi muốn giết ta, vậy thì đừng trách ta ra tay tàn nhẫn!" Lâm Phong lạnh nhạt nói, trong mắt không hề có chút thương hại nào.

Hắn bước từng bước về phía Đằng Vu Yêu, trên người tản ra sát khí nồng đậm.

"Ngươi... ngươi không thể giết ta!" Đằng Vu Yêu hoảng sợ hét lên, "Ta là con cháu của tộc Đằng Vu, ngươi giết ta, tộc ta sẽ không tha cho ngươi đâu!"

"Không tha cho ta?" Lâm Phong cười lạnh một tiếng, "Vậy thì cứ để bọn họ đến đi! Ta ngược lại muốn xem, tộc Đằng Vu các ngươi có bao nhiêu người đủ để ta giết!"

Dứt lời, Lâm Phong giơ tay lên, một chưởng đánh thẳng xuống đầu Đằng Vu Yêu.

"Khoan đã!"

Đúng lúc này, một giọng nói già nua vang lên, một bóng người đột nhiên xuất hiện trước mặt Lâm Phong, ngăn cản một chưởng của hắn.

Lâm Phong nhíu mày, nhìn về phía người vừa xuất hiện. Đó là một lão giả tóc trắng xõa vai, trên người mặc một bộ trường bào màu xám, khí tức trên người thâm sâu khó lường.

"Lão phu là trưởng lão của tộc Đằng Vu, Đằng Vu Khôn!" Lão giả lên tiếng, ánh mắt nhìn Lâm Phong, trong mắt lóe lên một tia dị sắc, "Tiểu hữu, chuyện hôm nay, có phải có chút hiểu lầm hay không?"

"Hiểu lầm?" Lâm Phong cười lạnh một tiếng, "Lão gia hỏa, ngươi cảm thấy chuyện này có gì đáng để hiểu lầm sao?"

"Tiểu hữu, ngươi giết người của tộc ta trước, chuyện này nói cho cùng cũng là ngươi sai trước!" Đằng Vu Khôn trầm giọng nói, "Nếu ngươi chịu quỳ xuống nhận sai, lão phu có thể tha cho ngươi một mạng!"

"Quỳ xuống nhận sai?" Lâm Phong nghe vậy, không khỏi bật cười, "Lão gia hỏa, ngươi đang nói đùa sao? Ngươi cho rằng ngươi là ai?"

"Tiểu bối, đừng có mà khinh người quá đáng!" Đằng Vu Khôn sắc mặt trầm xuống, trên người tản ra một cỗ khí tức cường đại, áp bức thẳng về phía Lâm Phong.

Lâm Phong hừ lạnh một tiếng, trên người hắn cũng bộc phát ra một cỗ khí tức cường đại, chống lại khí tức của đối phương.

"Ầm!"

Hai cỗ khí tức va chạm trong không trung, bộc phát ra một tiếng nổ trầm đục, khiến không khí xung quanh trở nên vặn vẹo.

"Tiểu bối, ngươi thật sự muốn cùng tộc ta là địch sao?" Đằng Vu Khôn trầm giọng quát.

"Là địch thì đã sao?" Lâm Phong lạnh nhạt đáp lại, "Các ngươi muốn giết ta, chẳng lẽ ta còn phải ngoan ngoãn đưa cổ ra cho các ngươi chém sao?"

"Tốt! Tốt! Tốt!" Đằng Vu Khôn tức giận đến mức cười lên, "Đã như vậy, vậy thì đừng trách lão phu ra tay tàn nhẫn!"

Dứt lời, Đằng Vu Khôn giơ tay lên, một chưởng đánh thẳng về phía Lâm Phong.

Một chưởng này mang theo lực lượng kinh khủng, không khí xung quanh cũng bị chấn động, phát ra tiếng nổ đùng đùng.

Lâm Phong sắc mặt ngưng trọng, hắn cảm nhận được thực lực của lão giả này không hề yếu, đã đạt đến Huyền Võ cảnh lục trọng, hơn nữa còn nắm giữ một loại lực lượng cổ quái nào đó.

"Ầm!"

Lâm Phong vận chuyển Vạn Kiếp Bất Diệt Thiên Ma Công, ma khí trên người cuồn cuộn, ngưng tụ thành một quyền ấn khổng lồ, đánh thẳng về phía chưởng ấn của đối phương.

"Ầm!"

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, hai cỗ lực lượng va chạm dữ dội, bộc phát ra một cỗ khí lãng kinh khủng, thổi bay cát bụi xung quanh.

"Phụt!"

Lâm Phong phun ra một ngụm máu tươi, thân hình bay ngược ra ngoài, ngã mạnh xuống đất, trên mặt lộ vẻ tái nhợt.

"Tiểu bối, ngươi vẫn còn non lắm!" Đằng Vu Khôn cười lạnh một tiếng, thân hình lóe lên, xuất hiện ngay trước mặt Lâm Phong, một chưởng đánh thẳng xuống đầu hắn.

"Chết đi!"

Đúng lúc này, một cỗ khí tức kinh khủng đột nhiên bộc phát từ trên người Lâm Phong, một đạo hắc quang chói mắt bắn thẳng lên trời, chặn lại một chưởng của Đằng Vu Khôn.

"Ầm!"

Đằng Vu Khôn bị cỗ khí tức này chấn động, thân hình lùi lại vài bước, trên mặt lộ vẻ kinh hãi.

"Đây là..." Đằng Vu Khôn trợn mắt nhìn Lâm Phong, trong mắt tràn đầy vẻ không dám tin.

Lúc này, trên người Lâm Phong tản ra một cỗ khí tức cổ xưa mà hùng vĩ, tựa như một vị Ma Thần thức tỉnh từ thời viễn cổ, khiến người ta không khỏi sinh lòng kính sợ.

"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?" Đằng Vu Khôn run giọng hỏi.

"Ta là Lâm Phong!" Lâm Phong lạnh nhạt đáp lại, trong mắt lóe lên hồng quang yêu dị, "Kẻ muốn giết ta, ta sẽ giết lại!"

Dứt lời, Lâm Phong giơ tay lên, một chưởng đánh thẳng về phía Đằng Vu Khôn.

Một chưởng này mang theo lực lượng hủy diệt kinh khủng, không khí xung quanh cũng bị chấn động, phát ra tiếng nổ đùng đùng.

"Không!"

Đằng Vu Khôn hét lên một tiếng thảm thiết, thân hình muốn né tránh, thế nhưng lại phát hiện thân thể mình đã bị cỗ khí tức kia khóa chặt, căn bản không thể động đậy.

"Ầm!"

Một chưởng đánh trúng, Đằng Vu Khôn cả người nổ tung thành một màn sương máu, hóa thành tro bụi.

Toàn bộ sân đột nhiên trở nên yên tĩnh đến mức đáng sợ.

Tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng trước mắt, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi.

Bọn họ không thể ngờ, Lâm Phong lại có thể một chưởng đánh chết một cường giả Huyền Võ cảnh lục trọng!

Mà lúc này, Lâm Phong cũng không dễ chịu gì. Hắn cảm nhận được trong cơ thể mình có một cỗ lực lượng cuồng bạo đang chạy loạn, tựa như muốn xé rách thân thể hắn.

"Phụt!"

Lâm Phong lại phun ra một ngụm máu tươi, thân hình loạng choạng, suýt nữa ngã xuống đất.

"Lâm Phong!" Mộng Tình vội vàng chạy tới, đỡ lấy Lâm Phong, trên mặt lộ vẻ lo lắng.

"Ta không sao!" Lâm Phong lắc đầu, trong mắt lóe lên một tia kiên định, "Chỉ là, xem ra ta phải nhanh chóng tăng cao thực lực rồi!"

Nói xong, Lâm Phong nhìn về phía xa xa, trong mắt lóe lên một tia hàn quang.

"Tộc Đằng Vu, chuyện này ta nhớ kỹ!"