Chương 400: Trái Tim Lạnh Lẽo

⏱ ~5 min read

# Chương 400: Trái Tim Lạnh Lẽo

Đọc thuần văn tự trực tuyến tại trang web này, tên miền đồng bộ di động vui lòng truy cập

---

Lâm Phong đứng trên chiến đài, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía đối thủ.

Trong lòng hắn không hề dao động, chỉ có một ý niệm duy nhất: chiến thắng.

Những kẻ đứng xem bên dưới đều cảm nhận được khí tức băng giá tỏa ra từ người hắn, tựa như một tảng băng ngàn năm không tan.

"Thật là một trái tim lạnh lẽo..." Có người thì thầm.

Lâm Phong không để ý đến những lời bàn tán xung quanh. Hắn chỉ tập trung vào trận chiến trước mắt.

Đối thủ của hắn là một cường giả cảnh giới Huyền Vũ, toàn thân bao phủ bởi một luồng khí tức hung sát. Nhưng Lâm Phong không hề e ngại.

Hắn đã trải qua quá nhiều trận chiến sinh tử, đã nhìn thấy quá nhiều máu và nước mắt. Trái tim hắn đã trở nên cứng rắn, không còn dễ dàng bị lay động.

"Giết!"

Lâm Phong quát nhẹ một tiếng, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh lao về phía trước.

Kiếm trong tay hắn vung lên, hóa thành vô số đạo kiếm quang chói lóa, bao phủ lấy đối thủ.

Đối thủ biến sắc, vội vàng thi triển thân pháp lui về phía sau, đồng thời tung ra một chưởng ấn khổng lồ nghênh đón.

Ầm!

Hai luồng lực lượng va chạm, bộc phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa.

Cả chiến đài rung chuyển dữ dội, những đạo vết nứt lan ra khắp nơi.

Lâm Phong không hề dừng lại, thân hình lại lần nữa lao tới, kiếm thế càng thêm cuồng bạo.

Hắn không muốn kéo dài trận chiến, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc tất cả.

Đối thủ cũng không phải hạng vừa, thấy Lâm Phong hung hãn như vậy, trong lòng cũng dâng lên một cỗ tàn nhẫn.

"Muốn chết thì ta thành toàn cho ngươi!"

Đối thủ gầm lên một tiếng, toàn thân bộc phát ra một luồng khí tức kinh khủng, thân hình bỗng nhiên bành trướng lên gấp đôi.

Hắn đã thi triển một loại bí thuật, tăng cường thực lực lên đến cực hạn.

Lâm Phong thấy vậy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

Hắn không hề sợ hãi, ngược lại càng thêm hưng phấn.

Chính là loại cảm giác này, cảm giác đứng trên bờ vực sinh tử, khiến huyết dịch trong người hắn sôi trào.

"Vạn Kiếp Bất Diệt Thiên Ma Công!"

Lâm Phong quát khẽ, toàn thân bộc phát ra một luồng ma khí nồng đậm, hóa thành một đạo ma ảnh khổng lồ bao phủ lấy hắn.

Ma khí cuồn cuộn, uy áp kinh khủng tỏa ra khắp bốn phương tám hướng.

Những người đứng xem đều biến sắc, vội vàng lui về phía sau, tránh bị liên lụy.

"Đây là... công pháp ma đạo?"

"Có khí tức thật đáng sợ!"

"Lâm Phong này rốt cuộc là ai? Sao lại có được thực lực kinh khủng như vậy?"

Trong lòng mọi người đều dâng lên vô số nghi vấn.

Nhưng Lâm Phong không để ý đến những ánh mắt kinh ngạc kia. Hắn chỉ tập trung vào trận chiến trước mắt.

Ma ảnh khổng lồ gào thét, hóa thành một đạo ma quang lao thẳng về phía đối thủ.

Đối thủ biến sắc, vội vàng thi triển toàn lực ngăn cản.

Nhưng mà, dưới sự oanh kích của ma ảnh, thân hình hắn không ngừng lui về phía sau, khóe miệng tràn ra một tia máu tươi.

"Không thể nào!"

Đối thủ kinh hãi, không thể tin nổi.

Hắn đã thi triển bí thuật, thực lực tăng lên gấp đôi, vậy mà vẫn không thể chống lại Lâm Phong?

Lâm Phong không cho hắn cơ hội suy nghĩ, ma ảnh lại lần nữa oanh kích.

Ầm! Ầm! Ầm!

Từng đợt oanh kích liên tiếp, tựa như thủy triều dâng trào, không ngừng nghỉ.

Đối thủ chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ, thân hình không ngừng lui về phía sau, máu tươi từ khóe miệng không ngừng chảy ra.

Rốt cuộc, sau một đợt oanh kích cuối cùng, thân hình đối thủ bay ngược ra ngoài, nặng nề ngã xuống chiến đài.

Hắn nằm trên mặt đất, toàn thân run rẩy, khóe miệng tràn đầy máu tươi, ánh mắt tràn đầy vẻ không cam lòng.

Lâm Phong thu hồi ma ảnh, chậm rãi đi đến trước mặt đối thủ, kiếm trong tay chỉ thẳng vào cổ họng hắn.

"Ngươi... ngươi muốn làm gì?" Đối thủ hoảng sợ hỏi.

Lâm Phong không trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn hắn.

Trong mắt hắn không có chút thương hại nào, chỉ có sự lạnh lẽo vô tình.

"Ngươi thua rồi." Lâm Phong nhẹ giọng nói.

Đối thủ cắn răng, trong mắt lóe lên một tia ngoan độc.

Hắn đột nhiên vung tay lên, một đạo hàn quang bắn thẳng về phía Lâm Phong.

Lâm Phong hừ lạnh một tiếng, thân hình khẽ động, tránh thoát đạo hàn quang kia.

Sau đó, kiếm trong tay hắn vung lên, một đạo kiếm quang lóe lên.

Phụt!

Một tiếng vang nhẹ vọng ra, máu tươi bắn tung tóe.

Đối thủ trợn to mắt, trên cổ xuất hiện một đạo vết máu, thân hình chậm rãi ngã xuống.

Lâm Phong thu hồi trường kiếm, xoay người rời đi.

Trong lòng hắn không hề có chút gợn sóng nào, tựa như vừa rồi chỉ giết một con kiến hôi.

Những người đứng xem đều hít vào một ngụm khí lạnh.

Thật là một trái tim lạnh lẽo!

Giết người mà không hề chớp mắt, đây tuyệt đối không phải là chuyện mà một người trẻ tuổi bình thường có thể làm được.

Lâm Phong không để ý đến những ánh mắt kinh hãi kia, hắn chỉ chậm rãi đi về phía trước.

Trong lòng hắn chỉ có một ý niệm: biến cường!

Chỉ có biến cường, mới có thể bảo vệ những người mình muốn bảo vệ.

Chỉ có biến cường, mới có thể sống sót trong thế giới tàn khốc này.

Trái tim hắn, đã sớm trở nên lạnh lẽo.

Từ khi hắn bước lên con đường tu luyện này, hắn đã biết, không có chỗ cho sự mềm yếu.

Mềm yếu, chỉ có thể dẫn đến diệt vong.

Cho nên, hắn lựa chọn trở nên lạnh lùng.

Lạnh lùng với kẻ địch, cũng lạnh lùng với chính mình.

Chỉ có như vậy, mới có thể đi xa hơn trên con đường tu luyện.

Lâm Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn về phía xa xa.

Phía trước, còn có vô số khiêu chiến đang chờ hắn.

Nhưng hắn không hề sợ hãi.

Bởi vì hắn có một trái tim lạnh lẽo, và một ý chí kiên định không gì lay chuyển được.