Chapter: 2. “Ba ngắn một dài chọn dài nhất!”

⏱ ~10 min read

Chapter: 2. “Ba ngắn một dài chọn dài nhất!”

---

Trong phòng thi, không khí căng thẳng đến mức như ngưng đọng.

Giang Nam ngồi ở hàng ghế cuối cùng, nhìn chằm chằm vào đề thi trước mặt, lông mày nhíu chặt.

Đây là kỳ thi tuyển chọn của Học Viện Tiên Khu, một trong những kỳ thi quan trọng nhất trong đời hắn.

Chỉ cần vượt qua kỳ thi này, hắn sẽ có cơ hội bước vào Học Viện Tiên Khu, trở thành một Linh Võ Giả chân chính, từ đó thay đổi vận mệnh của mình.

Nhưng mà...

Giang Nam nhìn đề thi trước mặt, trong lòng có chút chua xót.

Mười câu hỏi trắc nghiệm, hắn chỉ chắc chắn được ba câu đầu. Bảy câu còn lại, hoàn toàn mù tịt.

"Được rồi, xem ra chỉ có thể dùng chiêu cuối rồi."

Giang Nam hít sâu một hơi, trong đầu hiện lên câu khẩu quyết mà lão sư trung học từng dạy:

"Tam đoản nhất trường tuyển tối trường!"

Tức là: Ba đáp án ngắn, một đáp án dài, thì chọn đáp án dài nhất.

"Tam trường nhất đoản tuyển tối đoản!"

Tức là: Ba đáp án dài, một đáp án ngắn, thì chọn đáp án ngắn nhất.

"Tề đầu bất tề, tựu tuyển B!"

Tức là: Nếu các đáp án không đều nhau, thì chọn B.

"Tham bất đa, tựu tuyển D!"

Tức là: Nếu không chắc chắn, thì chọn D.

Giang Nam lẩm nhẩm trong miệng, bắt đầu áp dụng phương pháp này vào bảy câu hỏi còn lại.

Câu thứ tư: A ngắn, B ngắn, C ngắn, D dài. Chọn D!

Câu thứ năm: A dài, B dài, C dài, D ngắn. Chọn D!

Câu thứ sáu: A ngắn, B dài, C ngắn, D ngắn. Chọn B!

...

Cứ như vậy, Giang Nam nhanh chóng điền xong toàn bộ đáp án.

"Xong!"

Giang Nam thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường. Còn mười lăm phút nữa mới hết giờ.

Hắn đang định nằm bò ra bàn ngủ một giấc, thì đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.

Một luồng khí tức kỳ lạ đang lan tỏa trong phòng thi.

Giang Nam theo bản năng nhìn về phía cửa sổ.

Bên ngoài cửa sổ, bầu trời vốn trong xanh bỗng nhiên tối sầm lại. Một vết nứt không gian khổng lồ xuất hiện giữa không trung, tỏa ra ánh sáng màu tím kỳ dị.

"Đây là..."

Giang Nam trợn tròn mắt.

Từ vết nứt không gian đó, vô số bóng đen lao ra, mang theo khí tức hung lệ khiến người ta sợ hãi.

"Chủng Một Mắt! Là Đại Quân Nhãn Độc!"

Có người hét lên thất thanh.

Cả phòng thi lập tức hỗn loạn. Các thí sinh hoảng sợ bỏ chạy, tiếng la hét vang khắp nơi.

Giang Nam cũng đứng bật dậy, nhưng hắn không chạy. Ánh mắt hắn tập trung vào vết nứt không gian trên bầu trời, trong lòng dâng lên một cảm giác quen thuộc khó hiểu.

"Không đúng... Vết nứt này..."

Giang Nam nheo mắt, đột nhiên nhận ra điều gì đó.

Vết nứt không gian này không phải do Chủng Một Mắt tạo ra. Mà là do một lực lượng khác, mạnh mẽ hơn nhiều.

"Là Hệ Thống Thiên Nhãn!"

Giang Nam thì thầm.

Hắn nhìn thấy, từ trong vết nứt không gian, một đội ngũ mặc đồng phục màu đen lao ra, trên ngực thêu biểu tượng con mắt màu bạc.

"Bộ Đội Luật Lệnh!"

Giang Nam nhận ra ngay.

Đây là lực lượng tinh nhuệ nhất của Liên Minh Linh Võ Quốc Tế, chuyên phụ trách xử lý các sự kiện không gian dị thường.

"Rầm!"

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Một bóng người từ trên trời giáng xuống, đáp xuống giữa sân trường. Hắn ta cao lớn, toàn thân bao phủ trong bộ giáp màu đen, trên tay cầm một thanh đại đao dài hơn hai mét.

"Là Chiến Thần Thiên Tình!"

Có người kinh hô.

Giang Nam nhìn chằm chằm vào bóng người đó, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp.

Lạc Thiên Tình, một trong những Chiến Thần mạnh nhất của Liên Minh Linh Võ Quốc Tế, cấp Đạo Thiên Thập Tinh, đỉnh phong của Đạo Thiên Thập Tinh.

"Oanh!"

Lạc Thiên Tình vung đao, một đạo đao khí khổng lồ chém về phía vết nứt không gian.

Đao khí xé rách không khí, mang theo uy lực hủy diệt, trực tiếp chém vào vết nứt.

"Grào!"

Một tiếng gầm thảm thiết vang lên từ trong vết nứt.

Một con quái vật khổng lồ bị đao khí chém trúng, nửa người bay lên không trung, máu tươi vung vãi khắp nơi.

"Tất cả thí sinh, lập tức di tản!"

Lạc Thiên Tình hét lớn, giọng nói vang vọng khắp sân trường.

Giang Nam theo dòng người chạy về phía lối thoát hiểm, nhưng trong lòng hắn lại dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Hắn cảm thấy, chuyện hôm nay không hề đơn giản.

Vết nứt không gian này, Đại Quân Nhãn Độc này, thậm chí cả sự xuất hiện của Lạc Thiên Tình... tất cả đều có gì đó không đúng.

"Khoan đã..."

Giang Nam đột nhiên dừng bước.

Hắn nhìn thấy, trong đám đông hỗn loạn, có một bóng người đang đứng yên bất động.

Đó là một cô gái, mái tóc dài màu bạc, đôi mắt màu tím thẫm, trên người mặc một bộ váy trắng thuần khiết.

Cô gái đang nhìn chằm chằm vào vết nứt không gian trên bầu trời, khóe miệng nở một nụ cười kỳ lạ.

"Là nàng..."

Giang Nam cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Hắn nhận ra cô gái này.

Nàng là Chung Ánh Tuyết, người được mệnh danh là thiên tài số một của Học Viện Tiên Khu, cũng là người mà hắn thầm thích bấy lâu nay.

"Ánh Tuyết! Nguy hiểm! Mau chạy đi!"

Giang Nam hét lên.

Nhưng Chung Ánh Tuyết dường như không nghe thấy. Nàng vẫn đứng yên đó, ánh mắt tập trung vào vết nứt không gian.

Đột nhiên, từ trong vết nứt không gian, một tia sáng màu tím lao thẳng về phía Chung Ánh Tuyết.

"Không!"

Giang Nam không kịp suy nghĩ, lao về phía trước.

Hắn dùng tốc độ nhanh nhất có thể, lao đến bên cạnh Chung Ánh Tuyết, ôm chầm lấy nàng, lăn sang một bên.

"Ầm!"

Tia sáng màu tím đánh trúng vị trí mà Chung Ánh Tuyết vừa đứng, tạo thành một cái hố sâu hoắm.

Giang Nam nằm trên mặt đất, ôm chặt Chung Ánh Tuyết trong lòng, tim đập loạn nhịp.

"Ngươi... ngươi không sao chứ?"

Giang Nam lo lắng hỏi.

Chung Ánh Tuyết ngẩng đầu, đôi mắt màu tím thẫm nhìn Giang Nam, trong mắt lóe lên một tia dị dạng.

"Ngươi... là ai?"

Giọng nói của nàng nhẹ nhàng, mang theo một chút tò mò.

"Ta là Giang Nam! Học sinh năm nhất Học Viện Tiên Khu!"

Giang Nam vội vàng trả lời.

Chung Ánh Tuyết nhìn Giang Nam một lúc lâu, sau đó đột nhiên nở một nụ cười.

"Giang Nam... Ta nhớ ngươi rồi."

Nàng nói, giọng nói mang theo một chút thần bí khó hiểu.

"Ngươi chính là người mà ta đang chờ."

Giang Nam sửng sốt.

"Người mà nàng đang chờ? Ý nàng là..."

Nhưng Chung Ánh Tuyết không trả lời. Nàng đứng dậy, phủi bụi trên váy, rồi nhìn về phía vết nứt không gian trên bầu trời.

"Trận chiến này, chỉ mới bắt đầu thôi."

Nàng nói, giọng nói trở nên lạnh lùng.

"Chủng Một Mắt... chỉ là mồi nhử mà thôi."

Giang Nam kinh ngạc nhìn Chung Ánh Tuyết, trong lòng dâng lên một cảm giác mơ hồ.

Hắn cảm thấy, trước mắt mình, một bí mật kinh thiên đang dần hé lộ.

Và hắn, dường như đã bị cuốn vào giữa vòng xoáy của bí mật đó.

---

Bên ngoài sân trường, Lạc Thiên Tình đang giao chiến với vô số quái vật từ trong vết nứt không gian lao ra.

Đao khí của hắn chém ngang dọc, mỗi nhát đao đều mang theo uy lực hủy diệt, chém nát từng con quái vật.

Nhưng quái vật cứ lao ra không ngừng, dường như vô tận.

"Đáng chết!"

Lạc Thiên Tình cắn răng, trong mắt lóe lên vẻ lo lắng.

Hắn biết, đây không phải là một cuộc tấn công bình thường.

Đây là một âm mưu có chủ đích.

Mà mục tiêu của âm mưu này, có lẽ không phải là Học Viện Tiên Khu...

Mà là thứ gì đó quan trọng hơn nhiều.

"Ầm!"

Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía chân trời.

Lạc Thiên Tình ngẩng đầu nhìn về phía đó, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

"Không ổn! Đó là hướng của Chung Đoan Số Cứu Khố!"

Hắn hét lên, định lao về phía đó.

Nhưng ngay lúc này, một luồng khí tức khủng bố bao phủ toàn bộ sân trường.

Một bóng người từ trong vết nứt không gian bước ra.

Hắn ta cao lớn, toàn thân bao phủ trong bộ giáp màu đen, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ hình quái vật.

Trên tay hắn, cầm một thanh đại kích dài hơn ba mét, trên thân kích khắc đầy những hoa văn kỳ dị.

"Là ngươi!"

Lạc Thiên Tình trợn mắt, sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng.

"Ẩm Huyết Đại Kích... Ngươi là Ẩm Huyết!"

Hắn nhận ra người trước mặt.

Một trong những sát thủ nguy hiểm nhất của Vạn Tộc Tinh Không Thế Giới, kẻ đã từng giết chết vô số cường giả của Liên Minh Linh Võ Quốc Tế.

"Ha ha ha..."

Ẩm Huyết cười lớn, giọng nói the thé như tiếng kim loại cọ xát.

"Lạc Thiên Tình, đã lâu không gặp."

Hắn nói, giọng nói mang theo sự trào phúng.

"Ngươi vẫn mạnh như xưa. Nhưng hôm nay, ngươi sẽ chết tại đây."

Lạc Thiên Tình siết chặt đại đao trong tay, trong mắt lóe lên vẻ kiên quyết.

"Muốn giết ta? Còn phải xem ngươi có bản lĩnh đó hay không!"

Hắn gầm lên, lao về phía Ẩm Huyết.

"Oanh!"

Hai luồng khí tức khủng bố va chạm vào nhau, tạo thành một cơn sóng xung kích khổng lồ, thổi bay mọi thứ xung quanh.

Giang Nam đang đứng gần đó, bị sóng xung kích thổi bay, ngã lăn ra đất.

"Khụ khụ..."

Hắn ho khan vài tiếng, cố gắng đứng dậy.

Nhưng ngay lúc này, hắn nhìn thấy một cảnh tượng khiến hắn kinh hãi.

Chung Ánh Tuyết đang đứng giữa chiến trường, hai tay giơ lên cao, trên người tỏa ra một luồng ánh sáng màu tím kỳ dị.

"Ánh Tuyết! Nàng đang làm gì vậy?"

Giang Nam hét lên.

Nhưng Chung Ánh Tuyết không trả lời. Nàng nhắm mắt lại, thì thầm những câu chú ngữ cổ xưa.

Đột nhiên, từ trên người nàng, một luồng năng lượng khủng bố bùng phát.

Năng lượng đó lan tỏa ra xung quanh, bao phủ toàn bộ sân trường.

"Đây là..."

Giang Nam trợn mắt kinh ngạc.

Hắn cảm nhận được, luồng năng lượng đó đang... sửa chữa không gian!

Vết nứt không gian trên bầu trời đang dần thu nhỏ lại, những con quái vật từ trong đó lao ra cũng bị năng lượng đó đẩy lùi.

"Không thể nào!"

Ẩm Huyết kinh hãi hét lên.

"Ngươi... ngươi là ai? Tại sao lại có thể khống chế không gian?"

Chung Ánh Tuyết mở mắt, đôi mắt màu tím thẫm nhìn Ẩm Huyết, khóe miệng nở một nụ cười lạnh lùng.

"Ta là Chung Ánh Tuyết."

Nàng nói, giọng nói vang vọng khắp chiến trường.

"Người thừa kế của Hệ Không Gian."

"Người nắm giữ Linh Châu Không Gian Hệ."

Lời nói của nàng vừa dứt, toàn bộ không gian xung quanh đột nhiên trở nên tĩnh lặng.

Vết nứt không gian trên bầu trời hoàn toàn biến mất.

Những con quái vật còn sót lại trên mặt đất, cũng bị một lực lượng vô hình nghiền nát thành bụi phấn.

Ẩm Huyết đứng sững tại chỗ, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

"Linh Châu Không Gian Hệ... Không ngờ nó lại nằm trong tay ngươi!"

Hắn nghiến răng nghiến lợi nói.

"Xem ra, kế hoạch của chúng ta đã thất bại."

Hắn nói, rồi quay người, lao vào trong vết nứt không gian vừa mới xuất hiện.

"Đừng hòng chạy!"

Lạc Thiên Tình gầm lên, định đuổi theo.

Nhưng Chung Ánh Tuyết giơ tay ngăn hắn lại.

"Để hắn đi."

Nàng nói, giọng nói bình tĩnh.

"Hắn chỉ là một con tốt thôi. Kẻ đứng sau hắn, mới là mục tiêu thực sự của chúng ta."

Lạc Thiên Tình nhìn Chung Ánh Tuyết, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp.

"Ngươi... rốt cuộc là ai?"

Hắn hỏi.

Chung Ánh Tuyết mỉm cười, không trả lời.

Nàng quay người, nhìn về phía Giang Nam đang đứng ngây người ở đằng xa.

"Giang Nam."

Nàng gọi.

Giang Nam giật mình, vội vàng chạy đến.

"Ánh Tuyết, nàng không sao chứ?"

Hắn lo lắng hỏi.

Chung Ánh Tuyết lắc đầu, rồi đột nhiên nắm lấy tay Giang Nam.

"Đi theo ta."

Nàng nói.

"Chúng ta có việc phải làm."

Giang Nam sửng sốt, nhưng không rút tay về.

Hắn cảm nhận được, từ bàn tay Chung Ánh Tuyết truyền đến một luồng nhiệt độ ấm áp, khiến lòng hắn bình tĩnh lại.

"Đi đâu?"

Hắn hỏi.

Chung Ánh Tuyết nhìn về phía chân trời, trong mắt lóe lên vẻ kiên định.

"Đi tìm câu trả lời."

Nàng nói.

"Về thân phận thực sự của ta."

"Và về... vận mệnh của ngươi."

Giang Nam nghe vậy, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Hắn cảm thấy, cuộc đời mình sắp bước sang một trang mới.

Một trang đầy rẫy nguy hiểm và bí ẩn.

Nhưng hắn không hề sợ hãi.

Bởi vì hắn biết, chỉ cần có Chung Ánh Tuyết ở bên cạnh, hắn sẽ không bao giờ đơn độc.

"Được."

Giang Nam gật đầu, nắm chặt tay Chung Ánh Tuyết.

"Chúng ta đi."

Hai người đứng cạnh nhau, nhìn về phía chân trời xa xôi.

Phía chân trời đó, một vết nứt không gian mới đang dần hình thành.

Và trong vết nứt đó, một bí mật kinh thiên đang chờ đợi họ.

---

Kết thúc chương 2.