Chương 300: Đánh nhau bằng tuyết! (Canh thứ ba!)
Ngay lúc này, phòng livestream trận toàn minh tinh hoàn toàn nổ tung!
"Phụt ha ha ha! Cái quái gì vậy, trượt băng cũng được à?"
"Đỉnh thật sự! Nam Thần nghĩ ra kiểu gì vậy! Ha ha!"
"Học được rồi học được rồi! Tấm lót chống ẩm còn dùng được kiểu này sao?"
"Ha ha! Tôi cũng muốn chơi cái này! Trông kích thích quá!"
"Hừ... Nam Thần quả nhiên là đến du lịch!"
Còn chưa để đám đạn pháo này của khán giả trôi qua, trận tuyết lở khí thế hùng hồn đã bắt đầu!
"Tuyết lở? Không phải chứ! Ha ha! Nam Thần xấu xa chết đi được!"
"Chẳng lẽ đây chính là truyền thuyết ta đi đường của ta! Khiến người khác không đường đi?"
"Ha ha! Rất nhiều người bị chôn rồi!"
"Quả nhiên, thao tác của Nam Thần chưa bao giờ khiến tôi thất vọng! Hội viên không phí phạm!"
Giang Nam dẫn theo đội ngũ tiểu đội trượt xuống núi, tốc độ cực nhanh!
Bên tai tiếng gió gào thét!
Căn bản không chú ý tới trận tuyết lở phía sau!
Đợi đến khi xuống núi, quay đầu lại nhìn!
"Hả? Bọn họ đâu rồi?"
[Đến từ Vương Ngôn giá trị oán khí +1000!]
[Đến từ Sở Thiên Bá...]
[Đến từ Tô Điệp...]
...
Trên cánh đồng tuyết phủ đầy bạc trắng, mênh mông một màu trắng xóa!
Giẫm lên nền tuyết, phát ra âm thanh "ken két".
Hạ Dao triệt để thả lỏng, lăn lộn một trận trên nền tuyết!
"Hi hi! Là tuyết! Tuyết kìa!"
Chung Ánh Tuyết cũng ngồi xổm trên mặt đất, dùng đầu ngón tay vẽ hình vẽ, có vẻ rất thỏa mãn!
"Này! Tiểu Nam!"
"Hả? Sao..."
"Ầm!"
Giang Nam vừa quay đầu, một quả cầu tuyết trúng ngay trán!
Tuyết phủ đầy mặt!
Hạ Dao: ꉂꉂ◟(˃᷄ꇴ˂᷅ૂ๑)༡
Giang Nam cười híp cả mắt: "Ố hô? Gan to rồi đấy!"
Nói xong ngồi xổm xuống nắm một quả cầu tuyết nhắm vào Hạ Dao nện tới tấp!
Hạ Dao vội vàng né tránh: "Tuyết Tuyết! Đại Cá Nhân! Mau tới giúp!"
Chung Ánh Tuyết bên cạnh hưng phấn gật đầu, cũng gia nhập chiến đoàn!
Hai người hướng về phía Giang Nam một trận công kích!
Ngô Lương ở phía sau xoa viên đạn cho hai cô, cung cấp dự trữ đạn dược!
Ban đầu Giang Nam còn có thể dựa vào lỗ sâu không gian để chặn cầu tuyết!
Nhưng số lượng quá nhiều rồi!
Hai cánh tay của Hạ Dao đã ném ra cả tàn ảnh rồi có biết không?
Chung Ánh Tuyết còn lợi dụng dị năng hệ hỏa, làm tan chảy cả cầu tuyết Giang Nam ném qua!
Giang Nam đơn phương bị đánh!
Chưa được bao lâu, đã bị cầu tuyết nện thành ông già Noel!
Mà phía sau, Ngô Lương thế mà lại xoa ra được một quả cầu tuyết lớn đường kính một mét!
Bị Hạ Dao giơ lên, hướng về phía Giang Nam ném qua!
Giang Nam đang ngồi xổm xoa cầu tuyết, ngẩng đầu lên cả người đều ngây dại!
Ôi trời?
Thật thà vậy sao?
"Ầm!"
Cầu tuyết trực tiếp chôn vùi Giang Nam, Hạ Dao cười vui vẻ vô cùng!
Chỉ thấy Giang Nam một cái dịch chuyển tức thời đến sau lưng Hạ Dao, một chiêu khóa cổ vô địch quật ngã cô ấy!
"Hừ hừ! Để cô nện tôi!"
Nói xong một tay kéo cổ áo sau của Hạ Dao lên, nắm một nắm tuyết nhét vào bên trong!
"Ái chà~ Tiểu Nam! Lạnh! Lạnh chết đi được!"
Hạ Dao hét lên, vặn vẹo một trận, giãy giụa hết sức!
Giang Nam vẫn còn đang nắm tuyết nhét vào bên trong, phát ra tiếng cười xấu xa hì hì!
Hạ Dao cầu xin: "Đừng! Đừng nhét nữa mà! Lạnh quá, tan hết rồi!"
"Tiểu Nam, xấu xa chết đi được!"
Mà Giang Nam bên này xoay người một cái, trong tiếng hét chói tai của Chung Ánh Tuyết đè cô ấy xuống đất!
Sau đó hai tay đào tuyết trên mặt đất một trận, thế mà chôn sống cô ấy luôn!
Trong nhất thời trên tóc, trên má đều là bông tuyết,
"Phụt~ Xì xì! Vào cả miệng rồi! Tiểu Nam xấu xa!"
Trên cánh đồng tuyết, mấy người náo loạn cùng một chỗ, tiếng cười vang vọng không dứt!
Lúc này, đạn pháo phòng livestream!
"Woa! Đánh nhau bằng tuyết! Nam Thần bọn họ vui vẻ quá!"
"Tôi cũng muốn chơi cùng Nam Thần bọn họ!"
"Thực thùy! Bọn họ quả nhiên là đến chơi! Thi đấu! Thi đấu đâu rồi!"
"Kinh ngạc! Các người đánh nhau bằng tuyết dữ vậy sao? Chẳng phải nên cậu một phát, tôi một phát à?"
"Không! Ở phương Bắc! Bọn tôi đều là quật ngã rồi chôn sống, nhét cầu tuyết vào cổ áo!"
"Ôi trời? Dữ vậy sao?"
Còn bên kia, Ngô Lương đã cúi đầu xoa ra một quả cầu tuyết lớn ba mét!
Vẻ mặt đầy hưng phấn!
Giang Nam một bước nhảy vọt xông lên, ôm chặt cầu tuyết, dịch chuyển tức thời chạy mất!
Ngô Lương: ಠ╭╮ಠ
Giang Nam nhấc quả cầu tuyết hoàn toàn không cân xứng với thân hình, cười ha hả!
"Sợ chưa?"
"Ha ha ha ha ha!"
Hạ Dao trong nháy mắt tinh thần phấn chấn, chỉ vào Giang Nam vẻ mặt kinh hoàng: "Tiểu Nam! Cậu... cậu..."
Chung Ánh Tuyết trợn to đôi mắt đẹp, cả người kinh ngạc đến ngây người!
Ngô Lương mặt đều trắng bệch: "Nam Nam Nam..."
Giang Nam đắc ý: "Sợ rồi chứ? Hừ hừ! Cầu xin tha thứ cũng vô dụng đâu tôi nói cho cậu biết!"
Hạ Dao sốt ruột phát điên: "Không phải! Tiểu Nam, cậu tránh ra!"
Giang Nam ngẩn người, chỉ cảm thấy trời có hơi tối!
Quay đầu nhìn lại!
Một quả cầu tuyết khổng lồ đường kính hơn 10 mét vạch ra một đường parabol hoàn mỹ trên không trung!
Thẳng hướng về phía này nện tới!
Giang Nam: ???
"Ầm!"
Cầu tuyết nổ tung, nện ra một cái hố lớn trên mặt đất!
Giang Nam gian nan bò ra khỏi hố, toàn thân đau nhức! Suýt chút nữa bị ép chết có biết không?
Cả người đều bị nhuộm trắng!
Chuyện gì vậy?
Chỉ thấy một con gấu tuyết vùng cực lông xù xù, trốn sau một tảng đá lớn!
Thể hình gần 20 mét!
Chuẩn chuẩn linh thú Hoàng Kim cấp 2 tinh!
Còn biết trốn?
Tảng đá bé xíu đó căn bản không giấu nổi thân hình to lớn của mày đâu!
Còn tưởng mày là em bé chắc?
Chỉ thấy con gấu tuyết vùng cực đó thò đầu ra, lén nhìn Giang Nam bọn họ một cái!
Trong đôi mắt gấu đen nhánh đầy vẻ chờ mong!
Sau đó biến thành nghi hoặc!
Rồi gấu trảo vung lên, tuyết tích tụ, một quả cầu tuyết lớn mười mét lại lần nữa ngưng tụ ra!
Bị gấu tuyết vùng cực cầm lấy hướng về phía Giang Nam bọn họ ném tới!
Giang Nam: !!!
Chết tiệt chết tiệt chết tiệt!
Con hàng này muốn chơi đánh nhau bằng tuyết với bọn mình sao?
Nhưng mày chơi ăn gian quá đấy!
Cầu tuyết mười mét?
Ai mà chịu nổi chứ! Ăn thêm hai phát nữa chắc lên Tây Thiên mất!
"Đại Cá Nhân!"
Ngô Lương ứng tiếng một cái, lập tức hóa thân thành gấu đen khổng lồ!
Khiên Vua Gấu chống lên!
"Ầm!"
Cầu tuyết nổ tung, Ngô Lương bị đánh lui hơn mười mét!
Nửa người đều bị chấn tê dại!
Tất cả mọi người trực tiếp tiến vào trạng thái chiến đấu, bất kỳ ai cũng không ngờ rằng ở Ngọc Long Linh Hư lại gặp phải con linh thú đầu tiên theo cách này!
Chỉ thấy Giang Nam quay đầu búng tay một cái!
"Hố đen hư không!"
Trong nháy mắt, không gian phạm vi trăm mét sụp đổ, ngưng tụ ra một viên hắc châu!
Khóe miệng Giang Nam nhếch lên một nụ cười xấu xa!
Mẹ nó! Không phải muốn chơi đánh nhau bằng tuyết với ông sao?
Nói xong giấu viên hắc châu vào trong cầu tuyết, nén chặt thật kỹ!
Sau đó xông lên phía trước hai bước, dùng hết sức lực toàn thân ném mạnh ra!
Một quả cầu tuyết, thế mà bị Giang Nam ném ra cả tiếng xé gió!
Mắt gấu tuyết vùng cực sáng rực lên!
Cuối cùng cũng phản kích rồi sao?
Nhưng vừa nhìn thấy cầu tuyết ném tới!
Trên mặt gấu đầy vẻ khinh thường!
Xì~ Cầu tuyết bé xíu như vậy à?
Xem thường tao sao?
Tao né cũng không thèm né có biết không?
"Ầm!"
Cầu tuyết nện mạnh lên mặt gấu trắng vùng cực!
Trong nháy mắt! Đầu óc gấu trắng vùng cực ong ong!
Lực xung kích khổng lồ thế mà nện bay nó hơn 20 mét!
Trên mặt gấu bị nện đầy máu, một trận trời đất quay cuồng!
Gấu trắng vùng cực: ???
Giờ phút này! Đạn pháo phòng livestream nổ tung!
"Phụt ha ha ha! Bị Nam Thần lừa rồi!"
"Đây là cầu tuyết gì vậy? Hung dữ quá đi?"
"Tôi không muốn chơi đánh nhau bằng tuyết với Nam Thần nữa đâu! Tôi sợ bị nện chết mất..."
"Tàn nhẫn quá! Gấu đáng yêu như vậy! Sao cậu lại đánh nó!"
——
Tác giả có lời muốn nói: