Chương 439: Em Bé Ăng-ten Thẫn Thờ
Giang Nam đi thực hiện giấc mơ của một chàng trai rồi!
Còn đám con gái ở lại biệt thự vừa thấy Giang Nam rời đi thì hoàn toàn thả lỏng, bàn tán về những chủ đề mà con gái mới thích!
“Ê ê ê! Chị Tuyết Tuyết! Mọi người sống chung từ bao giờ vậy?”
“Nam Thần bình thường có mặc quần đùi đi lung tung trong nhà không?”
“Khanh khánh~ Anh ấy biết dịch chuyển tức thời, vậy có lén lút chui vào phòng mọi người bao giờ chưa?”
“Nam Thần có biết nấu ăn không? Lúc giặt đồ mọi người có giặt chung với đồ của anh ấy không?”
Một đám con gái xúm lại, hỏi hết những điều tò mò trong lòng!
Chung Ánh Tuyết đỏ mặt: “Mấy cái mọi người hỏi, Tiểu Nam đều làm hết rồi!”
Hạ Dao che mặt!
Đâu chỉ có vậy đâu!
Còn những chuyện kích thích hơn thế này Tiểu Nam cũng làm rồi!
Ví dụ như Tuyết Tuyết và Giang Tiểu Dao bị giấu trong trống rồi đi tắm chung...
“Khanh khánh~ Đúng là táo bạo thật!”
Lúc này con thỏ con lại trợn tròn mắt, lăn qua lăn lại không ngừng!
Nhân lúc mọi người không để ý, một cái lách người lẻn vào phòng Giang Nam!
Thẳng tiến về phía thùng rác trong góc lao tới, đôi mắt to đầy hưng phấn!
“Cạc cạc! Để bé cưng xem cuộc sống thường ngày của Nam Thần có lành mạnh không!”
“Ồ ô~ Không có giấy vệ sinh nè, cho anh một like!”
“Woa! Nhiều núm vú giả bị nhai như vậy? Phát rồi phát rồi!”
Vừa nói vừa điên cuồng nhét vào túi áo hoodie của mình!
Lục xong thùng rác, con thỏ con lại lao tới bên giường, từ trong túi móc ra một con thỏ trắng bằng nhựa, đặt lên tủ đầu giường!
“Hề hề, coi như là em đổi với anh đó! Hâm mộ anh cả đời nha!”
Lúc này phòng khách đang bàn tán sôi nổi, chẳng ai để ý con thỏ con đã biến mất!
Hoa Linh thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía hồ bơi!
“Chị Tuyết Tuyết? Hồ bơi dùng được không?”
“Linh tử muốn bơi à? Em cũng muốn nè!”
“Lần trước bơi là hồi mùa hè ở công viên nước đấy!”
Chung Ánh Tuyết cười: “Dùng được! Mấy hôm trước Tiểu Nam dọn dẹp xong rồi!”
Hạ Dao mắt đầy hưng phấn: “Lâu rồi em chưa bơi! Kiểu bơi chó của em là giỏi nhất đó!”
Ninh Du Du: “Sách nói bơi lội có thể giảm mệt mỏi cơ bắp đấy!”
“Hề hề! Vậy tối nay chị em mình chơi cho đã! Xem ai bơi nhanh hơn!”
“Đi đi đi! Thay đồ thôi!”
“Có mang đồ bơi không? Không có thì trong tủ em có nhiều lắm!”
Một đám con gái hưng phấn, đều lên lầu thay đồ!
...
Lúc này!
Giang Nam đang mặc áo tàng hình em bé ăng-ten đứng dưới ký túc xá nữ sinh!
Ở trạng thái tàng hình, Giang Nam chẳng khiến ai chú ý cả!
Lúc này đang quan sát ban công ký túc xá!
Sợ không nhớ nổi đã bán gói thăng thiên cho những chị học tỷ nào à?
Đùa à!
Trong 59 đôi chân nhỏ đó, đôi nào làm móng, đôi nào chưa rửa chân tôi đều nhớ rõ mồn một!
Sao có thể không nhớ được!
Một cái dịch chuyển tức thời! Giang Nam trong trạng thái tàng hình lập tức xuất hiện ở phòng 607!
Vẫn là cách bài trí phòng quen thuộc, Giang Nam vừa định đi tìm dép lê thì cả người cứng đờ tại chỗ!
“Ôi...”
Sợ tới mức Giang Nam vội vàng bịt miệng!
Suýt chút nữa bật ra một câu khen ngợi!
Chỉ thấy Hứa Gia Văn mặc một chiếc “quần len” màu đen ngồi trên giường!
Trong tay cầm một hộp kem tẩy lông bằng sáp ong!
Nghe thấy tiếng động, cô ấy ngẩng đầu nhìn xung quanh, đầy vẻ nghi hoặc!
Rồi vặn nắp hộp kem tẩy lông!
Nhìn đôi chân của mình, mặt đầy vẻ phiền muộn: “Ôi! Chán chết đi được!”
Giang Nam: !!!
Chị học tỷ này! Cái “quần len” trên chân chị là cái quái gì vậy!
Lông chân có cần dày đến vậy không? Cái này so với “áo len” của Andre cũng chẳng kém cạnh gì đâu nhé?
Lần trước bóp chân rõ ràng còn nhẵn nhụi mà!
Sao chị có thể mọc ra một cái quần len dày như vậy chỉ trong hai ngày vậy hả! Mùa đông này chắc tiết kiệm được kha khá tiền đấy nhỉ?
Chỉ thấy Hứa Gia Văn bôi đều sáp ong lên chân!
Rồi vẻ mặt đanh lại!
“Xoẹt!”
Cả một mảng sáp ong ở bắp chân bị lột xuống, đau tới mức nước mắt cô ấy lưng tròng, nghiến răng lăn lộn khắp giường!
Bắp chân lại trở nên nhẵn nhụi như ban đầu!
Giang Nam rùng mình một cái!
Cũng ác với bản thân quá đấy, đau như vậy mà cũng chịu được!
Trong khoảnh khắc Giang Nam muốn để cô ấy đi ngâm mình trong hồ bơi phiên bản 2.0 Đại Lực của mình luôn!
Chị học tỷ này tuyệt đối là khách hàng tiềm năng mà đúng không?
Cố lắc đầu thật mạnh! Chuyện chính mới quan trọng!
Quét một vòng quanh phòng, phát hiện ba đôi dép lê tốc độ cực nhanh bán cho cô ấy được xếp ngay ngắn trên kệ giày!
Rõ ràng là chưa hề được mang qua!
Giang Nam nhanh như chớp cầm dép lê nhét vào không gian dị độ của mình!
Còn trong lúc đau đớn giày vò, Hứa Gia Văn cuối cùng cũng xử lý xong cái “quần len” trên người!
“Phù~ Cuối cùng cũng sắp xong! Đau chết mất!”
“Còn thiếu một chỗ cuối cùng là hoàn thành!”
Giang Nam: !!!
Không không không!
Ông đây không thể ở lại thêm được nữa!
Cái bí mật nhỏ của chị suýt chút nữa làm thế giới quan của ông đây sụp đổ hoàn toàn đấy!
Một cái dịch chuyển tức thời Giang Nam biến mất không còn bóng dáng!
Đi tới phòng ký túc xá thứ hai đã mua gói combo!
Ngay cả mấy căn phòng bị đâm thủng lỗ to hình người, bị dán niêm phong Giang Nam cũng đều đi qua!
Ừm! Hiện trường phạm tội vẫn phải dọn dẹp sạch sẽ chứ!
Trong quá trình đó, để tiện tìm dép lê, Giang Nam còn ăn một củ tỏi đen hắc hắc!
Dù sao áo tàng hình em bé ăng-ten cũng không cởi ra được, đen thì cứ đen thôi!
Ừm! Thật sự chỉ để tìm dép lê thôi!
Chứ không phải vì mấy chuyện kỳ quái khác đâu!
Mà những gì chứng kiến dọc đường đã khiến thế giới quan của Giang Nam gần như sụp đổ rồi!
Thế giới của con gái đáng sợ thật đấy!
May mà Giang Nam nhớ tốt, nhớ rõ từng đôi chân, lại lần mò đi một vòng!
Những gì chứng kiến dọc đường, quả thực hết lần này đến lần khác mở ra một thế giới mới cho Giang Nam!
Cả người cứng đờ tại chỗ, Giang Nam một cái dịch chuyển tức thời biến mất!
Một con em bé ăng-ten màu xanh lá thẫn thờ bước đi trên con đường nhỏ, tinh thần hoảng hốt!
Thế giới quan lại một lần nữa sụp đổ vẫn đang trong quá trình tái cấu trúc!
Có đôi khi giấc mơ vỡ tan đột ngột như vậy đấy!
Đến đây, toàn bộ dép lê tốc độ cực nhanh đã thu hồi xong! Tất nhiên! Ngoại trừ 14 đôi đã bị mang đi mất!
Ác ma bóng đêm đã bị tiêu diệt hoàn toàn, Giang Nam không khỏi rơi nước mắt!
Vẫn là Tuyết Tuyết và Đại Lang Diệt của nhà mình tốt!
Đám chị học tỷ này đáng sợ quá, lúc này Giang Nam nóng lòng dịch chuyển tức thời quay về!
Vừa đi tới bên ngoài biệt thự Phong Lâm!
Xuyên qua căn phòng kính bên cạnh, liền thấy hơn hai mươi cô gái trẻ trung xinh đẹp đã thay đồ bơi xong!
Không ít người đã đứng trên bục nhảy của làn bơi!
Lúc này Đại Lang Diệt mặc một bộ đồ bơi trắng, tay cầm một cái quạt, nụ cười ngọt ngào!
“Chị em đều chuẩn bị xong chưa?”
“Hề hề! Chuẩn bị xong rồi!”
“Đã nói là không được dùng dị năng đấy nhé!”
“Yên tâm! Không dùng dị năng tôi cũng chắc chắn vượt cô!”
Giang Nam cười vui vẻ!
Woa! Đều tràn đầy sức sống vậy sao?
Tối muộn rồi còn tổ chức thi bơi à?
Đồ bơi quá đẹp! Chuyện tốt như vậy sao có thể không gọi tôi chứ?
Bơi... khoan đã!
Bơi???
Đại Lang Diệt: “Bắt đầu!”
Giang Nam mặt mày tái mét: !!!