Chapter: 3. Đột Phá Giới Hạn Cơ Thể (Đã Hoàn Thành)
Trong phòng riêng, Tô Hiểu ngồi khoanh chân trên giường, quanh thân lượn lờ từng tia khói xanh đen nhàn nhạt. Những sợi khói này như có sinh mệnh, chui vào lỗ chân lông của hắn, dung nhập vào máu thịt, xương cốt.
Hắn đang vận dụng một loại phương pháp tu luyện cực kỳ cổ xưa, tên là "Luyện Thể Thuật" đến từ thế giới Luyện Kim Văn Minh. Phương pháp này không cần bất kỳ tài nguyên nào, chỉ dựa vào ý chí và sức chịu đựng của bản thân để không ngừng rèn luyện thân thể, đột phá cực hạn.
Đương nhiên, hiệu quả của nó cũng chậm chạp đến mức khiến người ta phát điên. Nếu không phải Tô Hiểu có được truyền thừa hoàn chỉnh của Pháp Sư Hiền Giả · Seraphilia, hắn cũng không dám dễ dàng thử nghiệm loại phương pháp tu luyện gần như tự ngược đãi bản thân này.
"Két... két..."
Từng trận âm thanh vang lên từ trong cơ thể Tô Hiểu, đó là tiếng xương cốt ma sát dưới áp lực cực lớn. Trên trán hắn nổi đầy gân xanh, hàm răng nghiến chặt, nhưng ánh mắt vẫn kiên định như thường.
Loại đau đớn này, đối với hắn mà nói, đã sớm thành thói quen.
Khói xanh đen càng lúc càng đậm đặc, cuối cùng hình thành một lớp màng mỏng bao phủ toàn thân hắn. Trong khoảnh khắc này, Tô Hiểu cảm nhận được thân thể mình đang phát sinh biến hóa kỳ diệu.
Tế bào đang phân chia, cơ bắp đang bứt rứt, xương cốt đang trở nên rắn chắc hơn.
Đây là quá trình tiến hóa, cũng là quá trình đột phá.
Không biết qua bao lâu, Tô Hiểu chậm rãi mở mắt ra. Trong đôi mắt đen láy của hắn thoáng qua một tia sáng, rồi nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh.
Hắn đưa tay lên, nắm chặt rồi buông ra, cảm nhận sức mạnh dồi dào trong cơ thể, khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Rốt cuộc cũng đột phá."
Hắn mở bảng thuộc tính ra, nhìn thấy hàng loạt con số đã tăng lên rõ rệt, gật đầu hài lòng.
【Tên: Tô Hiểu】
【Chức Nghiệp: Khế Ước Giả】
【Cấp Bậc: Bát Giai】
【Sinh Mệnh Giá Trị: 100%】
【Pháp Lực Giá Trị: 100%】
【Sức Mạnh: 120】
【Nhanh Nhẹn: 115】
【Thể Lực: 118】
【Trí Lực: 95】
【Sức Hút: 10】
【May Mắn: 15】
Thuộc tính đã tăng lên không ít, nhưng khoảng cách với những cường giả thực thụ vẫn còn rất xa. Tô Hiểu cũng không nóng vội, hắn biết rõ, muốn trở nên mạnh mẽ thì phải từng bước một, không thể một sớm một chiều.
Huống chi, hắn còn có rất nhiều át chủ bài chưa dùng đến.
"Tiếp theo, nên đi xử lý chuyện kia."
Tô Hiểu đứng dậy, thu dọn đồ đạc trong phòng, sau đó đẩy cửa đi ra ngoài.
Hành lang của Luân Hồi Lạc Viên vẫn đông đúc như mọi khi, các Khế Ước Giả đi qua đi lại, có người vội vã, có người thong dong. Tô Hiểu trà trộn trong dòng người, không hề thu hút sự chú ý.
Hắn đi tới Giao Dịch Thị Trường, tìm một quầy hàng có biển hiệu "Thương Hội Địa Tinh", bên trong có một tên Địa Tinh đang ngồi vắt vẻo trên ghế, vẻ mặt lười biếng.
"Khách quan, muốn mua gì?" Địa Tinh thấy có khách tới, lập tức tinh thần phấn chấn, trên mặt nở nụ cười thương mại tiêu chuẩn.
Tô Hiểu không nói nhảm, trực tiếp ném một chiếc nhẫn không gian lên quầy: "Thu mua, ngươi xem giá đi."
Địa Tinh nhận lấy nhẫn không gian, thăm dò ý thức vào bên trong, sắc mặt lập tức thay đổi.
"Đây là... nhiều tài liệu cấp cao như vậy?" Địa Tinh hít một hơi khí lạnh, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc. Số tài liệu này, giá trị ít nhất cũng phải hơn vạn Tiền Xu Lạc Viên.
"Ngươi xác định muốn bán hết?" Địa Tinh ngẩng đầu nhìn Tô Hiểu, trong mắt mang theo vài phần dò xét.
"Ừm." Tô Hiểu gật đầu, không nói thêm lời nào.
"Được, ngươi chờ một chút." Địa Tinh cúi đầu bắt đầu tính toán, một lúc sau mới ngẩng đầu lên, "Tổng cộng một vạn hai nghìn ba trăm Tiền Xu Lạc Viên, đây là giá cao nhất ta có thể cho."
"Thành giao."
Tô Hiểu không mặc cả, hắn biết giá cả của Thương Hội Địa Tinh vẫn khá công bằng, hơn nữa hắn cũng không có thời gian đi so sánh từng nhà.
Thu được Tiền Xu Lạc Viên, Tô Hiểu rời khỏi Giao Dịch Thị Trường, đi thẳng tới Vinh Dự Thương Điếm.
Vinh Dự Thương Điếm là nơi đặc biệt của Luân Hồi Lạc Viên, chỉ có những Khế Ước Giả đạt được cống hiến nhất định mới có tư cách tiến vào. Bên trong bán rất nhiều vật phẩm hiếm có, trong đó có thứ Tô Hiểu cần.
"Chào mừng đến với Vinh Dự Thương Điếm." Một giọng nói máy móc vang lên, một quầy hàng trong suốt hiện ra trước mặt Tô Hiểu, bên trên bày la liệt các loại vật phẩm.
Tô Hiểu ánh mắt đảo qua, cuối cùng dừng lại trên một quả cầu pha lê màu xanh lam.
【Tên: Tinh Hạch Linh Hồn】
【Phẩm Chất: Cấp Sử Thi】
【Hiệu Quả: Sau khi sử dụng, tăng cường độ linh hồn vĩnh viễn】
【Yêu Cầu: 5000 điểm vinh dự】
"Chính là nó." Tô Hiểu nhẹ gật đầu, đưa thẻ vinh dự của mình ra.
Sau khi giao dịch hoàn tất, Tô Hiểu cầm Tinh Hạch Linh Hồn rời khỏi Vinh Dự Thương Điếm, trở về phòng riêng.
Hắn ngồi khoanh chân trên giường, đặt Tinh Hạch Linh Hồn lên lòng bàn tay, bắt đầu vận chuyển sức mạnh linh hồn.
Tinh Hạch Linh Hồn dần dần tỏa ra ánh sáng xanh lam, vô số điểm sáng nhỏ li ti chui vào cơ thể Tô Hiểu, dung nhập vào linh hồn của hắn.
Một cảm giác ấm áp lan tỏa, giống như đang tắm trong suối nước nóng, khiến người ta không khỏi buồn ngủ.
Nhưng Tô Hiểu vẫn duy trì tỉnh táo, hắn biết rõ, đây là thời khắc mấu chốt nhất.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Tinh Hạch Linh Hồn dần dần trở nên ảm đạm, cuối cùng hóa thành tro bụi tiêu tán trong không khí.
Tô Hiểu mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị.
Hắn cảm nhận được, cường độ linh hồn của mình đã tăng lên một cấp bậc rõ rệt. Điều này có ý nghĩa rất lớn đối với hắn, bởi vì linh hồn càng mạnh, khả năng kháng cự các loại công kích tinh thần càng cao, hơn nữa còn có thể tăng cường sức mạnh của một số kỹ năng nhất định.
"Tiếp theo, nên đi thử một chút thực lực hiện tại."
Tô Hiểu đứng dậy, duỗi người một cái, toàn thân phát ra tiếng xương cốt giòn giã.
Hắn đi tới Đấu Trường, chuẩn bị tìm một đối thủ để thử nghiệm thực lực.
Đấu Trường của Luân Hồi Lạc Viên là nơi các Khế Ước Giả giao lưu, tỷ thí. Ở đây có thể tùy ý khiêu chiến, chỉ cần song phương đồng ý là được.
Tô Hiểu vừa bước vào Đấu Trường, liền có một người đàn ông vạm vỡ tiến lại gần.
"Tiểu tử, nhìn ngươi có vẻ mới đến, có muốn đánh một trận không?" Người đàn ông vạm vỡ cười hắc hắc, trong mắt lóe lên vẻ khiêu khích.
Tô Hiểu liếc nhìn đối phương, phát hiện đối phương là một Khế Ước Giả Thất Giai, thực lực không tệ.
"Được." Tô Hiểu gật đầu đồng ý.
Hai người đi tới một sân đấu trống trải, xung quanh đã có không ít người vây xem.
"Bắt đầu!"
Theo tiếng ra hiệu của trọng tài, người đàn ông vạm vỡ lập tức lao tới như một cơn gió, nắm đấm to như cái chùy mang theo tiếng gió gào thét đánh thẳng vào mặt Tô Hiểu.
Tô Hiểu nghiêng người tránh né, đồng thời rút ra Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ sau lưng.
"Xoẹt!"
Một đạo đao mang màu xanh đen chém ra, mang theo khí tức âm lãnh.
Người đàn ông vạm vỡ giật mình, vội vàng thu quyền lui lại, nhưng vẫn bị đao mang quét trúng cánh tay, để lại một vết thương sâu thấy xương.
"Không tệ!" Người đàn ông vạm vỡ không những không giận mà ngược lại còn hưng phấn hơn, "Xem ra ngươi có chút bản lĩnh, vậy thì đừng trách ta ra tay nặng!"
Nói xong, khí thế của hắn tăng vọt, toàn thân bùng phát ra một tầng quang mang màu đỏ sẫm, rõ ràng là đã kích hoạt một loại kỹ năng tăng phúc nào đó.
Tô Hiểu nhíu mày, hắn cảm nhận được áp lực từ đối phương. Nhưng hắn cũng không hề sợ hãi, ngược lại trong mắt còn lóe lên vẻ hưng phấn.
"Đến đây đi!"
Tô Hiểu chủ động tấn công, Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ trong tay hắn múa may như một con rắn độc, đao đao đều nhắm vào chỗ hiểm của đối phương.
Người đàn ông vạm vỡ tuy rằng lực lượng chiếm ưu thế, nhưng lại không theo kịp tốc độ của Tô Hiểu, trong lúc nhất thời bị ép phải liên tục lùi về phía sau.
"Đáng chết!" Người đàn ông vạm vỡ gầm lên một tiếng, hai tay ôm lấy nhau, hung hăng đập xuống đất.
"Ầm!"
Mặt đất nứt ra một khe hở lớn, vô số mảnh vụn đá bắn ra tứ phía.
Tô Hiểu sớm đã đoán trước được, thân hình lóe lên, xuất hiện sau lưng đối phương.
"Thanh Quỷ · Trảm!"
Một đao chém xuống, mang theo tiếng rít chói tai.
Người đàn ông vạm vỡ cảm nhận được nguy hiểm, vội vàng xoay người đón đỡ, nhưng vẫn bị một đao này chém bay ra ngoài, nặng nề ngã xuống đất.
"Ngươi thua rồi." Tô Hiểu thu đao vào vỏ, nhìn đối phương đang nằm trên mặt đất, thản nhiên nói.
"Ha ha..." Người đàn ông vạm vỡ nằm trên mặt đất cười khổ một tiếng, "Thực lực của ngươi quả thực không tệ, ta nhận thua."
Hắn bò dậy, vỗ vỗ bụi đất trên người, nhìn Tô Hiểu với ánh mắt phức tạp: "Tiểu tử, ngươi tên gì?"
"Tô Hiểu."
"Tô Hiểu..." Người đàn ông vạm vỡ lẩm bẩm cái tên này, sau đó gật đầu, "Ta nhớ kỹ rồi, lần sau lại đánh tiếp!"
Nói xong, hắn xoay người rời đi.
Tô Hiểu nhìn bóng lưng đối phương, khẽ gật đầu.
Trận chiến vừa rồi, hắn đã đại khái nắm được thực lực hiện tại của mình. So với trước khi đột phá, đúng là mạnh hơn không ít.
Nhưng vẫn chưa đủ.
Hắn còn cần phải mạnh hơn nữa, mạnh đến mức có thể bảo vệ được những người mình muốn bảo vệ.
Nghĩ tới đây, Tô Hiểu thu hồi suy nghĩ, rời khỏi Đấu Trường, đi tới Đại Sảnh Thăng Cấp Kỹ Năng.
Hắn còn một chút việc phải xử lý.
Trong Đại Sảnh Thăng Cấp Kỹ Năng, Tô Hiểu tìm một Khoang Thăng Cấp Kỹ Năng trống, đi vào bên trong.
Hắn mở bảng kỹ năng, nhìn hàng loạt kỹ năng trước mắt, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên một kỹ năng.
【Nhẫn Đạo Đao · Cực: Cấp 5 (Tối đa)】
Kỹ năng này là một trong những kỹ năng đắc lực nhất của hắn, uy lực cực lớn, nhưng nhược điểm là thời gian thi triển quá lâu.
"Hiện tại, nên tăng lên cấp cao hơn."
Tô Hiểu lấy ra một quyển sách kỹ năng màu vàng kim, đây là vật phẩm hắn có được từ một lần nhiệm vụ trước, có thể tăng cấp kỹ năng lên một cấp độ mới.
Hắn đặt quyển sách kỹ năng lên bàn điều khiển, sau đó xác nhận thăng cấp.
Một luồng sáng vàng kim bao phủ quyển sách kỹ năng, sau đó hóa thành vô số ký tự chui vào cơ thể Tô Hiểu.
【Nhẫn Đạo Đao · Cực: Cấp 5 → Cấp 6】
【Hiệu Quả: Uy lực tăng lên, phạm vi công kích tăng lên, thời gian thi triển giảm bớt】
Cảm nhận được sự biến hóa của kỹ năng, Tô Hiểu hài lòng gật đầu.
"Xem ra, thực lực của ta lại tăng lên một bậc."
Hắn đứng dậy, rời khỏi Khoang Thăng Cấp Kỹ Năng, chuẩn bị trở về phòng riêng nghỉ ngơi.
Nhưng ngay lúc này, một thông báo bất ngờ vang lên bên tai hắn.
【Đinh! Phát hiện nhiệm vụ mới: Truy sát kẻ vi phạm】
【Nội dung nhiệm vụ: Truy sát một kẻ vi phạm đang ẩn náu trong thế giới nguyên sinh】
【Độ khó nhiệm vụ: Cấp Sử Thi】
【Thời hạn nhiệm vụ: 72 giờ】
【Phần thưởng nhiệm vụ: 10000 Tiền Xu Lạc Viên, 1 điểm kỹ năng Diệt Pháp】
Tô Hiểu nhướng mày, nhiệm vụ này đến đúng lúc.
Hắn vừa vặn muốn thử nghiệm thực lực của mình ở một thế giới khác.
"Chấp nhận nhiệm vụ."
【Đã nhận nhiệm vụ, truyền tống sắp bắt đầu...】
Trước mắt Tô Hiểu tối sầm lại, khi hắn mở mắt ra lần nữa, đã đứng trên một mảnh đất hoang vu.
Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt.
Tô Hiểu hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên sắc bén.
"Bắt đầu đi."