Chương 9: Tham Ăn (Canh thứ tư, tăng chương đổi phiếu tháng)

⏱ ~8 min read

Chương 9: Tham Ăn (Canh thứ tư, tăng chương đổi phiếu tháng)

Rắc.

Một tia lửa do củi bị nứt văng ra khỏi đống lửa, dần dần tàn lụi trong không khí.

"Đây là chiến lợi phẩm hôm nay, tổng cộng một rương xanh lá, ba rương trắng."

Huyết Mai Quy ngồi xếp bằng bên đống lửa, trước mặt đặt bốn chiếc rương báu.

Tô Hiểu không hứng thú với bốn chiếc rương này, hắn chỉ tò mò không biết Huyết Mai Quy sẽ phân chia thế nào, vừa có thể kéo gần các khế ước giả khác, vừa có thể để cho lực lượng phòng thủ chủ lực nhận được lợi ích.

"Tình hình ban ngày các người cũng đã thấy, ai đóng góp nhiều ai đóng góp ít, trong lòng mọi người đều rõ.
Rương báu chỉ có bốn cái, sói nhiều thịt ít, vậy đi, số tiền xu lạc viên mở ra mọi người chia đều, trang bị và vật phẩm phân cho lực lượng phòng thủ chủ lực."

Huyết Mai Quy liếc nhìn xung quanh, dường như đang hỏi ý kiến mọi người.

Một khế ước giả định mở miệng, nhưng bị người bạn bên cạnh kéo lại rồi chọn cách im lặng.

Ngoài bốn người Tô Hiểu ra, tại hiện trường còn có ba mươi chín khế ước giả, bốn chiếc rương này nhiều nhất cũng chỉ mở ra hơn 1000 tiền xu lạc viên, bọn họ chia đều cũng không đủ nhét kẽ răng.

Đây thực ra là 'giải an ủi', để những khế ước giả này cân bằng tâm lý một chút, dù sao bọn họ cũng tiêu hao không ít đạn dược, đạn dược cũng phải dùng tiền xu lạc viên mua.

Rương báu được mở ra, quả nhiên bốn chiếc rương tổng cộng mở ra 1600 tiền xu lạc viên, ngoài tiền xu lạc viên còn mở ra hai món trang bị và ba phần vật liệu.

Nơi sản xuất: Tiến Công Của Người Khổng Lồ
Phẩm chất: Xanh lá
Loại hình: Vũ khí (Vật tù)
Độ bền: 23/23
Sức tấn công: 10~17
Yêu cầu trang bị: Lực lượng 10 điểm trở lên.
Hiệu quả trang bị: Cú Đập Nghiền Nát Của Tình Yêu (chủ động), dùng toàn bộ sức mạnh cơ thể tạo ra một đòn hủy diệt đối với kẻ địch, sát thương căn cứ theo thuộc tính lực lượng quyết định.
Điểm đánh giá: 16
Giới thiệu: Fenny anh yêu em, sau khi anh chết xin hãy dùng xương chân của anh làm vũ khí, như vậy anh có thể tiếp tục ở bên em, nếu gặp phải kẻ xấu em cứ dùng anh để vụt hắn, bao gồm cả người chồng tương lai của em.
Giá cả: 1900 tiền xu lạc viên
……

x2
……

Rất rõ ràng, thứ có giá trị nhất là, tấm khiên trắng cũng không tệ, tiếp theo là.

Tô Hiểu liếc vài lần liền mất hứng thú, ánh mắt chuyển hướng về phía Huyết Mai Quy, ý là bắt đầu màn biểu diễn của cô đi.

Huyết Mai Quy lúc này có chút phiền não, mặc dù cô có thể xác định mấy người ở đây đều không quan tâm mấy món đồ này, nhưng nếu phân phối không tốt sẽ rất phiền phức.

"Hay là, chúng ta phân theo thứ hạng 'giá trị cống hiến tấn công phòng thủ' đi."

"Hừ."

Trần lạnh lùng cười một tiếng.

"Cái khiên kia ta nhường cho ngươi, ta chỉ cần."

Sắc mặt Huyết Mai Quy không được dễ nhìn, trang bị xanh lá về tay Tô Hiểu đã là chuyện chắc như đinh đóng cột, Trần cũng đã mặc nhận, nếu làm vị đại lão này tức giận bỏ đi thì hỏng bét, chính diện ai giữ? Huyết Mai Quy giữ một lúc thì được, thời gian dài tuyệt đối giữ không nổi, muốn giữ cả một ngày hoàn toàn là nằm mơ giữa ban ngày.

Tuy điểm đánh giá thấp hơn khiên, nhưng thứ này có giá trị với đoàn đội, nếu may mắn nghiên cứu ra kết cấu thì kiếm lời to, mỗi lần tiến vào thế giới diễn sinh đều có thể chế tạo ra lượng lớn pháo hôi.

Huyết Mai Quy cầm lấy đưa cho Tô Hiểu, Tô Hiểu nhận lấy rồi cũng không thèm nhìn, thu vào không gian dự trữ, thứ này ngoài bán đi ra thì không có tác dụng gì khác.

Huyết Mai Quy và Trần trao đổi một lúc, cuối cùng thuộc về Huyết Mai Quy, không biết hai người đã nói gì với nhau.

Ân Đồ đứng bên cạnh mỉm cười không nói, vẻ mặt như kiểu ta cứ nhìn các ngươi giả vờ, bà vú lúc chiến đấu thì vẻ vang, ai cũng nịnh bợ, nhưng sau khi chiến đấu thì địa vị tụt dốc không phanh.

"Đã phân phối xong thì ta đi trước, sáng mai ta sẽ đến đúng giờ."

Huyết Mai Quy đứng dậy, ra hiệu cho các khế ước giả đứng về phía cô đi theo cô, cô phải cố gắng tránh để những người này tiếp xúc với Trần, tuy những khế ước giả này không tính là quá mạnh, nhưng cũng là chiến lực.

Hiện tại số khế ước giả ủng hộ Huyết Mai Quy và số khế ước giả ủng hộ Trần xêm xêm nhau, biểu hiện của Huyết Mai Quy trong lúc phòng thủ, cùng với năng lực chỉ huy xuất sắc của cô, khiến những khế ước giả này lại quay sang ủng hộ cô.

"Ta cũng phải về chỗ lão đại, hẹn gặp lại."

Nói xong Trần cũng dẫn người rời đi, bên đống lửa chỉ còn lại Tô Hiểu và Ân Đồ, còn cách đó hơn mười mét, ba người Allen căn bản không có khế ước giả nào để ý, thân phận tù nhân đã ngăn cách việc giao lưu với nhân vật chính, nhất là loại nhân vật chính căm ghét cái ác như Allen.

"Khác với dự đoán của ngươi, khi nào động thủ?"

Trong mắt Ân Đồ xuất hiện thần thái khác lạ.

"Bây giờ bắt đầu chuẩn bị."

Tô Hiểu lấy ra đủ loại thức ăn từ trong không gian dự trữ, thịt nướng đã tẩm ướp xong, một cái giá nướng, thậm chí còn lấy ra mấy con tôm hùm lớn dài bốn năm mươi phân.

"Ngươi tốn bao nhiêu tiền xu lạc viên cho những thứ này, tôm hùm to như vậy ở lạc viên cũng không dễ thấy."

"Khoảng 80 tiền xu lạc viên."

"Đại gia."

Khi điều kiện cho phép, Tô Hiểu sẽ chọn những loại thức ăn khá tốt, hơn nữa từ nhỏ đã mất cả cha lẫn mẹ nên hắn cũng biết nấu ăn, một mình sinh sống cần phải biết rất nhiều thứ, tuổi mười mấy đã không có sự bảo vệ và dạy dỗ của cha mẹ, cộng thêm hoàn cảnh xung quanh, khiến hắn cảm nhận được sự ác ý đến từ thế giới, hắn hiểu rõ hơn ai hết, con người có thể ác đến mức nào.

Trong hoàn cảnh đó, không biến thành kẻ giết người biến thái đã là tâm trí cực kỳ tốt rồi.

Dao găm trong tay bay múa, tôm hùm và các loại hải sản được xử lý xong, sau khi lấy ra một ít than hồng từ đống lửa, Tô Hiểu bắt đầu nấu nướng thức ăn.

Xèo xèo xèo.

Thịt nướng rất nhanh được nướng đến mức cháy vàng óng ả, mùi thơm tươi đặc trưng của tôm hùm xộc thẳng vào mũi.

Ân Đồ nhìn thấy thao tác thuần thục của Tô Hiểu thì có chút ngẩn người, kẻ tàn nhẫn giết người không chớp mắt này vậy mà lại biết nấu ăn, mà nhìn qua có vẻ còn khá ngon.

Mùi thơm của thịt nướng lan tỏa thu hút ba đôi mắt long lanh.

Allen ngây người nhìn những xiên thịt nướng trong tay Tô Hiểu, mùi thơm cháy xém của thịt nướng không ngừng kích thích khứu giác và vị giác của cậu, Allen thậm chí muốn xông lên cướp lấy xiên thịt mà ăn vài miếng thật to.

Cuộc sống trong tường thành rất gian khổ, năm năm trước sau khi quê nhà bị hủy diệt, Allen chưa từng được ăn thịt nữa, thịt trong tường thành chỉ có quý tộc hoặc quan chức mới được hưởng dụng.

"Ực."

Tiếng nuốt nước bọt truyền vào tai Allen, Allen nghiêng đầu phát hiện là Armin, người bạn tri kỷ của cậu.

Tuổi mười mấy nhưng phải quanh năm lấy bánh mì hoặc khoai tây làm thức ăn chính, đây là chuyện gian khổ đến nhường nào.

Lúc này ngay cả Mikasa cũng có đôi mắt long lanh, giống như một con sói cái nhỏ đã đói bụng từ lâu, nhưng suy nghĩ của Mikasa có chút đặc biệt, cô đang cân nhắc làm sao để cướp.

Tham ăn có thể là một trong bảy tội lớn, đâu phải dễ dàng khắc chế như vậy, thứ hạng của tham ăn trong bảy tội lớn thậm chí còn trên cả 'dục' nữa.

"Allen, những người này lấy thịt ở đâu ra vậy, mà con côn trùng kỳ lạ kia là gì, ngửi thơm quá."

Armin lớn lên trong tường thành chưa từng thấy tôm hùm loại sinh vật này.

"À, phải ha."

Allen nhìn chằm chằm về phía trước, có lẽ còn không nghe thấy Armin nói gì.

"Mấy vị binh sĩ của binh đoàn huấn luyện vất vả rồi, có muốn cùng dùng bữa tối không, yên tâm, đây là dã thú mà đồng đội của ta săn được bên ngoài tường thành, hoàn toàn hợp pháp."

Ân Đồ đưa ra lời mời.

Từ 'hợp pháp' trong miệng hắn nghe thật bi thảm, sau khi tường Maria bị phá vỡ, việc tự ý ăn thịt đã trở thành chuyện vi phạm pháp luật, thịt phải nộp lên cho binh đoàn hiến binh để đổi lấy lương thực, ai phát hiện tự ý ăn thịt sẽ bị nhốt vào tù.

Vì ăn thịt mà ngồi tù, buồn cười sao? Không, là bi thảm.

Bất quá có một trường hợp ngoại lệ, đó là binh đoàn điều tra có thể ăn thịt, binh đoàn điều tra thường xuyên ra ngoài, tiện thể săn bắn cải thiện bữa ăn là chuyện rất bình thường.

"Được, được thôi."

Allen không kìm được đứng dậy, bên cạnh là Armin đi theo, Mikasa do dự một chút, cô cảm thấy người đàn ông dùng đao kia rất nguy hiểm, đối phương lúc chiến đấu thậm chí khiến cô có cảm giác toàn thân lạnh toát, nhưng Allen đã đi tới, cô cũng không thể để Allen đi một mình.

Rất nhanh ba người Allen đã ngồi vây quanh đống lửa, trân trân nhìn xiên thịt nướng trong tay Tô Hiểu.

Từng xiên thịt nướng được đưa đến tay Allen và những người khác, ba người đều không ăn, chỉ nhìn Tô Hiểu.

Tô Hiểu nhướng mày, ba người này vẫn còn chút cảnh giác, thôi thì hắn cầm một xiên thịt nướng ăn trước.

Hửm, lửa hơi quá tay, hơi già.

Thấy Tô Hiểu đã ăn trước, Allen và Armin cũng bắt đầu ăn ngấu nghiến, sau khi nhai vài miếng, mắt Allen mở to.

Cậu chưa từng được ăn món ngon như thế này!

Allen ở trong tường thành ngay cả thịt còn không ăn được, huống chi là đủ loại hương liệu, xiên thịt nướng kiểu Trung Hoa lập tức chinh phục cái dạ dày của ba người.

"Không cần vội, còn nhiều lắm, đây là nước trái cây, mùi vị rất ngon."

Tô Hiểu lấy ra mấy chai rượu trái cây nồng độ thấp đưa cho ba người Allen, ba người uống một ngụm liền bị thứ 'nước trái cây' ngọt ngào hơi cay nồng này mê hoặc.

"Bao nhiêu độ?"

Ân Đồ xuất hiện thông qua tin nhắn của dấu ấn, hai người ở khoảng cách gần, không cần biết số hiệu của đối phương cũng có thể truyền tin.

"Tám độ, vị rượu không lớn, bên trong chứa một lượng nhỏ caffeine, bọn họ chắc chưa từng uống rượu bao giờ, như vậy là đủ rồi."

Ân Đồ lén giơ ngón cái.

Tô Hiểu nhìn Allen đang ăn ngon lành, ánh lửa phản chiếu trên mặt Tô Hiểu.

Nếu sự việc tiến triển không thuận lợi, đây sẽ là bữa ăn cuối cùng của Allen.

ps: (Chỉ kém một vị trí trên bảng phiếu tháng là có thể vượt lên rồi.)