Chapter: 3. Kỵ Sĩ Điên (Đá Quý Cấp Truyền Thuyết)
Bạch Dạ đứng trong phòng riêng, nhìn chằm chằm vào viên đá quý màu tím đen đang lơ lửng trước mặt.
Viên đá quý này có hình dạng không quy tắc, bề mặt phủ đầy những vết nứt nhỏ li ti, bên trong tựa hồ có một luồng khí đen đang lưu chuyển. Khi hắn đưa tay chạm vào, một dòng thông tin lập tức hiện lên trong đầu.
【Kỵ Sĩ Điên (Đá Quý Cấp Truyền Thuyết)】
Nguồn gốc: Sản vật đặc hữu của Thế Giới Vĩnh Quang, do linh hồn của Kỵ Sĩ Điên nguyền rủa ngưng tụ mà thành.
Hiệu quả: Sau khi sử dụng, có thể ngẫu nhiên thu được một kỹ năng liên quan đến trạng thái cuồng bạo, đồng thời tăng vĩnh viễn 3 điểm thuộc tính tinh thần.
Ghi chú: "Ngươi có nghe thấy tiếng vó ngựa không? Bọn họ đang tới..."
Bạch Dạ nhíu mày, thu hồi viên đá quý.
"Kỹ năng trạng thái cuồng bạo?" Hắn trầm ngâm một lát, "Có chút ý tứ."
Hắn cất viên đá quý vào trong túi không gian, sau đó mở bảng thuộc tính của mình ra.
【Thuộc tính của Khế Ước Giả: Bạch Dạ】
Tên: Khố Khố Lâm Bạch Dạ
Cấp bậc: Khế Ước Giả Bát Giai
Sinh Mệnh Giá Trị: 100%
Pháp Lực Giá Trị: 100%
Sức Mạnh: 300
Nhanh Nhẹn: 300
Thể Lực: 300
Trí Lực: 300
Sức Hút: 50
May Mắn: 20
Điểm Thuộc Tính Chân Thực: 0
Điểm Kỹ Năng: 0
Điểm Kỹ Năng Hoàng Kim: 0
【Kỹ Năng Chính】
Bóng Tối Diệt Pháp (Cấp Tối Thượng): Kỹ năng hạch tâm, tăng sát thương chân thực lên 500%.
Nhẫn Đạo Đao (Cấp Tông Sư): Kỹ thuật đao pháp, có thể phát huy ra sức mạnh cực hạn của đao.
Thanh Cương Ảnh (Cấp Tối Thượng): Kỹ năng bị động, tăng 300% sát thương chân thực.
Trực Cảm (Cấp Tối Thượng): Kỹ năng bị động, có thể cảm nhận được nguy hiểm xung quanh.
Bạch Dạ nhìn bảng thuộc tính, khẽ gật đầu.
Lần này tiến vào Thế Giới Vĩnh Quang, thu hoạch không nhỏ. Không chỉ thu được viên đá quý cấp truyền thuyết này, mà còn tích lũy được một lượng lớn điểm kinh nghiệm.
"Đã lâu rồi không có cảm giác sung sướng khi chiến đấu như vậy." Hắn lẩm bẩm, khóe miệng hơi nhếch lên.
Đúng lúc này, một thông báo hệ thống đột nhiên vang lên.
【Đinh! Kiểm tra thấy Khế Ước Giả Bạch Dạ đã thu được vật phẩm cấp truyền thuyết, có phải lựa chọn giao dịch với Hư Không Chi Thụ?】
Bạch Dạ hơi nhướng mày.
"Giao dịch?" Hắn hỏi, "Có thể đổi được cái gì?"
【Hư Không Chi Thụ có thể cung cấp các lựa chọn sau:
1. Đổi lấy 5000 điểm kỹ năng
2. Đổi lấy 1 điểm kỹ năng hoàng kim
3. Đổi lấy 100 điểm thuộc tính chân thực
4. Đổi lấy vật phẩm cấp truyền thuyết ngẫu nhiên khác】
Bạch Dạ nhìn mấy lựa chọn này, trầm ngâm một lát.
"Không cần." Hắn lắc đầu, "Ta muốn giữ lại viên đá quý này."
【Đã hiểu. Hư Không Chi Thụ sẽ tiếp tục cung cấp dịch vụ cho ngài.】
Thông báo hệ thống biến mất, Bạch Dạ xoay người đi về phía bàn làm việc.
Trên bàn bày một chồng tài liệu, đều là những ghi chép hắn thu thập được ở Thế Giới Vĩnh Quang. Hắn cầm lấy một quyển sổ ghi chép, lật xem.
"Kỵ Sĩ Điên..." Hắn nhìn thấy một đoạn ghi chép, "Truyền thuyết kể rằng, ở thời đại Văn Minh Luyện Kim, có một vị kỵ sĩ vì cứu người yêu mà ký khế ước với Vực Sâu, cuối cùng biến thành một con quái vật mất đi lý trí..."
"Nguyên lai là chuyện xưa như vậy." Bạch Dạ khép sổ ghi chép lại, "Xem ra viên đá quý này có liên quan đến Vực Sâu."
Hắn đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, nhìn ra phong cảnh bên ngoài phòng riêng.
Bên ngoài phòng riêng là một khu vườn yên tĩnh, trong vườn trồng vài cây xanh lạ mắt. Đây là khu vực dành riêng cho Khế Ước Giả Bát Giai, mỗi người đều có một không gian riêng biệt.
"Đã lâu rồi không gặp bọn họ." Bạch Dạ lẩm bẩm, "Không biết Bố Bố Uông và A Mỗ thế nào rồi."
Hắn lấy ra một tấm bảng truyền tin, gửi một tin nhắn.
"Ta đã trở về."
Không bao lâu, bảng truyền tin rung lên.
【Bố Bố Uông: Ông chủ! Cuối cùng ngài cũng trở lại! Chúng ta nhớ ngài quá!】
【A Mỗ: Grào... (tỏ vẻ vui mừng)】
【Ba Ha: A, ngươi về rồi à? Lần này thu hoạch thế nào?】
Bạch Dạ nhìn mấy tin nhắn này, khóe miệng hơi nhếch lên.
"Thu hoạch không tồi." Hắn trả lời, "Các ngươi ở Luân Hồi Lạc Viên thế nào?"
【Bố Bố Uông: Vẫn ổn! Chỉ là gần đây có một số Khế Ước Giả hơi quá đáng, dám khi dễ bọn ta!】
【A Mỗ: Grào grào! (tỏ vẻ tức giận)】
【Ba Ha: Hừ, một đám tiểu tử không biết trời cao đất dày, ta đã dạy cho bọn chúng một bài học rồi.]
Bạch Dạ nhướng mày.
"Chuyện gì vậy?"
【Bố Bố Uông: Là thế này, mấy ngày trước bọn ta đi làm nhiệm vụ ở Giao Dịch Thị Trường, kết quả gặp phải một nhóm Khế Ước Giả của Thiên Khải Lạc Viên. Bọn chúng thấy bọn ta chỉ có ba người, liền muốn cướp đồ...】
【Ba Ha: Sau đó ta đã cho bọn chúng một trận, đánh cho tè ra quần!】
Bạch Dạ nghe vậy, ánh mắt hơi trầm xuống.
"Người của Thiên Khải Lạc Viên?" Hắn hỏi, "Có biết tên không?"
【Bố Bố Uông: Hình như cầm đầu là một kẻ tên là Mạc Lôi, nghe nói là Khế Ước Giả Cửu Giai...】
"Khế Ước Giả Cửu Giai?" Bạch Dạ nhíu mày, "Cửu Giai mà lại đi bắt nạt người Bát Giai?"
【Ba Ha: Ai mà biết được, dù sao cũng là một tên khốn không biết xấu hổ. Bất quá yên tâm, bọn ta không thiệt thòi gì, ngược lại còn kiếm được một món hời.]
Bạch Dạ trầm ngâm một lát.
"Chuyện này ta sẽ xử lý." Hắn nói, "Các ngươi ở Luân Hồi Lạc Viên chờ ta, ta sẽ trở về ngay."
【Bố Bố Uông: Được! Ông chủ mau về đi! Bọn ta nhớ ngài lắm!】
【A Mỗ: Grào grào grào! (tỏ vẻ mong chờ)】
Bạch Dạ cất bảng truyền tin, ánh mắt trở nên sắc bén.
"Thiên Khải Lạc Viên..." Hắn lẩm bẩm, "Xem ra phải đi một chuyến rồi."
Hắn xoay người, đi về phía cửa phòng riêng.
Ngay khi hắn sắp bước ra ngoài, đột nhiên dừng lại.
Hắn quay đầu nhìn viên đá quý màu tím đen trên bàn, trong mắt lóe lên một tia suy tư.
"Kỵ Sĩ Điên..." Hắn lẩm bẩm, "Có lẽ nên nghiên cứu thêm về nó."
Hắn đi tới bên bàn, cầm viên đá quý lên, đặt vào lòng bàn tay.
Khi hắn tập trung tinh thần, một luồng năng lượng kỳ lạ từ viên đá quý truyền vào cơ thể hắn.
【Đinh! Kiểm tra thấy Khế Ước Giả Bạch Dạ đang tiếp xúc với vật phẩm cấp truyền thuyết, có phải tiến hành hấp thu?】
Bạch Dạ trầm ngâm một lát.
"Hiện tại vẫn chưa vội." Hắn thu hồi viên đá quý, "Đợi sau khi trở về Luân Hồi Lạc Viên rồi tính tiếp."
Hắn xoay người, bước ra khỏi phòng riêng.
Bên ngoài hành lang, ánh đèn sáng rực, thỉnh thoảng có vài Khế Ước Giả đi ngang qua. Bọn họ nhìn thấy Bạch Dạ, đều lộ ra vẻ kính sợ.
"Bạch Dạ đại nhân, ngài đã trở lại rồi."
"Chào Bạch Dạ đại nhân."
Bạch Dạ khẽ gật đầu coi như đáp lại, tiếp tục đi về phía trước.
Hắn đi tới cuối hành lang, nơi đó có một cánh cổng truyền tống khổng lồ. Trên cổng truyền tống khắc đầy những hoa văn phức tạp, tỏa ra ánh sáng màu xanh lam nhàn nhạt.
"Trở về Luân Hồi Lạc Viên." Bạch Dạ nói với người trông coi cổng truyền tống.
"Vâng, Bạch Dạ đại nhân." Người trông coi cúi người, "Mời ngài bước vào trong cổng truyền tống."
Bạch Dạ bước vào trong cổng truyền tống, một luồng ánh sáng trắng bao phủ lấy hắn.
Khi ánh sáng tan đi, hắn đã xuất hiện ở một nơi hoàn toàn khác.
Đây là một đại sảnh rộng lớn, trên trần nhà treo đầy những tinh thể phát sáng, chiếu sáng cả không gian. Xung quanh có rất nhiều Khế Ước Giả đang đi lại, có người đang trò chuyện, có người đang kiểm tra trang bị, có người đang xem bảng nhiệm vụ.
"Đã trở lại Luân Hồi Lạc Viên." Bạch Dạ hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí quen thuộc.
"Ông chủ!"
Một giọng nói vui mừng vang lên, Bạch Dạ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một con chó Husky to lớn đang chạy như điên về phía hắn.
"Bố Bố Uông." Bạch Dạ giơ tay ra, xoa đầu con Husky.
【Bố Bố Uông: Ông chủ! Cuối cùng ngài cũng về rồi! Bố Bố nhớ ngài sắp chết rồi!】
"Ừ, ta về rồi." Bạch Dạ cười nhạt, "A Mỗ và Ba Ha đâu?"
【Bố Bố Uông: Bọn họ ở bên kia! Đang xem trang bị mới!】
Bạch Dạ nhìn theo hướng Bố Bố Uông chỉ, chỉ thấy một con khủng long nhỏ màu xanh lá và một con đại bàng màu đen đang đứng trước một quầy hàng, đang thảo luận gì đó.
"Đi thôi, qua đó xem một chút." Bạch Dạ nói.
Hắn đi tới bên cạnh A Mỗ và Ba Ha, chỉ thấy trước quầy hàng bày đủ loại trang bị, từ vũ khí đến phòng ngự, từ đạo cụ đến tiêu hao phẩm, đủ mọi màu sắc.
"A Mỗ, Ba Ha." Bạch Dạ lên tiếng.
A Mỗ và Ba Ha quay đầu lại, nhìn thấy Bạch Dạ, đều lộ ra vẻ mừng rỡ.
"Grào!" A Mỗ vui vẻ kêu lên, chạy tới bên cạnh Bạch Dạ, dùng đầu cọ vào chân hắn.
"Ừ, ta về rồi." Bạch Dạ xoa đầu A Mỗ, sau đó nhìn về phía Ba Ha.
Ba Ha gật đầu với hắn: "Thu hoạch thế nào?"
"Không tồi." Bạch Dạ lấy viên đá quý màu tím đen ra, "Có được một viên đá quý cấp truyền thuyết."
"Đá quý cấp truyền thuyết?" Ba Ha kinh ngạc nhìn viên đá quý, "Ngươi đúng là có vận may tốt."
"Ừ, bất quá còn cần nghiên cứu thêm." Bạch Dạ thu hồi viên đá quý, "Nghe nói gần đây có người của Thiên Khải Lạc Viên gây chuyện với các ngươi?"
Ba Ha hừ lạnh một tiếng: "Một tên gọi là Mạc Lôi, dẫn theo một đám người, muốn cướp đồ của bọn ta. Kết quả bị ta đánh cho chạy tán loạn."
"Khế Ước Giả Cửu Giai?" Bạch Dạ nhíu mày.
"Đúng vậy, bất quá thực lực cũng chỉ thường thường." Ba Ha khinh thường nói, "Cửu Giai thì sao chứ, còn không đỡ nổi một kích của ta."
Bạch Dạ trầm ngâm một lát: "Chuyện này không đơn giản như vậy. Người của Thiên Khải Lạc Viên dám động thủ với người của Luân Hồi Lạc Viên, nhất định là có nguyên nhân."
"Ý ngươi là..." Ba Ha nhíu mày.
"Tạm thời không nói chuyện này." Bạch Dạ lắc đầu, "Trước tiên về phòng riêng đã, ta có chuyện cần xử lý."
Hắn dẫn theo Bố Bố Uông, A Mỗ và Ba Ha, đi về phía khu phòng riêng.
Đi được một nửa, đột nhiên một giọng nói vang lên từ phía sau.
"Bạch Dạ?"
Bạch Dạ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông trung niên đang đứng cách đó không xa, mặc một bộ áo choàng màu xám, trên mặt mang theo nụ cười thân thiện.
"Quý Ông Xám?" Bạch Dạ hơi nhíu mày, "Ngươi tìm ta có việc?"
Quý Ông Xám cười đi tới: "Nghe nói ngươi vừa từ Thế Giới Vĩnh Quang trở về, ta đến hỏi thăm một chút."
"Ngươi quan tâm đến Thế Giới Vĩnh Quang?" Bạch Dạ hỏi.
"Không phải ta quan tâm, mà là có người nhờ ta hỏi." Quý Ông Xám hạ giọng, "Ngươi có phải đã thu được một viên đá quý cấp truyền thuyết không?"
Bạch Dạ ánh mắt trầm xuống: "Ngươi nghe nói ở đâu?"
"Chuyện này đã lan truyền khắp cả Luân Hồi Lạc Viên rồi." Quý Ông Xám nói, "Ngươi thu được vật phẩm cấp truyền thuyết, chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ bị người khác biết."
Bạch Dạ trầm ngâm một lát: "Ngươi muốn nói gì?"
"Ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi một câu." Quý Ông Xám nhìn quanh bốn phía, xác nhận không ai chú ý, mới nói tiếp, "Vật phẩm cấp truyền thuyết rất hiếm, có không ít người đang nhìn chằm chằm vào nó. Ngươi phải cẩn thận."
"Ta biết rồi." Bạch Dạ gật đầu, "Cảm ơn đã nhắc nhở."
"Không cần khách sáo." Quý Ông Xám cười cười, xoay người rời đi.
Bạch Dạ nhìn theo bóng lưng Quý Ông Xám, ánh mắt hơi trầm ngâm.
"Ông chủ, lão gia hỏa này nói thật sao?" Bố Bố Uông nhỏ giọng hỏi.
"Không rõ." Bạch Dạ lắc đầu, "Bất quá hắn nói không sai, vật phẩm cấp truyền thuyết đúng là sẽ khiến người khác đỏ mắt."
"Vậy chúng ta phải làm sao?" Ba Ha hỏi.
"Không vội." Bạch Dạ nói, "Trước tiên về phòng riêng đã, rồi tính tiếp."
Hắn dẫn theo ba người, tiếp tục đi về phía khu phòng riêng.
Về đến phòng riêng, Bạch Dạ đóng cửa lại, sau đó ngồi xuống ghế.
Hắn lấy viên đá quý màu tím đen ra, đặt lên bàn.
"Kỵ Sĩ Điên..." Hắn lẩm bẩm, "Rốt cuộc ngươi có bí mật gì?"
Hắn tập trung tinh thần, đưa tay chạm vào viên đá quý.
Một luồng năng lượng kỳ lạ lập tức truyền vào cơ thể hắn, khiến hắn không khỏi run rẩy.
【Đinh! Kiểm tra thấy Khế Ước Giả Bạch Dạ đang tiếp xúc với vật phẩm cấp truyền thuyết, có phải tiến hành hấp thu?】
Bạch Dạ trầm ngâm một lát, cuối cùng gật đầu.
"Hấp thu."
【Đang tiến hành hấp thu...】
Một luồng ánh sáng màu tím đen bùng lên từ viên đá quý, bao phủ lấy Bạch Dạ.
Bạch Dạ cảm thấy một luồng năng lượng cuồng bạo đang tràn vào cơ thể mình, mang theo sự điên cuồng và tàn bạo.
Hắn nhíu mày, vận chuyển Bóng Tối Diệt Pháp, áp chế luồng năng lượng cuồng bạo này.
【Hấp thu hoàn tất!】
【Thu được kỹ năng: Cuồng Bạo Chi Tâm (Cấp Truyền Thuyết)】
【Thu được 3 điểm thuộc tính tinh thần vĩnh viễn】
Bạch Dạ mở bảng thuộc tính, nhìn kỹ năng mới.
【Cuồng Bạo Chi Tâm (Cấp Truyền Thuyết)】
Loại: Kỹ năng bị động
Hiệu quả: Khi sinh mệnh giá trị thấp hơn 30%, toàn bộ thuộc tính tăng 50%, đồng thời kháng mọi trạng thái khống chế tăng 50%.
Ghi chú: "Điên cuồng, là sức mạnh mạnh nhất."
Bạch Dạ nhìn kỹ năng này, ánh mắt hơi sáng lên.
"Kỹ năng không tồi." Hắn gật đầu, "Càng nguy hiểm, càng mạnh mẽ."
Hắn đóng bảng thuộc tính lại, đứng dậy.
"Được rồi, bây giờ nên đi xử lý chuyện của Thiên Khải Lạc Viên." Hắn nói với Bố Bố Uông và những người khác, "Các ngươi có biết tên Mạc Lôi đó ở đâu không?"
【Bố Bố Uông: Nghe nói hắn thường xuất hiện ở Giao Dịch Thị Trường, hình như đang bán một món hàng gì đó.]
"Giao Dịch Thị Trường?" Bạch Dạ gật đầu, "Được, ta đi xem một chút."
"Ông chủ, để bọn ta đi cùng ngài!" Bố Bố Uông vội vàng nói.
"Không cần." Bạch Dạ lắc đầu, "Các ngươi ở lại đây trông nhà, ta đi một mình là được."
"Grào..." A Mỗ có chút lo lắng nhìn Bạch Dạ.
"Yên tâm." Bạch Dạ xoa đầu A Mỗ, "Ta sẽ nhanh chóng trở về."
Nói xong, hắn xoay người rời khỏi phòng riêng, đi về phía Giao Dịch Thị Trường.
Giao Dịch Thị Trường nằm ở khu vực trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên, là nơi tụ tập đông đúc nhất. Tại đây, Khế Ước Giả có thể tự do giao dịch, mua bán các loại vật phẩm.
Bạch Dạ đi vào trong Giao Dịch Thị Trường, ánh mắt quét qua bốn phía.
Rất nhanh, hắn đã tìm thấy mục tiêu.
Ở một quầy hàng gần đó, một người đàn ông trẻ tuổi đang đứng, trước mặt bày đủ loại vật phẩm. Người đàn ông này mặc một bộ trang phục màu xanh lam, trên mặt mang theo vẻ đắc ý.
"Chính là hắn." Bạch Dạ nhận ra người này chính là Mạc Lôi mà Bố Bố Uông nhắc tới.
Hắn đi tới trước quầy hàng của Mạc Lôi, ánh mắt lạnh lùng nhìn đối phương.
Mạc Lôi cảm nhận được ánh mắt của Bạch Dạ, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Bạch Dạ, sắc mặt hơi đổi.
"Bạch Dạ?" Mạc Lôi nhíu mày, "Ngươi tới đây làm gì?"
"Nghe nói mấy ngày trước, ngươi đã gây chuyện với người của ta?" Bạch Dạ lạnh giọng hỏi.
Mạc Lôi sắc mặt hơi trầm xuống: "Chuyện đó là hiểu lầm..."
"Hiểu lầm?" Bạch Dạ cười lạnh, "Ta nghe nói, ngươi muốn cướp đồ của bọn họ?"
Mạc Lôi im lặng một lát, sau đó cắn răng nói: "Đúng thì sao? Ngươi có ý gì?"
Bạch Dạ không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn Mạc Lôi.
Ánh mắt đó khiến Mạc Lôi có chút sợ hãi, hắn theo bản năng lùi lại một bước.
"Ngươi... ngươi muốn làm gì?" Mạc Lôi khẩn trương hỏi.
"Không làm gì." Bạch Dạ thu hồi ánh mắt, "Chỉ muốn nhắc nhở ngươi một câu, lần sau nếu còn dám động vào người của ta, hậu quả sẽ không đơn giản như vậy."
Nói xong, hắn xoay người rời đi.
Mạc Lôi nhìn theo bóng lưng Bạch Dạ, sắc mặt trắng bệch.
Hắn biết, Bạch Dạ không phải là người hắn có thể đắc tội.
Bạch Dạ rời khỏi Giao Dịch Thị Trường, trên đường trở về phòng riêng.
Hắn đi ngang qua một con hẻm nhỏ, đột nhiên dừng bước.
"Ra đi." Hắn lạnh giọng nói.
Từ trong bóng tối của con hẻm, một thân ảnh chậm rãi bước ra.
Đó là một người phụ nữ mặc áo choàng đen, trên mặt che một tấm mạng che mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt sắc bén.
"Bạch Dạ, quả nhiên danh bất hư truyền." Người phụ nữ cất giọng khàn khàn, "Ngươi có thể phát hiện ra ta."
"Ngươi là ai?" Bạch Dạ hỏi.
"Ta là ai không quan trọng." Người phụ nữ lắc đầu, "Quan trọng là, ta có một món hàng, ngươi nhất định sẽ cảm thấy hứng thú."
"Ồ?" Bạch Dạ nhướng mày, "Món hàng gì?"
Người phụ nữ lấy ra một vật phẩm từ trong ngực, đưa về phía Bạch Dạ.
Đó là một mảnh vỡ màu đen, trên bề mặt khắc đầy những hoa văn phức tạp, tỏa ra một luồng khí tức thần bí.
Bạch Dạ nhìn mảnh vỡ này, ánh mắt hơi co lại.
"Đây là..." Hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc từ mảnh vỡ này.
"Mảnh vỡ của Khởi Nguyên Thạch." Người phụ nữ nói, "Ngươi hẳn là biết giá trị của nó."
Bạch Dạ trầm ngâm một lát: "Ngươi muốn đổi cái gì?"
"Ta muốn viên đá quý cấp truyền thuyết của ngươi." Người phụ nữ nói thẳng.
Bạch Dạ nhíu mày: "Ngươi biết ta có đá quý cấp truyền thuyết?"
"Chuyện này đã lan truyền khắp cả Luân Hồi Lạc Viên rồi." Người phụ nữ cười nhạt, "Hơn nữa, ta còn biết, ngươi đã hấp thu nó."
Bạch Dạ ánh mắt trầm xuống: "Ngươi điều tra ta?"
"Không phải điều tra, chỉ là tình báo hơi linh thông một chút." Người phụ nữ nói, "Thế nào? Đổi hay không?"
Bạch Dạ nhìn mảnh vỡ của Khởi Nguyên Thạch trong tay người phụ nữ, trầm ngâm một lát.
"Khởi Nguyên Thạch xác thực rất quý giá." Hắn nói, "Bất quá, ta đã hấp thu đá quý rồi, không có cách nào giao dịch."
"Ta biết." Người phụ nữ gật đầu, "Cho nên, ta muốn đổi thứ khác."
"Thứ gì?"
"Ta muốn ngươi giúp ta làm một chuyện." Người phụ nữ nói, "Một chuyện rất đơn giản."
Bạch Dạ nhìn người phụ nữ, ánh mắt lộ vẻ suy tư.
"Chuyện gì?"
"Giúp ta giết một người." Người phụ nữ nói, "Một Khế Ước Giả Cửu Giai của Thiên Khải Lạc Viên."
Bạch Dạ nhíu mày: "Ngươi muốn ta đi giết người của Thiên Khải Lạc Viên?"
"Không sai." Người phụ nữ gật đầu, "Người này tên là Tội Á Tư, là kẻ thù không đội trời chung của ta. Chỉ cần ngươi giúp ta giết hắn, mảnh vỡ Khởi Nguyên Thạch này chính là của ngươi."
Bạch Dạ trầm ngâm một lát, sau đó lắc đầu.
"Ta không giết người vô duyên vô cớ." Hắn nói, "Hơn nữa, Khế Ước Giả Cửu Giai không phải dễ đối phó."
"Ta biết chuyện này có chút khó khăn." Người phụ nữ nói, "Cho nên ta mới tìm ngươi. Ngươi là một trong những Khế Ước Giả mạnh nhất của Luân Hồi Lạc Viên, nếu ngươi ra tay, nhất định có thể thành công."
Bạch Dạ nhìn người phụ nữ, ánh mắt lộ vẻ suy tư.
"Ngươi nói cho ta biết, vì sao ngươi muốn giết hắn?"
Người phụ nữ im lặng một lát, sau đó nói: "Hắn đã giết sư phụ của ta."
Bạch Dạ nhíu mày: "Sư phụ của ngươi?"
"Không sai." Người phụ nữ gật đầu, "Sư phụ ta là một Khế Ước Giả Cửu Giai của Luân Hồi Lạc Viên, bị Tội Á Tư ám toán, cuối cùng vẫn lạc ở Thế Giới Chiến Tranh."
Bạch Dạ trầm ngâm một lát: "Ngươi tên là gì?"
"Ta gọi là Lâm." Người phụ nữ nói, "Lâm của rừng sâu."
"Lâm..." Bạch Dạ lẩm bẩm, sau đó ngẩng đầu nhìn người phụ nữ, "Được, ta đồng ý giúp ngươi."
"Thật sao?" Người phụ nữ lộ vẻ mừng rỡ.
"Bất quá, ta có một điều kiện." Bạch Dạ nói, "Sau khi giết Tội Á Tư, ta cần thêm một món đồ nữa."
"Thứ gì?"
"Ta cần tình báo về Thế Giới Vĩnh Quang." Bạch Dạ nói, "Ta muốn biết, rốt cuộc bên trong Thế Giới Vĩnh Quang có bí mật gì."
Người phụ nữ trầm ngâm một lát, sau đó gật đầu: "Được, ta đồng ý."
"Vậy thì quyết định vậy đi." Bạch Dạ gật đầu, "Cho ta biết, Tội Á Tư hiện đang ở đâu?"
"Hiện tại hắn đang ở Thế Giới Chiến Tranh." Người phụ nữ nói, "Ta có thể đưa ngươi đến chỗ hắn."
"Được." Bạch Dạ gật đầu, "Dẫn đường đi."
Người phụ nữ xoay người, dẫn Bạch Dạ đi về phía cuối con hẻm.
Bạch Dạ đi theo phía sau, ánh mắt lộ vẻ suy tư.
Hắn biết, chuyện này không đơn giản như vậy.
Bất quá, vì mảnh vỡ Khởi Nguyên Thạch, hắn sẵn sàng mạo hiểm một lần.