Chapter: 5. Nhờ vào vật chứa Tiểu Thánh Bôi mà sống sót (Đánh giá tổng hợp +3%)

⏱ ~8 min read

Chapter: 5. Nhờ vào vật chứa Tiểu Thánh Bôi mà sống sót (Đánh giá tổng hợp +3%)

Bạch Dạ mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trong một khu rừng rậm.

Cơn đau nhức từ khắp cơ thể truyền đến khiến hắn nhíu mày, nhưng khi kiểm tra tình trạng của mình, hắn lại có chút kinh ngạc.

Vết thương do đòn tấn công của Sắt Phi Lợi Á gây ra đã khép lại gần hết, chỉ còn lại một chút đau nhức nhẹ.

"Đây là..."

Bạch Dạ nhìn vào lồng ngực của mình, nơi có một luồng ánh sáng màu vàng nhạt đang chậm rãi chuyển động, như một vật chứa vô hình đang bao bọc lấy sinh mệnh của hắn.

【Tiểu Thánh Bôi Container】: Vật phẩm đặc thù, do sức mạnh của Thánh Bôi ngưng tụ mà thành, có thể bảo vệ sinh mệnh của người sử dụng, khi nhận sát thương chí mạng sẽ tự động kích hoạt hiệu quả phòng hộ, tiêu hao một phần sinh mệnh lực bản nguyên để chữa trị vết thương.

"Thì ra là thứ này..."

Bạch Dạ nhớ lại, trước khi tiến vào thế giới này, hắn đã nhận được một món đồ kỳ lạ từ trong rương bảo vật cấp Thánh Linh, không ngờ lại cứu mạng hắn vào lúc mấu chốt này.

Hắn chậm rãi ngồi dậy, quan sát bốn phía xung quanh.

Khu rừng này có những cây cối cao lớn lạ thường, tán lá rậm rạp che kín bầu trời, chỉ có một vài tia sáng lọt qua kẽ hở chiếu xuống mặt đất.

Trong không khí tràn ngập một mùi hương kỳ lạ, giống như sự hòa trộn giữa thảo mộc và một loại khoáng chất nào đó.

"Đây không phải là nơi ta đã giao chiến với Sắt Phi Lợi Á..."

Bạch Dạ nhíu mày.

Hắn nhớ rất rõ, trước đó hắn đang ở trong một khu phế tích cổ xưa, đối đầu với vị Pháp Sư Hiền Giả của Đệ Nhị Kỷ · Luyện Kim Văn Minh kia.

Nhưng bây giờ, hắn lại xuất hiện trong một khu rừng rậm hoàn toàn xa lạ.

"Chẳng lẽ là do hiệu quả của Tiểu Thánh Bôi Container khi kích hoạt đã tạo ra dịch chuyển không gian?"

Bạch Dạ suy đoán.

Hắn đứng dậy, vỗ vỗ bụi bẩn trên người, sau đó kiểm tra trạng thái của mình.

【Sinh Mệnh Giá Trị】: 87% (đang dần hồi phục)
【Pháp Lực Giá Trị】: 63%
【Trạng Thái】: Bình thường

"Vết thương hồi phục nhanh hơn ta tưởng..."

Bạch Dạ gật đầu hài lòng.

Hắn nhìn về phía xa xa, nơi có một ngọn núi cao sừng sững, trên đỉnh núi dường như có thứ gì đó đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

"Đó là... tín hiệu?"

Bạch Dạ nheo mắt lại.

Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc từ hướng đó, giống như là khí tức của một Khế Ước Giả.

"Xem ra nơi này không chỉ có mình ta..."

Bạch Dạ trầm ngâm một lát, sau đó quyết định đi về hướng đó.

Dù sao, ở một nơi xa lạ, việc tìm được đồng minh cũng là một lựa chọn không tồi.

Hắn bắt đầu di chuyển xuyên qua khu rừng, tốc độ không nhanh không chậm, đồng thời cảnh giác quan sát xung quanh.

Trong loại rừng rậm thế này, nguy hiểm thường ẩn nấp trong những nơi mà mắt thường không thể nhìn thấy.

Quả nhiên, chưa đi được bao xa, Bạch Dạ đã phát hiện ra một con dị thú đang rình rập trong bụi cỏ.

Con dị thú này có hình dạng giống như một con báo, nhưng trên lưng lại mọc ra hai chiếc xương nhọn hoắt, toàn thân phủ đầy vảy màu xanh đen.

【Dị Hóa Thú · Báo Xương】: Cấp 3, có tốc độ cực nhanh và khả năng tấn công bằng xương nhọn, tính tình hung hãn, thích tấn công con mồi từ phía sau.

"Cấp 3..."

Bạch Dạ khẽ nhíu mày.

Với thực lực của hắn, một con dị thú cấp 3 không phải là uy hiếp gì lớn, nhưng vấn đề là hắn không muốn lãng phí thể lực vào những trận chiến vô nghĩa.

Hắn lặng lẽ thay đổi hướng đi, định vòng qua con dị thú này.

Nhưng con Báo Xương kia dường như đã nhận ra ý đồ của hắn, nó gầm lên một tiếng, rồi lao thẳng về phía Bạch Dạ.

"Đúng là không biết điều..."

Bạch Dạ thở dài.

Hắn không tránh né, mà đứng yên tại chỗ, chờ con dị thú lao tới.

Khi Báo Xương chỉ còn cách hắn chưa đầy ba mét, Bạch Dạ mới chậm rãi giơ tay phải lên.

Một luồng sáng màu xanh lam nhạt hiện lên trên đầu ngón tay hắn, ngưng tụ thành một lưỡi đao mỏng manh.

【Nhẫn Đạo Đao · Thanh Quỷ】

Lưỡi đao xẹt qua không trung, tạo thành một đường cong hoàn mỹ.

Con Báo Xương kia thậm chí còn chưa kịp phản ứng, thân thể đã bị chém làm đôi từ giữa.

Máu tươi bắn ra, vương vãi khắp mặt đất.

Bạch Dạ thu đao, nhìn xác con dị thú đang nằm trên mặt đất, khẽ lắc đầu.

"Thực lực không tệ, nhưng đáng tiếc là gặp phải ta..."

Hắn cúi người, nhanh chóng thu thập một ít vật liệu hữu dụng từ trên xác con dị thú, sau đó tiếp tục tiến về phía trước.

Trên đường đi, hắn lại gặp thêm vài con dị thú nữa, nhưng đều bị hắn giải quyết một cách dễ dàng.

Những con dị thú này dường như đều bị kích động bởi một thứ gì đó, trở nên cực kỳ hung hãn, thà chết cũng không lùi bước.

"Có gì đó không ổn..."

Bạch Dạ nhíu mày.

Hắn cảm nhận được trong không khí có một luồng năng lượng kỳ lạ, giống như đang kích thích những con dị thú này, khiến chúng mất đi lý trí.

"Chẳng lẽ là do ảnh hưởng của thứ gì đó ở ngọn núi kia?"

Bạch Dạ nhìn về phía ngọn núi xa xa, ánh mắt trở nên thâm trầm.

Hắn tăng tốc độ di chuyển, muốn nhanh chóng đến được nơi đó để tìm hiểu tình hình.

Sau khoảng nửa giờ di chuyển, Bạch Dạ cuối cùng cũng ra khỏi khu rừng rậm.

Trước mắt hắn là một vùng đồng bằng rộng lớn, ở giữa đồng bằng có một tòa thành nhỏ.

Trên tường thành của tòa thành nhỏ, Bạch Dạ nhìn thấy một lá cờ màu đỏ thẫm, trên lá cờ thêu hình một vòng tròn kỳ lạ.

"Đây là..."

Bạch Dạ nheo mắt lại.

Hắn nhận ra biểu tượng này, đó là dấu hiệu của Huyết Môn Mạo Hiểm Đoàn.

"Thì ra là người của Huyết Môn Mạo Hiểm Đoàn..."

Bạch Dạ trầm ngâm một lát.

Hắn và Huyết Môn Mạo Hiểm Đoàn không có quan hệ gì sâu sắc, nhưng cũng không có thù oán gì.

Nếu có thể mượn lực lượng của bọn họ để tìm hiểu tình hình nơi này, đó cũng là một lựa chọn không tồi.

Nghĩ vậy, Bạch Dạ bước về phía tòa thành nhỏ.

Khi hắn đến gần cổng thành, hai gã lính canh đứng ở đó lập tức giơ vũ khí lên, ánh mắt cảnh giác nhìn hắn.

"Dừng lại! Ngươi là ai?"

Một gã lính canh lớn tiếng quát.

Bạch Dạ dừng bước, chậm rãi nói:

"Ta là Khế Ước Giả, vừa mới tiến vào thế giới này, muốn tìm hiểu tình hình."

"Khế Ước Giả?"

Gã lính canh kia nhíu mày, đánh giá Bạch Dạ một lượt từ trên xuống dưới.

"Ngươi đến từ Lạc Viên nào?"

"Luân Hồi Lạc Viên."

Bạch Dạ trả lời.

"Luân Hồi Lạc Viên..."

Gã lính canh kia lẩm bẩm, sau đó quay sang nói với đồng đội bên cạnh:

"Đi báo cho Đoàn Trưởng, nói có người của Luân Hồi Lạc Viên đến."

Gã lính canh kia gật đầu, xoay người chạy vào trong thành.

Một lúc sau, một người đàn ông trung niên thân hình cao lớn đi ra từ trong thành.

Người đàn ông này mặc một bộ giáp da màu đen, trên vai khoác một chiếc áo choàng màu đỏ thẫm, khí thế bức người.

Hắn nhìn Bạch Dạ một lượt, sau đó khẽ gật đầu:

"Ta là Đoàn Trưởng của Huyết Môn Mạo Hiểm Đoàn, ngươi có thể gọi ta là Huyết Ưng."

"Ngươi là người của Luân Hồi Lạc Viên?"

"Đúng vậy."

Bạch Dạ gật đầu.

"Vậy ngươi có biết tình hình của thế giới này không?"

Huyết Ưng lắc đầu:

"Không biết. Ta cũng vừa mới tiến vào thế giới này không lâu, hiện tại vẫn đang trong giai đoạn thăm dò."

"Nhưng ta phát hiện ra một điều, thế giới này có rất nhiều dị thú, hơn nữa đều vô cùng hung hãn, dường như bị một luồng năng lượng nào đó kích thích."

"Ta cũng có cảm giác này."

Bạch Dạ gật đầu.

"Ta nghi ngờ, nguồn năng lượng đó có thể đến từ ngọn núi ở phía xa kia."

Huyết Ưng nhìn về phía ngọn núi xa xa, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư.

"Ngươi nói đúng, ta cũng có cảm giác đó."

"Nhưng hiện tại thực lực của chúng ta vẫn chưa đủ để đến đó thăm dò, hay là trước tiên cứ ổn định tại nơi này, chờ thêm đồng minh đến rồi tính tiếp?"

Bạch Dạ trầm ngâm một lát, rồi gật đầu:

"Được, vậy ta sẽ ở lại đây một thời gian."

"Tốt."

Huyết Ưng nở nụ cười, đưa tay ra:

"Hoan nghênh gia nhập Huyết Môn Mạo Hiểm Đoàn, mặc dù chỉ là tạm thời."

Bạch Dạ bắt tay hắn, khẽ gật đầu.

Cứ như vậy, Bạch Dạ tạm thời ở lại trong tòa thành nhỏ của Huyết Môn Mạo Hiểm Đoàn.

Trong những ngày tiếp theo, hắn vừa nghỉ ngơi hồi phục, vừa cùng người của Huyết Môn Mạo Hiểm Đoàn đi tuần tra xung quanh, tiêu diệt những con dị thú xuất hiện.

Dần dần, hắn cũng hiểu rõ hơn về thế giới này.

Thế giới này được gọi là "Phong Hải Đại Lục", là một thế giới có diện tích cực kỳ rộng lớn, bên trong tồn tại rất nhiều chủng tộc và thế lực khác nhau.

Mà những con dị thú xuất hiện ở khu vực này, dường như đều bị ảnh hưởng bởi một luồng năng lượng kỳ lạ nào đó, trở nên cực kỳ hung hãn.

"Nguồn năng lượng này... rất có thể liên quan đến ngọn núi ở phía xa kia."

Bạch Dạ đứng trên tường thành, nhìn về phía ngọn núi xa xa, ánh mắt thâm trầm.

Hắn có một dự cảm, ngọn núi đó chính là chìa khóa của thế giới này.

Chỉ là, hiện tại thực lực của hắn vẫn chưa đủ, cần phải tiếp tục tăng cường thực lực trước đã.

"Xem ra, ta cần phải nhanh chóng tìm được nhiều tài nguyên hơn..."

Bạch Dạ thầm nghĩ trong lòng.

Hắn xoay người, đi xuống tường thành, chuẩn bị đi tìm Huyết Ưng để bàn bạc chuyện hợp tác săn giết dị thú.

Dù sao, chỉ có không ngừng chiến đấu, mới có thể nhanh chóng tăng cường thực lực.

Và tại một nơi xa xôi nào đó, Sắt Phi Lợi Á đang đứng trên một đỉnh núi, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía tòa thành nhỏ của Huyết Môn Mạo Hiểm Đoàn.

"Khố Khố Lâm Bạch Dạ..."

"Ngươi cho rằng ngươi có thể trốn thoát khỏi tay ta sao?"

Khóe miệng nàng ta nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.

"Trò chơi, mới chỉ vừa mới bắt đầu thôi..."