Chương 3: Môi trường của Hắc Uyên vô cùng khắc nghiệt, có nhiều loại khí hậu đặc thù (gió sát, mưa sương, khu vực trọng áp, v.v.).
---
Bạch Dạ đứng ở rìa Hắc Uyên, nhìn xuống vực sâu không thấy đáy. Hắc Uyên giống như một vết nứt khổng lồ trên mặt đất, kéo dài đến tận chân trời, hai bên vách đá dựng đứng như bị dao cắt, bên trong là màn đen kịt không thể nhìn thấu.
"Đây chính là Hắc Uyên sao?" Bạch Dạ thì thầm.
Bên cạnh hắn, Bà Già chống quải trượng, gật đầu: "Đúng vậy, nơi này chính là ranh giới giữa Hắc Uyên và thế giới bên ngoài. Một khi tiến vào, ngươi sẽ phải đối mặt với các loại khí hậu cực đoan."
"Kể nghe xem." Bạch Dạ nói.
Bà Già trầm ngâm một chút rồi nói: "Hắc Uyên có ba loại khí hậu đặc thù nhất. Loại thứ nhất là gió sát, loại gió này không phải gió bình thường, mà mang theo lực lượng sát phạt cực mạnh, có thể xé nát da thịt, thậm chí phá hủy linh hồn. Nếu gặp phải gió sát cấp độ cao, ngay cả Khế Ước Giả Bát Giai cũng khó lòng chống đỡ."
"Loại thứ hai là mưa sương, loại mưa này rơi xuống từ trên trời, mỗi giọt đều chứa hàn khí kinh người, có thể đóng băng sinh mệnh lực của sinh vật. Một khi bị mưa sương bao phủ, nếu không kịp thời thoát ra, sẽ bị đông cứng thành băng điêu."
"Loại thứ ba là khu vực trọng áp, trong những khu vực này, lực hấp dẫn sẽ tăng lên gấp nhiều lần, thậm chí gấp mười lần. Nếu không có thân thể cường hãn, tiến vào khu vực trọng áp chẳng khác nào tự tìm đường chết."
Bạch Dạ nghe xong, ánh mắt lộ vẻ trầm tư: "Ngoài ba loại này ra, còn có gì khác không?"
Bà Già lắc đầu: "Ba loại này là nguy hiểm nhất, còn những loại khác như bão cát, sương mù độc, vực sâu nuốt chửng... tuy cũng nguy hiểm nhưng không bằng ba loại trên. Bất quá, ngươi phải nhớ kỹ, Hắc Uyên không chỉ có khí hậu khắc nghiệt, bên trong còn có rất nhiều sinh vật vực sâu, những thứ đó mới là thứ đáng sợ nhất."
"Ừm." Bạch Dạ gật đầu, sau đó xoay người nhìn về phía xa xa.
Phía sau hắn, Đoàn Mạo Hiểm Thần Hoàng và Huyết Môn Mạo Hiểm Đoàn đang chỉnh đốn đội ngũ, chuẩn bị tiến vào Hắc Uyên.
"Bạch Dạ đại ca, mọi thứ đã chuẩn bị xong." Đoàn Trưởng của Huyết Môn Mạo Hiểm Đoàn đi tới, cung kính nói.
Bạch Dạ gật đầu: "Được, xuất phát."
Nói xong, hắn dẫn đầu bước về phía Hắc Uyên.
Khi bước vào Hắc Uyên, Bạch Dạ cảm nhận được một cỗ khí tức âm lãnh bao phủ, giống như có vô số con mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào hắn.
"Khí tức này..." Bạch Dạ nhíu mày.
"Đây là khí tức đặc hữu của Hắc Uyên, có thể ăn mòn linh hồn, thời gian dài sẽ ảnh hưởng đến phán đoán và ý chí của ngươi." Bà Già giải thích.
Bạch Dạ khẽ gật đầu, vận chuyển Năng Lượng Thanh Cương Ảnh bao phủ toàn thân, ngăn cách khí tức ăn mòn này.
Đoàn đội tiếp tục tiến sâu, bốn phía càng ngày càng tối, chỉ có thể dựa vào đèn đuốc và kỹ năng của các Khế Ước Giả để chiếu sáng.
Đi được khoảng nửa canh giờ, phía trước đột nhiên truyền đến một trận gió gào thét.
"Gió sát!" Bà Già biến sắc, "Mau tìm chỗ ẩn nấp!"
Lời còn chưa dứt, một luồng gió màu đen như lưỡi đao sắc bén ập tới, mang theo tiếng rít chói tai.
Bạch Dạ hừ lạnh một tiếng, rút Nhận Đạo Đao ra, chém một đao về phía luồng gió sát.
"Xoẹt!"
Một đạo đao mang màu xanh đen bắn ra, trực tiếp chém đôi luồng gió sát.
Nhưng ngay sau đó, càng nhiều luồng gió sát hơn từ bốn phương tám hướng ập tới, tựa như vô tận.
"Xem ra gió sát ở đây không hề đơn giản." Bạch Dạ nhíu mày, thu đao vào vỏ, sau đó hai tay bấm niệm pháp quyết.
"Trận Truyền Tống Diệt Pháp!"
Một vòng tròn pháp trận khổng lồ màu xanh đen lan ra từ dưới chân hắn, bao phủ toàn bộ đoàn đội.
Trong phạm vi pháp trận, gió sát bị ngăn cách bên ngoài, không thể xâm nhập.
"Đi nhanh lên!" Bạch Dạ quát.
Đoàn đội lập tức tăng tốc, chạy vội trong pháp trận.
Sau khi vượt qua khu vực gió sát, phía trước lại xuất hiện một màn mưa dày đặc.
Mưa sương!
Từng giọt mưa trong suốt rơi xuống, nhưng mỗi giọt đều tỏa ra hàn khí kinh người, rơi xuống đất liền đóng băng thành một lớp băng mỏng.
"Đây là mưa sương, hàn khí cực mạnh, đừng để dính vào người!" Bà Già nhắc nhở.
Bạch Dạ nhìn màn mưa sương trước mặt, trầm ngâm một chút rồi nói: "Không thể tránh được, chỉ có thể xông qua."
Nói xong, hắn lại vận chuyển Năng Lượng Thanh Cương Ảnh, hình thành một tầng phòng ngự bao phủ toàn thân, sau đó dẫn đầu xông vào màn mưa sương.
"Xèo xèo..."
Khi những giọt mưa sương rơi xuống tầng phòng ngự, lập tức bốc lên khói trắng, phát ra tiếng ăn mòn chói tai.
Bạch Dạ cảm nhận được hàn khí đang không ngừng xâm nhập, nhưng với thực lực của hắn, loại trình độ này vẫn chưa uy hiếp được hắn.
Sau khi xông qua khu vực mưa sương, phía trước lại xuất hiện một khu vực kỳ lạ.
Nơi đó không khí trở nên vô cùng nặng nề, mặt đất bị lún xuống thành từng hố to, tựa như có vật gì đó khổng lồ đang giẫm đạp.
"Khu vực trọng áp." Bà Già nói, "Nơi này lực hấp dẫn gấp mười lần bình thường, người có thân thể yếu sẽ bị nghiền nát ngay lập tức."
Bạch Dạ thử bước một bước vào khu vực trọng áp, lập tức cảm nhận được một cỗ lực lượng khổng lồ đè xuống, giống như có ngọn núi đè trên vai.
"Hừ." Bạch Dạ hừ lạnh một tiếng, vận chuyển Sinh Mệnh Lực Bản Nguyên, thân thể lập tức trở nên cứng cỏi hơn.
Hắn chậm rãi bước về phía trước, mỗi bước đều để lại dấu chân sâu trên mặt đất.
Phía sau, các Khế Ước Giả khác cũng lần lượt tiến vào khu vực trọng áp, nhưng có vài người thực lực yếu hơn, vừa bước vào đã bị trọng lực đè gục xuống đất, không thể đứng dậy.
"Kéo bọn họ ra!" Đoàn Trưởng của Huyết Môn Mạo Hiểm Đoàn quát.
Mấy tên Khế Ước Giả thực lực mạnh hơn lập tức xông vào, kéo những người bị đè gục ra ngoài.
Bạch Dạ nhìn cảnh này, nhíu mày: "Cứ đà này, sẽ có rất nhiều người không qua được."
"Nhưng đây là con đường duy nhất để đến khu vực trung tâm." Bà Già nói.
Bạch Dạ trầm ngâm một chút, sau đó nói: "Ta đi trước dò đường, các ngươi đi theo sau."
Nói xong, hắn tăng tốc, thân ảnh nhanh chóng biến mất trong khu vực trọng áp.
Càng đi sâu vào bên trong, trọng lực càng lớn, đến mức ngay cả Bạch Dạ cũng cảm thấy hơi áp lực.
Nhưng hắn vẫn tiếp tục tiến về phía trước, bởi vì hắn cảm nhận được, phía trước có một cỗ khí tức quen thuộc.
Đó là khí tức của Hư Không Chi Thụ.
"Xem ra mục tiêu của chuyến đi này đã ở ngay trước mắt." Bạch Dạ nheo mắt, tốc độ lại nhanh hơn vài phần.
Đúng lúc này, một bóng đen đột nhiên từ trong bóng tối lao ra, mang theo một cỗ ác ý nồng đậm.
Bạch Dạ phản ứng cực nhanh, rút đao chém tới.
"Choang!"
Tiếng kim loại va chạm vang lên, Bạch Dạ cảm nhận được một cỗ lực lượng khổng lồ truyền đến từ cánh tay.
Hắn nhìn kỹ, phát hiện kẻ tập kích là một con quái vật hình người, toàn thân đen kịt, chỉ có đôi mắt đỏ rực như máu.
"Sinh Vật Vực Sâu." Bạch Dạ nhận ra thân phận của đối phương.
Con quái vật gầm lên một tiếng, lại lao tới.
Bạch Dạ hừ lạnh, Nhận Đạo Đao trong tay khẽ động, một đạo đao mang màu xanh đen chém ra.
"Phụt!"
Con quái vật bị chém làm đôi, máu đen bắn ra bốn phía.
Nhưng ngay sau đó, từ trong bóng tối lại xuất hiện càng nhiều Sinh Vật Vực Sâu hơn, tựa như vô tận.
"Phiền phức." Bạch Dạ nhíu mày, nhưng trong mắt lại lóe lên vẻ hưng phấn.
Hắn nắm chặt Nhận Đạo Đao, chủ động xông về phía đám Sinh Vật Vực Sâu.
Trong khoảnh khắc, tiếng chém giết vang khắp khu vực trọng áp.
Máu đen vẩy ra, từng con Sinh Vật Vực Sâu ngã xuống dưới đao của Bạch Dạ.
Nhưng bọn chúng giống như không biết sợ hãi, vẫn điên cuồng lao tới.
"Đủ rồi." Bạch Dạ lạnh giọng nói, Nhận Đạo Đao trong tay đột nhiên bùng lên một luồng sáng màu xanh đen.
"Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ!"
Một đao chém ra, một đạo đao mang khổng lồ màu xanh đen quét ngang qua, tất cả Sinh Vật Vực Sâu trong phạm vi đều bị chém thành hai nửa.
Trong nháy mắt, xung quanh trở nên yên tĩnh.
Bạch Dạ thu đao vào vỏ, tiếp tục tiến về phía trước.
Sau khi vượt qua khu vực trọng áp, phía trước xuất hiện một tòa kiến trúc cổ xưa.
Tòa kiến trúc này được xây dựng bằng đá màu đen, trên mặt khắc đầy những hoa văn kỳ dị, tỏa ra khí tức cổ xưa và thần bí.
"Đây là..." Bạch Dạ nheo mắt nhìn kỹ, phát hiện trên cửa chính của tòa kiến trúc có khắc ba chữ to.
"Luyện Kim Thực Nghiệm Thất."
Bạch Dạ khẽ giật mình, sau đó lộ ra vẻ suy tư.
"Luyện Kim Thực Nghiệm Thất... chẳng lẽ nơi này có liên quan đến Văn Minh Luyện Kim?"
Hắn trầm ngâm một chút, sau đó đẩy cửa bước vào.
Bên trong Luyện Kim Thực Nghiệm Thất, bày đủ loại dụng cụ thí nghiệm kỳ lạ, trên tường treo đầy các loại bản vẽ và ghi chép.
Bạch Dạ tùy ý cầm lấy một quyển sổ ghi chép, mở ra xem.
Bên trong ghi lại rất nhiều nội dung về Luyện Kim Thuật, nhưng phần lớn đều là những thứ hắn đã biết.
Cho đến khi lật đến trang cuối cùng, hắn dừng lại.
Trên trang đó vẽ một đồ án phức tạp, bên cạnh có ghi chú:
"Vật Nguyên Tội · Khởi Nguyên Thạch · Thế Giới."
Bạch Dạ nhìn đồ án này, ánh mắt trở nên sâu thẳm.
"Khởi Nguyên Thạch · Thế Giới... thì ra là thứ này."
Hắn cất quyển sổ ghi chép vào, sau đó tiếp tục tìm kiếm bên trong Luyện Kim Thực Nghiệm Thất.
Ở một góc phòng, hắn phát hiện một cánh cửa bí mật.
Sau khi mở cánh cửa bí mật, phía sau là một hành lang dài, cuối hành lang lờ mờ có ánh sáng.
Bạch Dạ thận trọng đi về phía trước, khi đến cuối hành lang, hắn nhìn thấy một gian phòng rộng rãi.
Ở chính giữa gian phòng, lơ lửng một khối đá phát ra ánh sáng màu vàng nhạt.
Khối đá này tỏa ra khí tức vô cùng cổ xưa, giống như đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa.
"Khởi Nguyên Thạch · Thế Giới." Bạch Dạ nhận ra vật này.
Hắn bước tới, đưa tay chạm vào khối đá.
Ngay khi tay hắn chạm vào, một cỗ tin tức khổng lồ ập vào đầu hắn.
Trong nháy mắt, Bạch Dạ nhìn thấy vô số hình ảnh vỡ vụn.
Trong những hình ảnh đó, hắn nhìn thấy một thế giới hùng vĩ, nhìn thấy vô số sinh linh, nhìn thấy chiến tranh và hủy diệt...
Cuối cùng, tất cả hình ảnh đều biến mất, thay vào đó là một giọng nói vang lên trong đầu hắn:
"Ngươi đã tìm thấy ta, người thừa kế."
Bạch Dạ mở mắt, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị.
"Người thừa kế... sao?"