Chương 7: Đã Từng Đến Thế Giới Nguyên Sinh (Đã Hoàn Thành).

⏱ ~9 min read

Chương 7: Đã Từng Đến Thế Giới Nguyên Sinh (Đã Hoàn Thành).

Bạch Dạ đứng trong phòng riêng, ánh mắt có chút phức tạp nhìn về phía trước. Trên bàn, một tấm bản đồ cổ đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, đó là tọa độ thế giới mà hắn vừa thu được từ trong rương bảo vật cấp Thánh Linh.

"Thế giới nguyên sinh..." Bạch Dạ thì thào, trong mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ.

Hắn cúi người, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào tấm bản đồ, lập tức một luồng tin tức khổng lồ tràn vào đầu hắn. Đây là một thế giới chưa bị khai phá, tràn đầy tài nguyên và cơ hội, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa nguy hiểm khó lường.

"Đã từng đến thế giới nguyên sinh..." Bạch Dạ thu hồi tay, trong mắt lộ ra vẻ trầm tư.

Hắn nhớ tới lần đầu tiên tiến vào thế giới nguyên sinh, lúc đó hắn chỉ là một Khế Ước Giả tam giai, suýt chút nữa đã chết trong đó. Nhưng cũng chính tại nơi đó, hắn có được cơ duyên đầu tiên, khiến hắn bước lên con đường trở nên mạnh mẽ.

"Lần này, ta đã không còn là kẻ yếu như trước nữa."

Bạch Dạ nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh dồi dào trong cơ thể. Giờ đây hắn đã là Khế Ước Giả bát giai, lại có được truyền thừa của Diệt Pháp Trận Doanh, thực lực đã sớm vượt xa cảnh giới cùng cấp.

"Ký chủ, ngươi chuẩn bị tiến vào thế giới nguyên sinh này sao?" Giọng của Bố Bố Uông vang lên bên cạnh.

Bạch Dạ gật đầu: "Ừm, thế giới nguyên sinh này có một loại tài nguyên mà ta cần, liên quan đến việc thăng cấp Nhận Đạo Đao."

Hắn xoay người nhìn về phía cửa phòng riêng, nơi đó có một cánh cửa truyền tống đang chậm rãi hình thành. Đây là thông đạo tiến vào thế giới nguyên sinh, do Hư Không Chi Thụ khai mở.

"Lần này, ta sẽ một mình tiến vào." Bạch Dạ nói với Bố Bố Uông.

"Ký chủ, ngươi chắc chắn chứ?" Bố Bố Uông có chút lo lắng, "Thế giới nguyên sinh nguy hiểm trùng trùng, hay là để ta đi cùng..."

"Không cần." Bạch Dạ lắc đầu, "Ngươi ở lại trông chừng phòng riêng, ta sẽ nhanh chóng trở về."

Hắn bước về phía cánh cửa truyền tống, bóng dáng dần dần biến mất trong ánh sáng.

Khi ánh sáng tan đi, Bạch Dạ phát hiện mình đang đứng trên một vùng đất hoang vu. Bầu trời có màu xám xịt, mặt đất nứt nẻ, thỉnh thoảng có những cơn gió lạnh thổi qua.

"Đây chính là thế giới nguyên sinh sao?" Bạch Dạ nhíu mày, hắn cảm nhận được nồng độ linh hồn năng lượng trong không khí cực kỳ thấp, thậm chí có chút hỗn loạn.

Hắn lấy ra một tấm bản đồ, xác định phương hướng, sau đó nhanh chóng di chuyển về phía trước. Theo thông tin trong bản đồ, mục tiêu của hắn nằm ở khu vực trung tâm của thế giới này, nơi đó có một mỏ khoáng thạch hoạt tính.

Dọc đường đi, Bạch Dạ gặp phải không ít sinh vật vực sâu. Những sinh vật này thực lực không tệ, nhưng đối với hắn mà nói vẫn chưa đủ uy hiếp. Hắn vung Nhận Đạo Đao, nhẹ nhàng giải quyết từng con.

"Xem ra thế giới nguyên sinh này đã bị ô nhiễm bởi vực sâu." Bạch Dạ nhíu mày, hắn phát hiện trên người những sinh vật vực sâu này đều mang theo khí tức vực sâu nồng đậm.

Hắn tiếp tục tiến về phía trước, xuyên qua một khu rừng hoang vu, cuối cùng đi tới một sơn cốc. Trong sơn cốc, hắn nhìn thấy một mỏ khoáng thạch khổng lồ, bên trong lóe lên ánh sáng màu xanh lam nhàn nhạt.

"Tìm được rồi." Bạch Dạ trong mắt lóe lên vẻ vui mừng.

Hắn bước nhanh về phía trước, nhưng đúng lúc này, một luồng khí tức nguy hiểm đột nhiên bao phủ tới. Bạch Dạ cảnh giác quay người, chỉ thấy một con cự thú khổng lồ đang lao tới từ phía xa.

Con cự thú này toàn thân đen kịt, trên người tản ra khí tức vực sâu nồng đậm, thực lực ít nhất cũng đạt tới cấp bậc thất giai.

"Tới đúng lúc lắm." Bạch Dạ khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

Hắn rút Nhận Đạo Đao ra, thân hình chớp động, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt cự thú. Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ!

Một đạo đao mang màu xanh lam xẹt qua, cự thú thậm chí còn chưa kịp phản ứng, đã bị chém thành hai nửa. Máu tươi bắn tung tóe, thi thể khổng lồ ngã xuống mặt đất, phát ra tiếng vang trầm đục.

"Quá yếu." Bạch Dạ thu đao, ánh mắt nhìn về phía mỏ khoáng thạch.

Hắn đi tới bên cạnh mỏ khoáng thạch, cúi người nhặt lên một khối khoáng thạch hoạt tính. Khoáng thạch này ẩn chứa năng lượng nồng đậm, chính là thứ hắn cần.

"Đủ rồi." Bạch Dạ gật đầu hài lòng, thu toàn bộ khoáng thạch hoạt tính trong mỏ vào trong không gian trữ vật.

Hắn đang định rời đi, đột nhiên cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc. Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thân ảnh đang đứng từ xa, đang nhìn hắn chằm chằm.

"Là ngươi?" Bạch Dạ nhíu mày, người tới chính là một gã đàn ông trung niên, trên người tản ra khí tức cường đại.

"Không ngờ lại gặp được ngươi ở đây." Người đàn ông trung niên cười lạnh, "Xem ra vận khí của ngươi không tệ, lại có thể tìm được thế giới nguyên sinh."

"Ngươi là ai?" Bạch Dạ cảnh giác nhìn đối phương.

"Ta là ai không quan trọng." Người đàn ông trung niên chậm rãi rút vũ khí, "Quan trọng là, ngươi hôm nay phải chết ở đây."

Dứt lời, thân hình hắn chớp động, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Bạch Dạ, vũ khí trong tay mang theo tiếng gió gào thét chém xuống.

Bạch Dạ hừ lạnh một tiếng, Nhận Đạo Đao trong tay nghênh đón. Keng!

Tiếng kim loại va chạm vang lên, hai người đồng thời lùi lại vài bước. Bạch Dạ nhíu mày, hắn cảm nhận được thực lực của đối phương không hề yếu, ít nhất cũng là cấp bậc bát giai.

"Thú vị đấy." Người đàn ông trung niên cười lạnh, "Xem ra ngươi cũng không phải hạng vô danh."

"Ngươi cũng vậy." Bạch Dạ ánh mắt lạnh lùng, "Nhưng hôm nay, ngươi không thể rời khỏi đây."

Hắn vừa dứt lời, thân hình đột nhiên biến mất tại chỗ. Nhận Đạo Đao · Thời!

Một đạo đao mang kỳ dị xẹt qua, người đàn ông trung niên kinh hãi, vội vàng né tránh, nhưng vẫn bị đao mang cắt qua cánh tay, máu tươi chảy ròng ròng.

"Ngươi..." Người đàn ông trung niên kinh ngạc nhìn Bạch Dạ, "Ngươi là Diệt Pháp Giả?"

"Không sai." Bạch Dạ lạnh nhạt nói, "Ngươi nên hối hận vì đã chặn đường ta."

Hắn lại vung đao, lần này là Nhận Đạo Đao · Cực!

Một đạo đao mang kinh khủng bộc phát, người đàn ông trung niên căn bản không kịp phản kháng, đã bị chém thành hai nửa. Thi thể ngã xuống đất, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.

"Tự tìm đường chết." Bạch Dạ thu đao, ánh mắt lạnh lùng nhìn thi thể dưới đất.

Hắn lục soát thi thể đối phương, thu được không ít vật phẩm có giá trị. Trong đó có một quyển trục cổ, bên trên ghi lại một ít tin tức về thế giới nguyên sinh này.

"Xem ra thế giới nguyên sinh này không hề đơn giản." Bạch Dạ nhíu mày, "Xem ra phải nhanh chóng rời khỏi đây."

Hắn thu hồi chiến lợi phẩm, xoay người rời khỏi sơn cốc. Nhưng đúng lúc này, một luồng khí tức kinh khủng đột nhiên bao phủ tới, khiến hắn không khỏi biến sắc.

"Đây là..." Bạch Dạ ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, chỉ thấy một vết nứt không gian khổng lồ đang lan rộng ra, từ bên trong tản ra khí tức vực sâu nồng đậm.

"Không ổn!" Bạch Dạ trong lòng thầm kêu, thân hình chớp động, nhanh chóng lui về phía sau.

Nhưng vết nứt không gian kia lan rộa quá nhanh, trong nháy mắt đã bao phủ toàn bộ sơn cốc. Bạch Dạ chỉ cảm thấy hoa mắt, trước mắt tối sầm lại, sau đó mất đi tri giác.

Không biết qua bao lâu, Bạch Dạ từ từ tỉnh lại. Hắn phát hiện mình đang nằm trên một vùng đất xa lạ, bầu trời có màu đỏ như máu, mặt đất trải đầy xương trắng.

"Đây là nơi nào?" Bạch Dạ cố gắng đứng dậy, nhưng phát hiện toàn thân đau nhức, tựa như bị thương nặng.

Hắn kiểm tra trạng thái cơ thể, phát hiện sinh mệnh giá trị chỉ còn lại không đến một nửa, hơn nữa còn dính phải một loại trạng thái ăn mòn kỳ lạ.

"Xem ra lần này gặp rắc rối rồi." Bạch Dạ cười khổ, hắn nhìn quanh bốn phía, phát hiện nơi này tựa như một mảnh chiến trường cổ xưa, khắp nơi đều là tàn tích và xương trắng.

Hắn đang định tìm đường rời đi, đột nhiên nghe thấy một trận tiếng bước chân truyền đến từ xa. Hắn cảnh giác nhìn về phía trước, chỉ thấy một đội ngũ đang chậm rãi đi tới, cầm đầu là một lão giả mặc trường bào màu xám.

"Ngươi là người phương nào?" Lão giả dừng lại, ánh mắt đánh giá Bạch Dạ.

"Ta là người đi đường lạc lối." Bạch Dạ trầm giọng nói, "Nơi này là đâu?"

"Đây là Vẫn Diệt Tinh." Lão giả lạnh nhạt nói, "Một thế giới đã bị vực sâu xâm chiếm."

"Vẫn Diệt Tinh?" Bạch Dạ nhíu mày, hắn chưa từng nghe nói đến nơi này.

"Ngươi xem ra không phải người của thế giới này." Lão giả nhìn Bạch Dạ một cái, "Nếu không ngại, có thể đi cùng chúng ta, đến thành trì phía trước nghỉ ngơi một chút."

Bạch Dạ trầm ngâm một chút, gật đầu đồng ý. Hắn hiện tại trạng thái không tốt, cần tìm một nơi an toàn để hồi phục.

Đi theo đội ngũ, Bạch Dạ đi tới một tòa thành trì cổ xưa. Trong thành trì, hắn nhìn thấy không ít người sống sót, tất cả đều mang vẻ mặt mệt mỏi.

"Ngươi cứ ở đây nghỉ ngơi trước đã." Lão giả chỉ vào một gian phòng ốc, "Có chuyện gì thì tìm ta."

"Cảm ơn." Bạch Dạ gật đầu, đi vào gian phòng ốc.

Hắn ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu vận chuyển sức mạnh linh hồn chữa trị thương thế. Nhưng hắn phát hiện, trạng thái ăn mòn trên người mình cực kỳ khó chơi, cho dù là sức mạnh linh hồn cũng khó mà xua tan.

"Xem ra phải nghĩ cách khác rồi." Bạch Dạ nhíu mày, hắn lấy ra một bình thuốc hồi phục từ trong không gian trữ vật, uống vào.

Thuốc vào trong bụng, thương thế trên người hắn hơi có chuyển biến tốt, nhưng trạng thái ăn mòn kia vẫn không có dấu hiệu biến mất.

"Đây rốt cuộc là thứ gì?" Bạch Dạ nhíu mày, hắn cảm nhận được trạng thái ăn mòn này đang không ngừng ăn mòn sinh mệnh lực của hắn.

Hắn đang trầm tư, đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa truyền đến. Hắn đứng dậy mở cửa, phát hiện lão giả kia đang đứng ngoài cửa.

"Thế nào rồi?" Lão giả hỏi.

"Vẫn ổn." Bạch Dạ lắc đầu, "Chỉ là trên người dính phải một loại trạng thái ăn mòn kỳ lạ, không cách nào xua tan."

"Ăn mòn?" Lão giả nhíu mày, "Để ta xem một chút."

Hắn bước vào phòng, bắt mạch cho Bạch Dạ, sau một lúc lâu, sắc mặt trở nên ngưng trọng.

"Đây là lực lượng vực sâu ăn mòn." Lão giả trầm giọng nói, "Ngươi hẳn là đã tiếp xúc với vật phẩm cấp vực sâu."

"Vật phẩm cấp vực sâu?" Bạch Dạ nhíu mày, hắn nhớ tới lúc trước khi tiến vào thế giới nguyên sinh, đã từng giết chết một con sinh vật vực sâu.

"Đúng vậy." Lão giả gật đầu, "Loại ăn mòn này nếu không được xử lý kịp thời, sẽ dần dần ăn mòn sinh mệnh lực của ngươi, cuối cùng biến thành một bộ xương khô."

"Có cách nào giải trừ không?" Bạch Dạ hỏi.

"Có." Lão giả trầm ngâm một chút, "Ở khu vực trung tâm của Vẫn Diệt Tinh này, có một tòa thánh điện cổ xưa, bên trong có một loại thánh vật, có thể giải trừ lực lượng vực sâu ăn mòn."

"Thánh điện?" Bạch Dạ nhíu mày, "Nguy hiểm không?"

"Rất nguy hiểm." Lão giả thở dài, "Bên trong thánh điện có vô số sinh vật vực sâu trấn giữ, hơn nữa còn có một con ác ma cấp bá chủ tọa trấn."

"Cấp bá chủ sao..." Bạch Dạ trầm ngâm một chút, "Ta đi thử xem."

"Ngươi điên rồi sao?" Lão giả kinh ngạc nhìn Bạch Dạ, "Ngươi bây giờ bị thương nặng như vậy, đi tới đó chẳng phải là tự tìm đường chết sao?"

"Không sao." Bạch Dạ lắc đầu, "Ta có cách của mình."

Hắn đứng dậy, thu thập một chút trang bị, sau đó rời khỏi phòng ốc. Đi tới cửa thành trì, hắn nhìn về phía khu vực trung tâm của Vẫn Diệt Tinh, trong mắt lóe lên tia kiên định.

"Vực sâu ăn mòn sao..." Bạch Dạ cười lạnh, "Cứ thử xem ngươi lợi hại đến đâu."

Dứt lời, thân hình hắn chớp động, nhanh chóng biến mất trong bóng đêm.