Chapter: 4. Trấn áp thế giới phái sinh cấp thấp bạo loạn (có thể nhận được phần thưởng đặc biệt).
Bạch Dạ nhìn thông báo nhiệm vụ trước mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt.
"Thế giới phái sinh cấp thấp bạo loạn? Xem ra là loại nhiệm vụ thanh trừng thường thấy."
Hắn xoay cổ tay, cảm nhận sức mạnh trong cơ thể đang chậm rãi lưu chuyển. Sau khi trải qua nhiều lần cường hóa, thực lực của hắn đã đạt đến một cảnh giới hoàn toàn mới. Đối mặt với loại nhiệm vụ trấn áp này, hắn cũng không cảm thấy quá nhiều áp lực.
"Đi thôi, A Mỗ."
Phía sau hắn, A Mỗ khổng lồ gật đầu, bước chân nặng nề theo sát phía sau chủ nhân.
Khi Bạch Dạ bước vào khu vực truyền tống, một luồng sáng trắng bao phủ lấy hắn. Cảnh vật trước mắt nhanh chóng biến đổi, từ hành lang kim loại của Luân Hồi Lạc Viên chuyển sang một thế giới hoang vu đầy cát bụi.
Bầu trời nơi này mang một màu vàng úa quỷ dị, mặt đất nứt nẻ, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy những bóng dáng kỳ quái đang di chuyển ở phía xa.
"Thế giới phái sinh cấp thấp... quả nhiên là một nơi hỗn loạn."
Bạch Dạ đánh giá bốn phía, ánh mắt dừng lại trên một đám sinh vật đang lao tới từ xa. Những sinh vật này có hình dáng giống người nhưng làn da xanh xám, ánh mắt đỏ ngầu, trên người tản ra khí tức hung lệ.
"Đã bắt đầu rồi sao?"
Hắn rút ra Nhận Đạo Đao bên hông, thân đao phản chiếu ánh sáng vàng úa, tạo thành một tia sáng lạnh lẽo.
"Đã lâu rồi chưa được hoạt động gân cốt."
Dứt lời, thân hình hắn lóe lên, hóa thành một đạo tàn ảnh lao thẳng vào đám sinh vật kia.
Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ!
Một đạo đao mang màu xanh lục xẹt qua không trung, mang theo tiếng rít chói tai. Đám sinh vật xanh xám đang lao tới đột nhiên khựng lại, sau đó từng cái đầu lần lượt rơi xuống, máu tươi phun ra như suối.
"Quá yếu."
Bạch Dạ lắc đầu, thu đao đứng thẳng. Nhưng ngay lúc này, mặt đất bắt đầu run rẩy kịch liệt.
"Ồ? Còn có thứ lớn hơn sao?"
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi đó xuất hiện một bóng đen khổng lồ. Đó là một con cự thú cao hơn mười mét, toàn thân bao phủ bởi lớp vảy đen kịt, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa đang cháy.
"Xem ra đây mới là mục tiêu chính."
Bạch Dạ híp mắt, cảm nhận được khí tức từ con cự thú này. Thực lực của nó ít nhất cũng đạt đến cấp bậc tinh anh, đối với khế ước giả bình thường mà nói quả thực là một uy hiếp không nhỏ.
"Đáng tiếc... ngươi gặp phải ta."
Hắn giơ đao lên, năng lượng Thanh Cương Ảnh bắt đầu ngưng tụ trên thân đao, tỏa ra ánh sáng xanh lam nhàn nhạt.
Nhận Đạo Đao · Cực!
Một đao chém ra, không gian như bị xé rách, một đạo đao mang khổng lồ mang theo khí thế hủy diệt lao thẳng về phía cự thú.
Cự thú cảm nhận được nguy hiểm, gầm lên một tiếng, há miệng phun ra một luồng năng lượng màu đen nghịch. Nhưng đao mang kia xuyên thẳng qua luồng năng lượng, không hề suy giảm, chém thẳng lên người cự thú.
Rắc!
Một tiếng vang giòn giã, lớp vảy trên người cự thú vỡ ra, máu tươi bắn tung tóe. Nó gào thét thảm thiết, thân hình khổng lồ lảo đảo lùi về sau.
"Chưa chết sao? Cũng khá cứng cáp đấy."
Bạch Dạ hơi nhíu mày, nhưng rất nhanh đã giãn ra. Hắn búng nhẹ thân đao, lần nữa lao lên.
Năm phút sau.
Bạch Dạ đứng giữa thi thể của cự thú, trên thân đao dính đầy máu đen. Hắn lạnh nhạt lau sạch lưỡi đao, ánh mắt nhìn về phía xa xa.
"Đây mới chỉ là bắt đầu thôi sao?"
Quả nhiên, ngay khi hắn vừa dứt lời, từ bốn phương tám hướng lại vang lên vô số tiếng gầm rú. Vô số sinh vật dị dạng từ trong cát bụi lao ra, phủ kín cả chân trời.
"Xem ra... trận chiến này sẽ kéo dài đấy."
Bạch Dạ cười nhạt, trong mắt lóe lên chiến ý nồng đậm.
"Đã lâu rồi không được chiến đấu thoải mái như vậy."
Hắn vung đao, nghênh đón làn sóng sinh vật đang tràn tới.
Ba giờ sau.
Toàn bộ thế giới phái sinh đã trở nên yên tĩnh lạ thường. Bạch Dạ ngồi trên một tảng đá lớn, bên cạnh là A Mỗ đang canh chừng. Xung quanh bọn họ, thi thể của vô số sinh vật dị dạng nằm la liệt, máu tươi nhuộm đỏ cả mặt đất.
"Cuối cùng cũng xong."
Bạch Dạ thở ra một hơi dài, trên mặt lộ vẻ mệt mỏi. Dù thực lực của hắn mạnh mẽ, nhưng đối mặt với số lượng sinh vật đông đảo như vậy, thể lực cũng tiêu hao không ít.
Ngay lúc này, một thông báo hệ thống vang lên bên tai hắn.
【Đã hoàn thành nhiệm vụ: Trấn áp thế giới phái sinh cấp thấp bạo loạn.】
【Đang đánh giá biểu hiện chiến đấu...】
【Đánh giá: S (Hoàn Mỹ)】
【Phần thưởng đặc biệt đang phát...】
Bạch Dạ nhướng mày, trong mắt lộ vẻ mong đợi.
"Phần thưởng đặc biệt? Không biết sẽ là thứ gì đây."
Một luồng sáng vàng kim giáng xuống từ trên trời, bao phủ lấy Bạch Dạ. Khi ánh sáng tan đi, trong tay hắn xuất hiện thêm một vật thể.
Đó là một khối tinh thể màu đen, bên trong dường như có vô số dòng chảy năng lượng đang chuyển động. Trên bề mặt khắc những hoa văn phức tạp, tỏa ra khí tức thần bí.
"Đây là..."
Bạch Dạ cẩn thận quan sát khối tinh thể, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc.
"Khởi Nguyên Thạch · Thế Giới?"
Hắn nhận ra vật này. Đây là một loại vật liệu cực kỳ quý hiếm, có thể dùng để cường hóa vũ khí hoặc trang bị lên một tầng cao mới. Giá trị của nó, ngay cả trong Luân Hồi Lạc Viên cũng thuộc hàng cực phẩm.
"Xem ra lần này kiếm được món hời rồi."
Bạch Dạ cất khối tinh thể vào không gian trữ vật, khóe miệng nhếch lên một nụ cười hài lòng.
"Đã lâu rồi không gặp may như vậy."
Hắn đứng dậy, vươn vai một cái, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm.
"Tiếp theo... nên đi đâu đây?"
Ngay lúc này, một thông báo nhiệm vụ mới lại vang lên bên tai hắn.
【Nhiệm vụ mới: Tiến vào thế giới cấp trung, điều tra dị thường xuất hiện gần đây.】
【Độ khó: Cấp S.】
【Phần thưởng: Không xác định.】
Bạch Dạ híp mắt, trong mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ.
"Thế giới cấp trung... điều tra dị thường?"
Hắn trầm ngâm một lát, sau đó gật đầu.
"Được, nhận nhiệm vụ."
Dứt lời, thân hình hắn dần dần trở nên mờ ảo, biến mất trong luồng sáng truyền tống.
Khi Bạch Dạ rời đi, thế giới phái sinh cấp thấp vốn yên tĩnh bỗng nhiên xuất hiện một dị tượng. Trên bầu trời, một vết nứt không gian màu đen chậm rãi mở ra, từ bên trong truyền ra một tiếng cười quỷ dị.
"Thú vị... thật sự thú vị..."
Một giọng nói khàn khàn vang lên từ trong vết nứt.
"Khế ước giả mạnh mẽ như vậy... xem ra kế hoạch của chúng ta cần phải thay đổi rồi."
Vết nứt không gian nhanh chóng khép lại, để lại một mảnh yên tĩnh.
Mà lúc này, Bạch Dạ đã đến một thế giới hoàn toàn mới.
Bầu trời nơi này mang màu tím sẫm, trên mặt đất mọc đầy những loại thực vật kỳ lạ phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Trong không khí tràn ngập một mùi hương kỳ dị, khiến người ta có cảm giác buồn ngủ.
"Thế giới cấp trung... quả nhiên khác biệt."
Bạch Dạ cảnh giác quan sát bốn phía, tay phải đã đặt lên chuôi đao.
"Không khí này có vấn đề."
Hắn vận chuyển sức mạnh trong cơ thể, hình thành một tầng phòng hộ vô hình bao phủ lấy toàn thân.
"Xem ra nơi này không hề đơn giản."
Đúng lúc này, một bóng người từ phía xa chậm rãi đi tới. Đó là một lão giả mặc trường bào màu xám, trên mặt nở nụ cười hiền hòa.
"Hoan nghênh đến với thế giới của chúng ta, khế ước giả trẻ tuổi."
Lão giả dừng lại cách Bạch Dạ khoảng mười mét, chắp tay hành lễ.
"Ta là trưởng lão của thế giới này, phụ trách tiếp đón những vị khách từ ngoài đến."
Bạch Dạ híp mắt, đánh giá lão giả trước mặt. Bề ngoài lão ta trông hiền lành, nhưng Bạch Dạ có thể cảm nhận được từ sâu trong ánh mắt lão ta ẩn chứa một tia nguy hiểm.
"Ta tên là Bạch Dạ, nhận nhiệm vụ đến đây điều tra dị thường."
Hắn nói thẳng, không hề vòng vo.
"À, ra là vậy."
Lão giả gật gù, vẻ mặt vẫn hiền hòa như cũ.
"Gần đây quả thực có một số chuyện kỳ lạ xảy ra ở thế giới của chúng ta. Nếu ngươi không phiền, ta có thể dẫn ngươi đi xem một chút."
Bạch Dạ trầm ngâm một lát, sau đó gật đầu.
"Được, làm phiền rồi."
Hắn đi theo sau lão giả, nhưng trong lòng vẫn luôn cảnh giác cao độ. Trực giác mách bảo hắn, lão giả này tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Hai người đi dọc theo một con đường mòn nhỏ, xuyên qua một khu rừng rậm rạp. Trên đường đi, lão giả vừa đi vừa giới thiệu về thế giới này, thỉnh thoảng lại xen vào vài câu chuyện cười, trông có vẻ rất thân thiện.
Nhưng Bạch Dạ phát hiện ra một chi tiết kỳ lạ. Xung quanh bọn họ, thực vật dường như đang chuyển động theo một quy luật nào đó, như thể đang theo dõi bọn họ.
"Xin hỏi, nơi này có phải luôn yên tĩnh như vậy không?"
Bạch Dạ đột nhiên lên tiếng hỏi.
Lão giả khựng lại một chút, sau đó cười nói:
"Đúng vậy, nơi này vốn rất yên tĩnh. Dân cư ở đây đều thích sự yên tĩnh, không thích ồn ào."
"Ra là vậy."
Bạch Dạ gật đầu, nhưng trong lòng càng thêm chắc chắn suy đoán của mình. Nơi này tuyệt đối không bình thường.
Bọn họ tiếp tục đi về phía trước, cuối cùng dừng lại trước một tòa kiến trúc cổ kính. Đó là một tòa tháp đá cao lớn, trên bề mặt khắc đầy những hoa văn thần bí.
"Đây chính là nơi dị thường xuất hiện."
Lão giả chỉ vào tòa tháp đá, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
"Gần đây, bên trong tòa tháp này thường xuyên truyền ra những âm thanh kỳ lạ, còn có ánh sáng màu tím phát ra. Chúng ta đã phái người vào điều tra, nhưng không ai trở ra."
Bạch Dạ nhìn chằm chằm vào tòa tháp đá, ánh mắt lóe lên.
"Ngươi muốn ta vào trong xem sao?"
"Đúng vậy."
Lão giả gật đầu, vẻ mặt thành khẩn.
"Thực lực của ngươi mạnh hơn chúng ta rất nhiều, có lẽ có thể tìm ra manh mối."
Bạch Dạ trầm ngâm một lát, sau đó gật đầu.
"Được, ta vào xem."
Hắn bước về phía tòa tháp đá, nhưng khi đi ngang qua lão giả, hắn đột nhiên dừng lại.
"Thuận tiện nói cho ngươi biết một tiếng."
Bạch Dạ quay đầu nhìn lão giả, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
"Nếu ngươi có ý đồ gì khác, tốt nhất nên từ bỏ đi. Bởi vì... ta không phải là người dễ bị lừa."
Lão giả khựng người, trên mặt thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ hiền hòa.
"Ngươi nói đùa rồi, ta chỉ muốn giúp ngươi thôi."
"Hy vọng là vậy."
Bạch Dạ thu hồi ánh mắt, đẩy cửa tháp đá bước vào.
Bên trong tòa tháp đá tối om, chỉ có một chút ánh sáng yếu ớt từ những hoa văn trên tường phát ra. Bạch Dạ cẩn thận từng bước một tiến về phía trước, tay phải luôn đặt trên chuôi đao.
Đi được khoảng mười mét, hắn đột nhiên dừng lại. Phía trước xuất hiện một cầu thang xoắn ốc dẫn xuống dưới lòng đất, từ dưới đó truyền lên một luồng khí tức âm lãnh.
"Xem ra... thứ đồ chơi thú vị đang ở dưới đó."
Bạch Dạ cười nhạt, bước xuống cầu thang.
Càng đi xuống sâu, khí tức âm lãnh càng trở nên nồng đậm. Đến cuối cầu thang, hắn nhìn thấy một cánh cửa đá khổng lồ, trên đó khắc một con mắt đang mở to.
"Đây là..."
Bạch Dạ híp mắt, nhận ra hoa văn trên cánh cửa đá.
"Con Mắt Tông Đồ?"
Hắn đã từng nhìn thấy ký hiệu tương tự trong một số ghi chép cổ xưa. Đây là ký hiệu của một thế lực thần bí nào đó, chuyên nghiên cứu về linh hồn và không gian.
"Xem ra... chuyến đi lần này quả thực không tệ."
Bạch Dạ giơ tay đẩy cánh cửa đá.
Khi cánh cửa đá mở ra, một luồng sáng tím chói mắt ập đến. Bên trong là một không gian rộng lớn, ở chính giữa lơ lửng một khối tinh thể màu tím khổng lồ, bên trong dường như có thứ gì đó đang ngủ say.
"Đây là..."
Bạch Dạ nheo mắt nhìn khối tinh thể, đồng tử đột nhiên co lại.
"Linh Hồn Tinh Phách?"
Hắn nhận ra vật này. Đây là một loại vật liệu cực kỳ quý hiếm, có thể dùng để cường hóa linh hồn, tăng cường sức mạnh linh hồn. Giá trị của nó, ngay cả trong Luân Hồi Lạc Viên cũng thuộc hàng cực phẩm.
"Không ngờ lại có thứ tốt như vậy ở đây."
Bạch Dạ cười nhạt, bước về phía khối tinh thể.
Nhưng ngay lúc này, khối tinh thể màu tím đột nhiên phát ra ánh sáng chói mắt, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ từ bên trong.
"Ồ? Muốn phản kháng sao?"
Bạch Dạ lùi lại một bước, rút Nhận Đạo Đao ra.
"Vậy thì để ta xem... ngươi có bao nhiêu bản lĩnh."
Một trận chiến ác liệt sắp bắt đầu.