Chương 68: Đại Diện Nhan Sắc
【Ngươi đã tiến vào đấu trường, xin hãy chọn chế độ.】
【Chế độ thi đấu / Chế độ xem.】
【Hiện đang tiến hành đối cục: 15633 trận.】
【Thợ săn cần đọc các điều khoản sau đây.】
【1. Trong đấu trường, không được phép sử dụng bất kỳ vật phẩm hồi phục nào.】
【2. Trong đấu trường, không được phép sử dụng bất kỳ vật phẩm công kích nào.】
【3. Trong đấu trường, không được phép sử dụng bất kỳ vật phẩm phòng ngự nào.】
【4. Trong đấu trường, không được phép sử dụng bất kỳ vật phẩm phụ trợ nào.】
【5. Trong đấu trường, không được phép sử dụng bất kỳ vật phẩm triệu hồi nào.】
【6. Trong đấu trường, không được phép sử dụng bất kỳ vật phẩm nào mang tính chất đặc thù.】
【7. Trong đấu trường, không được phép sử dụng bất kỳ vật phẩm nào mang tính chất truyền tống.】
【8. Trong đấu trường, không được phép sử dụng bất kỳ vật phẩm nào mang tính chất khôi phục.】
【9. Trong đấu trường, không được phép sử dụng bất kỳ vật phẩm nào mang tính chất gia trì.】
【10. Trong đấu trường, không được phép sử dụng bất kỳ vật phẩm nào mang tính chất phong ấn.】
【11. Trong đấu trường, không được phép sử dụng bất kỳ vật phẩm nào mang tính chất giải trừ.】
【12. Trong đấu trường, không được phép sử dụng bất kỳ vật phẩm nào mang tính chất nhận biết.】
【13. Trong đấu trường, không được phép sử dụng bất kỳ vật phẩm nào mang tính chất liên lạc.】
【14. Trong đấu trường, không được phép sử dụng bất kỳ vật phẩm nào mang tính chất ghi chép.】
【15. Trong đấu trường, không được phép sử dụng bất kỳ vật phẩm nào mang tính chất khác.】
【Trên đây là toàn bộ điều khoản, xin hãy tuân thủ.】
Tô Hiểu nhìn một loạt điều khoản dài dằng dặc, khóe miệng khẽ giật. Quy tắc đấu trường này, nói trắng ra chính là không được dùng bất cứ vật phẩm gì, chỉ có thể dựa vào thực lực bản thân.
"Đây là muốn ép ta dùng sức mạnh chân thật sao?"
Tô Hiểu lẩm bẩm, ánh mắt lộ ra vẻ hứng thú. Hắn vừa bước vào đấu trường, một thông báo khác lại vang lên.
【Đang tìm kiếm đối thủ phù hợp...】
【Đã tìm thấy đối thủ phù hợp.】
【Đối thủ: Khế ước giả cấp Bát giai.】
【Đang truyền tống vào sân đấu...】
Không gian xung quanh vặn vẹo, Tô Hiểu xuất hiện trên một sân đấu rộng lớn. Sân đấu được lát bằng đá xanh, xung quanh là những khán đài cao chót vót, trên khán đài lác đác có vài khán giả đang xem.
Đối diện Tô Hiểu, một bóng người đang đứng thẳng. Đó là một nam tử mặc áo bào màu xanh lam, khuôn mặt tuấn tú, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt.
"Ồ? Lại là một gã mới à?"
Nam tử áo lam cười nói, ánh mắt đánh giá Tô Hiểu từ trên xuống dưới: "Nhìn ngươi có vẻ không giống người mới, nhưng ta chưa từng gặp ngươi trong đấu trường."
Tô Hiểu không trả lời, chỉ lẳng lặng rút Trảm Long Thiểm ra. Lưỡi đao màu đen phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
"Đao à?"
Nam tử áo lam nhướng mày, trong mắt lóe lên vẻ hứng thú: "Đã lâu rồi ta chưa gặp đối thủ dùng đao. Được, hôm nay để ta xem thử, đao pháp của ngươi rốt cuộc có bao nhiêu phần hỏa hầu."
Dứt lời, nam tử áo lam vung tay lên, một thanh trường kiếm màu xanh lam xuất hiện trong tay hắn. Trên thân kiếm lưu chuyển ánh sáng nhàn nhạt, rõ ràng là một thanh kiếm không tầm thường.
"Ta tên là Lâm Phong, nhớ kỹ cái tên này."
Nam tử áo lam cười nói: "Bởi vì, đây sẽ là cái tên khiến ngươi phải ghi nhớ suốt đời."
Tô Hiểu vẫn không nói gì, chỉ hơi hạ thấp người xuống, tư thế chuẩn bị xuất đao.
"Không nói lời nào à? Cũng được, để ta xem thử thực lực của ngươi."
Lâm Phong cười nhạt, thân hình khẽ động, đã lao về phía Tô Hiểu. Tốc độ của hắn cực nhanh, gần như trong nháy mắt đã đến trước mặt Tô Hiểu, trường kiếm trong tay vẽ ra một đường cong màu xanh lam, chém thẳng về phía cổ Tô Hiểu.
Tô Hiểu đồng tử hơi co lại, thân hình nghiêng sang một bên, tránh được một kiếm này. Đồng thời, Trảm Long Thiểm trong tay hắn vung lên, chém về phía eo Lâm Phong.
"Ồ? Phản ứng nhanh đấy."
Lâm Phong hơi kinh ngạc, thân hình lùi nhanh về sau, tránh được một đao của Tô Hiểu. Hắn nhìn Tô Hiểu, trong mắt lộ ra vẻ đánh giá lại.
"Xem ra ngươi không phải hạng vô danh. Được, vậy để ta nghiêm túc một chút."
Lâm Phong nói xong, khí thế trên người bỗng nhiên thay đổi. Màu xanh lam trên trường kiếm càng thêm rực rỡ, một luồng khí tức lạnh lẽo tỏa ra từ trên người hắn.
"Kiếm kỹ·Hàn Phong!"
Lâm Phong quát khẽ một tiếng, trường kiếm trong tay đâm ra. Một luồng kiếm khí lạnh lẽo như hàn phong gào thét, lao thẳng về phía Tô Hiểu.
Tô Hiểu cảm nhận được uy lực của kiếm khí này, sắc mặt hơi ngưng trọng. Hắn hít sâu một hơi, Trảm Long Thiểm trong tay khẽ run lên.
"Nhận Đạo Đao·Thanh Quỷ!"
Một đao chém ra, một luồng đao khí màu xanh đen gào thét lao ra, nghênh đón kiếm khí của Lâm Phong.
Ầm!
Hai luồng khí lực va chạm, phát ra tiếng nổ lớn. Sàn đấu nứt ra từng vết rạn, bụi đá bay mù mịt.
Trong bụi mù, hai bóng người đồng thời lao ra, lại lần nữa giao chiến cùng nhau.
Choang choang choang!
Tiếng đao kiếm va chạm vang lên không dứt, hai người nhanh như chớp giật qua lại trên sân đấu. Đao quang kiếm ảnh đan xen, để lại từng vết hằn sâu trên sàn đấu.
Trên khán đài, vài khán giả đang xem trận đấu, ánh mắt đều lộ vẻ kinh ngạc.
"Người mới này mạnh thật đấy, vậy mà có thể đánh ngang tay với Lâm Phong."
"Đúng vậy, Lâm Phong chính là cao thủ đã đạt tới Bát giai, thực lực không thể nghi ngờ. Xem ra người mới này cũng không đơn giản."
"Không biết ai sẽ thắng đây..."
Trên sân đấu, Tô Hiểu và Lâm Phong đã giao thủ hơn mười hiệp. Mỗi một hiệp đều ẩn chứa sát cơ, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị trọng thương.
"Thú vị, thật sự rất thú vị."
Lâm Phong cười to, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn: "Đã lâu rồi ta chưa gặp đối thủ khiến ta hưng phấn đến vậy. Xem ra hôm nay có thể đánh một trận thoải mái rồi."
Dứt lời, khí thế trên người Lâm Phong lại tăng vọt, màu xanh lam trên trường kiếm càng thêm chói mắt.
"Kiếm kỹ·Hàn Phong Tuyết Vũ!"
Lâm Phong quát to một tiếng, trường kiếm trong tay múa tít. Vô số kiếm khí lạnh lẽo như bông tuyết bay tán loạn, phủ kín toàn bộ sân đấu.
Tô Hiểu nhìn cảnh tượng trước mắt, ánh mắt lộ vẻ ngưng trọng. Hắn hít sâu một hơi, Trảm Long Thiểm trong tay chậm rãi giơ lên.
"Nhận Đạo Đao·Cực!"
Một đao chém ra, một luồng đao khí cực kỳ sắc bén xé toạc không khí, lao thẳng về phía màn kiếm khí của Lâm Phong.
Xoẹt!
Đao khí xé toạc màn kiếm khí, thẳng tiến về phía Lâm Phong.
Lâm Phong đồng tử hơi co lại, thân hình vội vàng nghiêng sang một bên, tránh được một đao này. Nhưng đao khí vẫn cắt qua vai hắn, để lại một vết máu.
"Ồ?"
Lâm Phong nhìn vết thương trên vai, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc: "Không ngờ ngươi có thể làm bị thương ta. Xem ra ta đã đánh giá thấp ngươi rồi."
Tô Hiểu vẫn không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm Lâm Phong. Trong mắt hắn, một tia sáng lạnh lẽo đang lặng lẽ ngưng tụ.
"Được, vậy để ta dùng chiêu thức mạnh nhất."
Lâm Phong hít sâu một hơi, trường kiếm trong tay chậm rãi giơ lên. Màu xanh lam trên thân kiếm bỗng nhiên bùng phát, hóa thành một luồng sáng màu xanh lam chói mắt.
"Kiếm kỹ·Hàn Phong Tịch Diệt!"
Một kiếm chém ra, một luồng kiếm khí màu xanh lam khổng lồ gào thét lao ra. Kiếm khí mang theo hàn khí kinh khủng, khiến nhiệt độ trên sân đấu bỗng chốc giảm xuống.
Tô Hiểu cảm nhận được uy lực của kiếm khí này, sắc mặt trở nên vô cùng ngưng trọng. Hắn hít sâu một hơi, Trảm Long Thiểm trong tay chậm rãi giơ lên.
"Nhận Đạo Đao·Thanh Quỷ!"
Một đao chém ra, một luồng đao khí màu xanh đen gào thét lao ra. Đao khí mang theo khí tức tử vong, nghênh đón kiếm khí của Lâm Phong.
Ầm!
Hai luồng khí lực va chạm, phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa. Sàn đấu nứt toác ra, bụi đá bay mù mịt.
Trong bụi mù, hai bóng người đồng thời lui về sau vài bước.
Lâm Phong nhìn Tô Hiểu, trong mắt lộ vẻ phức tạp: "Ngươi rất mạnh. Nhưng tiếc là, ngươi vẫn còn kém ta một chút."
Dứt lời, Lâm Phong lại lần nữa giơ trường kiếm lên, chuẩn bị ra chiêu.
Nhưng đúng lúc này, Tô Hiểu bỗng nhiên động.
Thân hình hắn như quỷ mị, trong nháy mắt đã đến trước mặt Lâm Phong. Trảm Long Thiểm trong tay vẽ ra một đường cong màu đen, chém thẳng về phía cổ Lâm Phong.
Lâm Phong đồng tử co rút, vội vàng giơ kiếm lên đỡ.
Choang!
Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai. Lâm Phong bị một đao này chấn cho lui về sau mấy bước, cánh tay tê dại.
"Ngươi..."
Lâm Phong kinh ngạc nhìn Tô Hiểu, trong mắt lộ vẻ không dám tin.
Tô Hiểu không cho hắn cơ hội thở dốc, thân hình lại lần nữa lao lên. Trảm Long Thiểm trong tay như rồng bay phượng múa, từng đao từng đao chém về phía Lâm Phong.
Choang choang choang!
Tiếng đao kiếm va chạm vang lên không dứt, Lâm Phong bị Tô Hiểu ép đến mức liên tục lui về sau, hoàn toàn không có lực đánh trả.
"Không thể nào!"
Lâm Phong gầm lên giận dữ, trường kiếm trong tay bỗng nhiên bùng phát ra một luồng sáng màu xanh lam chói mắt.
"Kiếm kỹ·Hàn Phong Bạo!"
Một kiếm chém ra, một luồng kiếm khí kinh khủng gào thét lao ra, lao thẳng về phía Tô Hiểu.
Tô Hiểu hừ lạnh một tiếng, Trảm Long Thiểm trong tay giơ lên.
"Nhận Đạo Đao·Cực!"
Một đao chém ra, một luồng đao khí sắc bén xé toạc không khí, nghênh đón kiếm khí của Lâm Phong.
Xoẹt!
Đao khí xé toạc kiếm khí, tiếp tục lao về phía Lâm Phong.
Lâm Phong vội vàng nghiêng người tránh né, nhưng đao khí vẫn cắt qua bả vai hắn, để lại một vết máu dài.
"Ngươi!"
Lâm Phong nhìn vết thương trên vai, trong mắt lóe lên vẻ không cam lòng.
Tô Hiểu không nói gì, thân hình lại lần nữa lao lên. Trảm Long Thiểm trong tay như tia chớp, chém thẳng về phía Lâm Phong.
Lâm Phong vội vàng giơ kiếm lên đỡ, nhưng dưới sự công kích điên cuồng của Tô Hiểu, hắn đã hoàn toàn rơi vào thế hạ phong.
Choang!
Một tiếng vang giòn giã, trường kiếm trong tay Lâm Phong bị Tô Hiểu chém bay ra ngoài.
Tô Hiểu thu đao, lẳng lặng nhìn Lâm Phong.
Lâm Phong nhìn Tô Hiểu, trong mắt lộ vẻ phức tạp. Hồi lâu sau, hắn mới thở dài một hơi.
"Ta thua."
Lâm Phong nói xong, thân hình dần dần trở nên trong suốt, cuối cùng biến mất trong sân đấu.
【Chiến thắng!】
【Đang tính toán điểm thưởng...】
【Thu được 500 điểm đấu trường.】
【Xếp hạng hiện tại: 15633.】
Tô Hiểu nhìn thông báo trước mắt, khẽ gật đầu. Hắn thu hồi Trảm Long Thiểm, xoay người rời khỏi sân đấu.
"Đấu trường này... cũng khá thú vị."
Tô Hiểu lẩm bẩm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt.
Ra khỏi đấu trường, Tô Hiểu đi đến khu vực giao dịch. Hắn còn một số vật liệu cần xử lý, thuận tiện xem có gì tốt để mua hay không.
Đi dạo một vòng trong khu giao dịch, Tô Hiểu phát hiện giá cả ở đây khá hợp lý. Hắn bán một số vật liệu không cần thiết, đổi lấy một khoản tiền xu lạc viên.
"Ừm? Đây là..."
Tô Hiểu dừng bước, ánh mắt rơi vào một quầy hàng. Trên quầy bày một viên đá kỳ lạ, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
"Thứ này... có chút thú vị."
Tô Hiểu đi tới trước quầy hàng, cúi người quan sát viên đá.
"Ngươi thích thứ này à?"
Chủ quầy là một lão giả, thấy Tô Hiểu quan tâm đến viên đá, liền cười nói: "Đây là một khối nguyên thạch, nghe nói bên trong có chứa vật liệu quý hiếm. Nhưng mà, chưa ai mở ra xem thử."
"Nguyên thạch?"
Tô Hiểu nhướng mày, trong mắt lóe lên vẻ hứng thú.
"Đúng vậy, ngươi có muốn thử vận may không?"
Lão giả cười nói: "Giá cũng không đắt, chỉ cần 1000 tiền xu lạc viên."
Tô Hiểu trầm ngâm một chút, gật đầu: "Được, ta mua."
Trả tiền xong, Tô Hiểu cầm nguyên thạch rời đi. Hắn tìm một góc vắng vẻ, lấy ra một thanh dao nhỏ, cẩn thận tách nguyên thạch ra.
Khi nguyên thạch vỡ ra, một luồng sáng màu tím nhạt lóe lên.
【Đã thu được: Tinh Thể Linh Hồn (Phẩm chất màu tím).】
Tô Hiểu nhìn vật phẩm trong tay, khóe miệng nhếch lên một nụ cười hài lòng.
"Vận khí không tệ."
Thu hồi tinh thể linh hồn, Tô Hiểu tiếp tục đi dạo trong khu giao dịch. Hắn lại mua một số vật liệu cần thiết, chuẩn bị rời đi.
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói bỗng nhiên vang lên từ phía sau.
"Ngươi chính là Tô Hiểu?"
Tô Hiểu quay đầu lại, nhìn thấy một nam tử mặc áo bào đen đang đứng sau lưng hắn. Trên mặt nam tử nở nụ cười tà mị, trong mắt lóe lên vẻ hứng thú.
"Ngươi là ai?"
Tô Hiểu nhíu mày, trong lòng dâng lên một tia cảnh giác.
"Ta tên là Hắc Vũ."
Nam tử áo đen cười nói: "Ta nghe nói ngươi rất mạnh, cho nên đặc biệt đến xem thử."
"Xem thử?"
Tô Hiểu nhướng mày, trong mắt lóe lên vẻ đề phòng.
"Đúng vậy."
Hắc Vũ gật đầu, nụ cười trên mặt càng thêm tà mị: "Ta muốn xem thử, ngươi có xứng với danh tiếng của mình hay không."