Chương 33: Hội Nghị Tác Chiến Thảo Phạt Tô Hiểu
Tô Hiểu thu hồi [rương báu vật], cuối cùng hắn cũng biết phẩm chất trên cấp màu lam là như thế nào.
Nhìn thấy điểm đánh giá cao đến kinh người, trong lòng Tô Hiểu nhất thời khó có thể bình tĩnh.
Điểm đánh giá của [rương báu vật] là 89, nếu là trang bị có điểm đánh giá lên tới hàng trăm thì sẽ mạnh đến mức nào? Tạm thời không thể ước tính được, phải đợi có được vật thật mới có thể phán đoán.
Khí độc màu xanh lục thảm thiết dần dần lan rộng ra, Tô Hiểu nhanh chân lui ra ngoài cánh cửa kim loại, sau khi đi bộ nửa giờ trong địa đạo, hắn quay lại trước ngã rẽ đó.
Do dự một lúc, Tô Hiểu chọn đi theo đường cũ quay về.
Đuổi theo Xích Đồng đã không thể, hơn nữa bị khí độc ăn mòn, trạng thái hiện tại của hắn không được tốt lắm, một khi cuối địa đạo có mai phục thì sẽ phiền phức.
Nếu đổi thành Tô Hiểu, sau khi rời khỏi địa đạo nhất định sẽ phá hủy lối ra của địa đạo, để tránh tiếp tục bị địch nhân truy tung.
Không lâu sau Tô Hiểu trở về bên dưới căn phòng ở hoa nhai, còn chưa trở lại mặt đất hắn đã nghe thấy tiếng bước chân ồn ào phía trên.
"Nhanh, lập tức bao vây nơi này."
"Đại nhân, tất cả các tuyến đường xung quanh đã phong tỏa xong."
Không thèm để ý đến tiếng ồn ào phía trên, Tô Hiểu đi ra từ trong địa đạo.
Tô Hiểu đột nhiên xuất hiện thực sự khiến đám binh lính trong phòng giật mình, tất cả đều giơ vũ khí trong tay lên, những người này không phải thị vệ của đế đô, mà là một đội quân tinh nhuệ.
"Bạch Dạ đại nhân, ngài không sao chứ."
Một tiểu đội trưởng tiến lên nghênh đón, Tô Hiểu nhìn rõ dung mạo đối phương rồi gật đầu, trong phòng là bộ đội của Ái Tư Đức Tư.
"Ái Tư Đức Tư tướng quân lập tức đến nơi, không biết tặc nhân của Nightraid..."
"Chạy rồi, địa đạo này có ngã rẽ."
Bên ngoài phòng truyền đến tiếng bước chân dày đặc, Ái Tư Đức Tư dẫn theo một nhóm binh lính bước vào phòng.
"Giết được mấy tên?"
Ái Tư Đức Tư đã đại khái hiểu rõ tình hình.
"Giết một tên, trọng thương ba tên."
Tô Hiểu lại khôi phục vẻ mặt cao lãnh cộng thêm mặt than.
"Hửm? Những tặc nhân khác đều chạy thoát rồi sao? Nightraid đã toàn bộ xuất động?"
"Không rõ, tổng cộng xuất động sáu người."
Ái Tư Đức Tư đã hiểu, đối chiến với sáu người có thể giết một trọng thương ba đã là chiến quả rất tốt.
"Vất vả rồi, chuyện phía sau do ta xử lý, đế cụ đã thu hồi thành công chưa."
"Bị một thành viên Nightraid tên là Xích Đồng mang đi."
Loại nước bẩn này đương nhiên phải hắt lên người bộ đội Dạ Kích, bọn họ không có khả năng hòa đàm với Ái Tư Đức Tư, sẽ không bại lộ.
Cho dù hòa đàm, Ái Tư Đức Tư tin bộ đội Dạ Kích hay tin Tô Hiểu cũng rõ ràng như ban ngày, đây chính là chỗ tốt của việc lẻn vào doanh trại địch.
Hôm nay đế đô có thể nói là bị náo loạn đến long trời lở đất, Tô Hiểu trở về một tòa hào trạch do Ái Tư Đức Tư giúp sắp xếp.
Nơi này là do tiểu hoàng đế ban thưởng cho Ái Tư Đức Tư, hoàn cảnh rất tốt, chỉ là Ái Tư Đức Tư thường ở trong doanh trại, rất ít khi đến đây.
Trong hào trạch có không ít thị nữ, Tô Hiểu vừa bước vào hào trạch đã có hai thị nữ trẻ tuổi tiến lên nghênh đón.
Tô Hiểu trước tiên ăn một bữa khuya xa hoa, nước tắm rửa, quần áo mới tinh v.v... đều đã được chuẩn bị đầy đủ.
Hắn với tư cách là bộ đội ám sát đương nhiên sẽ không mặc quân phục của đế quốc, loại quân phục màu xám sắt của đế quốc cũng không hợp với gu thẩm mỹ của hắn.
Đệ Tam Ám Bộ có trang phục chuyên dụng, là một chiếc áo khoác dài màu đen.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Tô Hiểu nằm trên một chiếc giường lớn ít nhất có thể ngủ được năm người.
Nằm trên giường do dự một lúc, hắn không chọn mở rương báu vật của Bố Lan Đức, trước khi thời gian hồi chiêu của Diễm Hỏa May Mắn chưa kết thúc, hắn sẽ không mở bất kỳ rương báu vật nào trên cấp màu lam, trong đó cũng bao gồm cả phẩm chất màu lam.
Sáng sớm ngày mai còn có việc, Tô Hiểu đi ngủ rất sớm.
...
Hai giờ sáng, tổng bộ bộ đội Dạ Kích ở ngoại ô đế đô, trong một phòng họp.
Lúc này trong phòng họp có tổng cộng bảy người, đều là thành viên chủ yếu của bộ đội Dạ Kích.
Phân biệt có:
Thủ lĩnh bộ đội Dạ Kích: Na Khiết Tất Thản.
Tân nhân: Tháp Tư Mễ.
Người sử dụng Thôn Vũ: Xích Đồng.
Người sử dụng Lãng Mạn Pháo Đài: Mã Nhân.
Người sử dụng Sư Tử Vương: Lôi Âu Nại.
Người sử dụng Giao Thoa Chi Vĩ: Lạp Bá Khắc.
Cuối cùng là có chút ngốc nghếch đáng yêu Hi Nhĩ.
Hi Nhĩ là một cô nàng đeo kính thiên nhiên ngốc nghếch, mái tóc dài màu tím, đế cụ là Vạn Vật Lưỡng Đoạn · Tiêu Hồn, đế cụ loại kéo.
Cây kéo lớn của đế cụ này ít nhất dài một mét, dị thường sắc bén, nghe tên là biết đế cụ này sắc bén đến mức nào.
Trong nguyên tác tại thời điểm này Hi Nhĩ đã chết, nhưng dưới ảnh hưởng của khế ước giả, cô nàng đeo kính thiên nhiên ngốc nghếch này cũng không chết.
Trong phòng họp tổng cộng bảy người, trong đó có ba người trọng thương, còn có một chiến lực quan trọng đã chiến tử, tổn thất của bộ đội Dạ Kích dị thường thảm trọng.
Bầu không khí trong phòng họp rất ngột ngạt, bảy người đều trầm mặc cúi đầu, trong đó trên mặt Tháp Tư Mễ có nước mắt lăn dài, Bố Lan Đức luôn rất chiếu cố Tháp Tư Mễ, trong lòng Tháp Tư Mễ Bố Lan Đức chính là tình cảm trọng yếu như anh ruột.
"Tháp Tư Mễ, ta hiểu tâm tình của cậu, nhưng vận mệnh của chúng ta chính là như vậy, chúng ta là ám bộ, tử vong lúc nào cũng đồng hành cùng chúng ta."
Lôi Âu Nại sắc mặt tái nhợt nhẹ giọng an ủi Tháp Tư Mễ.
"Vâng, tôi biết."
Tháp Tư Mễ một tay đè lên mặt, hít một hơi nước mũi.
"Tôi nhất định phải báo thù cho đại ca."
Nắm đấm của Tháp Tư Mễ nắm chặt kêu răng rắc, lúc này hắn vô cùng căm hận sự vô dụng của bản thân, khi người đàn ông đó cầm đao xông tới, hắn bị sát khí kinh người đó dọa cho ngây người, nếu không phải Bố Lan Đức đẩy hắn một cái, hắn đã là một thi thể.
"Phù ~."
Na Khiết Tất Thản nhả ra một làn khói xanh, cô muốn tổng kết tình hình chiến đấu hôm nay.
"Cốc, cốc, cốc."
Na Khiết Tất Thản nhẹ gõ bàn họp, thu hút tất cả ánh mắt.
"Tôi tổng kết chuyện hôm nay trước, căn cứ theo tình báo mà mắt lưới của cách mạng quân có được, người đàn ông các người gặp hôm nay tên là Bạch Dạ, thành viên Đệ Tam Ám Bộ, thân tín của Ái Tư Đức Tư, là ám bộ của nước khác mà Ái Tư Đức Tư thu nhận trong lần chinh phạt cực bắc này.
Tuy rằng đi theo Ái Tư Đức Tư thời gian không dài, nhưng nhờ thực lực cường đại, cùng với phẩm cách trung thành nên rất được Ái Tư Đức Tư tín nhiệm, gần như hình với bóng với Ái Tư Đức Tư, là thân vệ bên người của Ái Tư Đức Tư.
Tuy nói Ái Tư Đức Tư có thân vệ là chuyện có chút buồn cười, nhưng thực lực của Bạch Dạ, đảm nhiệm thân vệ của Ái Tư Đức Tư cũng không khoa trương.
Tiếp theo nói về tình báo mà các người tự mình tiếp xúc có được, đầu tiên là Lôi Âu Nại."
Na Khiết Tất Thản nói xong búng búng tro thuốc, tuy rằng bộ đội Dạ Kích tử thương thảm trọng, nhưng người phụ nữ này lại rất bình tĩnh.
Lôi Âu Nại hít sâu một hơi.
"Tôi và người đàn ông đó chiến đấu khoảng năm phút, trong lúc đó trúng hơn trăm đao, mỗi đao đều thấu xương đi thẳng vào, nếu không phải khả năng hồi phục của Sư Tử Vương mạnh, tôi đã chết từ lâu, người bình thường tuyệt đối không chịu nổi ba đao, tuyệt đối!
Còn có một điểm rất quan trọng, nếu bại lộ trong tầm mắt của người đàn ông đó, và bị người đàn ông đó truy tung, tuyệt đối đừng chạy về hướng thưa thớt dân cư, tuyệt đối đừng, ở ngoài dã bị người đàn ông đó để mắt tới là xong đời, vô luận chạy thế nào cũng không thể thoát khỏi, cảm giác bị truy tung đó hoàn toàn là tuyệt vọng."
Lôi Âu Nại vẫn còn sợ hãi cảm nhận những vết thương còn chưa lành trên người.
"Còn một điểm nữa, trên đao của người đàn ông đó có thể có độc, một loại độc tương tự như điện, có chút tương tự với chú độc của Thôn Vũ của Xích Đồng, đều có thể xâm nhập vào cơ thể người.
Nếu nói chú độc của Thôn Vũ mang đến tử vong cho người ta, thì 'độc điện' trên thanh đao đó chính là mang đến thống khổ cho người ta, loại thống khổ hận không thể tự sát."
Lôi Âu Nại vốn dĩ gan to bằng trời nói đến đây thì dừng lại, đồng tử của cô đang run rẩy.