Chương 37: Ý Chí
"Chíp chíp~"
Rừng đêm là lãnh địa của dã thú, đủ loại động vật ăn thịt lang thang trong rừng, côn trùng độc, chuột kiến cũng đều ra khỏi tổ.
Tô Hiểu ngồi xổm trên một thân cây, cách đó không xa, tổng bộ Cách Mạng Quân đèn đuốc sáng trưng, gần tổng bộ có một nhóm lớn lính gác tuần tra.
Trang phục của Cách Mạng Quân thống nhất, đội ngũ chỉnh tề, nhìn thế nào cũng không giống quân đội tạp nham, đây là một đội quân từng trải trăm trận.
Sau một giờ quan sát, Tô Hiểu phát hiện số người tuần tra của Cách Mạng Quân hơn một trăm, phía sau tòa cổ bảo to lớn kia là doanh trại rộng lớn, nhìn bộ dạng cũng phải có ít nhất hai nghìn quân trở lên.
Đây mới chỉ là bộ đội thường trú, nếu toàn bộ quân đội gần tổng bộ được điều động, ít nhất cũng phải mấy vạn người trở lên.
Quân đội quy mô như vậy, Tô Hiểu không dám khinh thường, đội quân cầm binh khí dài bước chân chỉnh tề khác với con quái vật, một khi bị vây khốn trong quân trận, hắn không chịu nổi năm phút sẽ chết.
Tô Hiểu chuẩn bị lẻn vào tổng bộ Cách Mạng Quân, mục tiêu là thu thập Đế Cụ cùng phá hoại, đồng thời để lại dấu vết quân đội Đế Quốc từng đến hiện trường.
Tổng bộ bị phát hiện, Cách Mạng Quân chỉ có hai lựa chọn, một là tiến công Đế Đô trên diện rộng, hai là rút lui.
Lúc này Cách Mạng Quân đã ấp ủ cuộc chiến với Đế Quốc, cho nên khả năng dời tổng bộ lúc này không lớn.
Nếu quy mô Cách Mạng Quân hiện tại không lớn, vậy dời tổng bộ đương nhiên không thành vấn đề, nhưng giờ Cách Mạng Quân đã có hình dáng ban đầu của tổ chức quốc gia, quân đội dưới trướng gần triệu người, lúc này dời tổng bộ sẽ tạo ra đả kích to lớn đối với sĩ khí, cho nên Cách Mạng Quân chỉ có thể tăng tốc quyết chiến với Đế Quốc.
Tô Hiểu chính là muốn tình huống này xảy ra.
Hai bên vừa khai chiến, tường thành bên ngoài Đế Đô chính là tuyến phòng thủ tiến công, quân đội của Ái Tư Đức Tư không phải hạng vừa đâu, đến lúc đó có mà đánh, chiến tranh ngắn thì nửa tháng, dài thì hai ba tháng cũng có thể.
Đế Đô trong loạn lạc mới là Đế Đô lý tưởng nhất, Tô Hiểu sẽ không quên trong hoàng cung còn có một vị tướng quân thực lực cực mạnh khác.
Từ trên cây nhảy xuống, thân ảnh Tô Hiểu biến mất trong khu rừng đen tối.
Mười phút sau, trong doanh trại phía sau tổng bộ Cách Mạng Quân.
Tô Hiểu ẩn nấp khí tức lẻn vào doanh trại, hắn muốn bắt một tiểu đầu mục trong quân đội để hiểu rõ tình hình đại khái của tổng bộ Cách Mạng Quân, cái gì cũng không rõ ràng mà lẻn vào đó là đi tìm chết.
Người cần bắt chức vụ không thể quá cao, nhưng cũng không thể quá thấp.
Lính tuần tra của tổng bộ Cách Mạng Quân không thể động, Cách Mạng Quân không phải loại gà đất chó sành, một lính tuần tra đột nhiên biến mất rất nhanh sẽ bị phát hiện.
Lính đã nghỉ ngơi ở phía sau thì khác, ít nhất trước sáng mai sẽ không có ai phát hiện.
Tránh đội tuần tra trong doanh trại, Tô Hiểu bắt đầu cảm nhận, dò xét gần từng lều trại.
Tìm một sĩ quan chức vụ trung bình là một việc kỹ thuật, may là trên quân phục Cách Mạng Quân có ký hiệu.
Rất nhanh Tô Hiểu đã chọn được mục tiêu, thả thuốc mê loại sau đó vào lều bắt người đi, động tác dứt khoát, nhiều nhất không quá hai phút.
……
Trong khu rừng nguyên sinh gần tổng bộ Cách Mạng Quân, một người đàn ông trung niên mặc đồ ngủ bị trói tay chân, miệng bị bịt kín, đang giãy giụa trên mặt đất, lá cây dính đầy người.
"Đừng giãy nữa, khoảng cách này đến tổng bộ Cách Mạng Quân ít nhất một cây số, trừ khi ngươi là sư tử, nếu không bọn họ nghe không thấy đâu."
Có cây cối che chắn, cho dù liều mạng hét lớn nhiều nhất cũng chỉ truyền ra vài trăm mét, cổ họng siêu cao nửa cây số là cực hạn, cho nên Tô Hiểu gỡ mảnh vải trong miệng sĩ quan trung niên ra.
"Ám sát bộ đội…… của Đế Quốc."
Giọng sĩ quan trung niên khô khốc, môi run rẩy, hắn biết rơi vào tay ám sát bộ đội sẽ thê thảm đến mức nào, đặc biệt là khi đối phương muốn moi tin tức từ miệng hắn.
"Không cần căng thẳng, ta tuy có thói quen xấu giết người, nhưng không có sở thích tra tấn người, trả lời ta vài câu hỏi, ta tiễn ngươi lên đường."
Bắt người rồi để lại mạng sống là hành vi ngu ngốc nhất, đặc biệt là lát nữa hắn còn phải lẻn vào tổng bộ Cách Mạng Quân.
"Ta, ta sẽ không nói đâu, chờ đó đi, chờ khi chúng ta lật đổ Đế Quốc, các ngươi những kẻ ám bộ này cũng không có kết cục tốt đẹp đâu."
Sĩ quan trung niên làm bộ định cắn lưỡi, nhưng Tô Hiểu chỉ mỉm cười nhìn đối phương, không ngăn cản.
Cắn lưỡi sẽ không chết, sĩ quan trung niên cũng rõ điểm này, nhưng hắn sợ không chịu nổi tra tấn của ám bộ, cho nên từ bỏ năng lực nói chuyện.
Tô Hiểu căn bản không quan tâm đối phương có thể nói hay không, không nói được thì không viết được sao? Vị sĩ quan này có lẽ dũng mãnh thiện chiến, nhưng về mặt thẩm vấn thì không chuyên nghiệp chút nào.
"Hừm."
Một tiếng hừ trầm thấp, sĩ quan trung niên khóe miệng chảy máu, nước mắt nước mũi cùng chảy ra, cắn lưỡi đau đớn hơn hắn tưởng tượng, hắn chỉ cắn xuống một phần ba độ sâu đã từ bỏ.
"Tiếp tục đi, ta rất thưởng thức hành vi dũng cảm của ngươi, nếu ngươi có thể cắn lưỡi thành công, ta lập tức cho ngươi một cái chết thống khoái, trong doanh trại các ngươi có mấy nghìn người, ta nhiều nhất đổi một người khác để trói, ta không tin mỗi một Cách Mạng Quân đều có khí khái như vậy."
Trước mắt sĩ quan trung niên tối sầm từng đợt, đau đớn đã khiến hắn mất đi năng lực phán đoán.
"Tư Phách Khắc · Phổ Lý Tư Đặc Lợi, cái tên này thật dài, hửm? Nhà ở ngôi làng gần đó sao, có một đứa con gái, hai đứa con trai, con trai cả cũng ở trong quân đội."
Tô Hiểu ném tài liệu trong tay đi, đây là thứ hắn vừa phát hiện trong lều.
"Đây là ảnh chụp chung của gia đình ngươi nhỉ, nếu ta đến nhà ngươi thì sẽ xảy ra chuyện gì đây."
Tô Hiểu giơ một tấm ảnh lên trước mắt sĩ quan trung niên, cảm xúc của sĩ quan trung niên rất không ổn định, gầm lên vài tiếng, ngọn lửa phẫn nộ trong mắt dường như muốn thiêu chết Tô Hiểu.
"Có câu nói không biết ngươi đã nghe qua chưa, người một nhà quan trọng nhất chính là phải chết cho đủ bộ, ngươi nói có đúng không, Đặc Lợi."
Thân thể sĩ quan trung niên Đặc Lợi cứng đờ.
"Bộ, không đúng."
Giọng Đặc Lợi rất mơ hồ, cắn lưỡi ảnh hưởng đến việc nói chuyện của hắn.
"Hay là như vậy đi, ta hỏi ngươi trả lời, nếu không đồng ý ta bây giờ đi giết con trai cả của ngươi, nói dối ta giết vợ ngươi, nửa thật nửa giả ta giết con gái ngươi, ơ, con gái ngươi khá xinh đẹp, vậy thì không giết nữa."
Đặc Lợi ánh mắt lộ vẻ tuyệt vọng.
"Ta, ta nói."
Đặc Lợi trước khi trở thành Cách Mạng Quân chỉ là nông dân, nhờ tinh thần dám đánh dám xông mà trở thành tiểu đội trưởng, nhưng dưới thế công tâm lý của Tô Hiểu, Đặc Lợi sợ hãi.
Từ đầu đến cuối Tô Hiểu không động vào Đặc Lợi một cái, hắn không giỏi tra tấn thân thể kẻ địch, hắn giỏi hơn là hủy diệt ý chí của kẻ địch.
"Vậy thì tốt nhất."
Tô Hiểu vừa nói vừa xé nát tấm ảnh trong tay, ánh mắt Đặc Lợi đầy vẻ hưng phấn, điều này có lẽ đại diện cho việc Tô Hiểu sẽ không đi tìm gia đình hắn.
Tuyệt vọng đơn thuần chỉ khiến người ta tê dại, nhưng nếu trong tuyệt vọng có một tia hy vọng thì lại khác.
"Tổng bộ Cách Mạng Quân có bao nhiêu người, ý ta là tất cả mọi người, nấu cơm, tạp vụ cũng tính."
Miệng Đặc Lợi mở ra khép lại, hồi lâu cũng không nói ra được gì.
"Chờ ta mười phút, ta để ngươi gặp con trai cả của ngươi."
"Một vạn hai nghìn người."
Đặc Lợi gầm lên một tiếng, khóe miệng chảy nước dãi, lúc này trong lòng Đặc Lợi không ngừng xin lỗi.
'Ta là vì gia đình, ta là vì gia đình……'
Đặc Lợi trong lòng không ngừng lặp lại câu nói này, để giảm bớt cảm giác tội lỗi.
"Ta không tin ngươi lắm, vẫn nên mang con trai cả của ngươi đến thì hơn."
Tô Hiểu chậm rãi đi về phía tổng bộ Cách Mạng Quân.
"Thật sự là một vạn hai nghìn người, đúng rồi, đúng rồi, trong đó có hơn chín nghìn người ra ngoài, trưa mai mới quay về, còn lại hai nghìn là bộ đội thường trú, quan viên đại khái có vài trăm người, ngươi tin ta, ta không lừa ngươi đâu.
Đồ khốn nhà ngươi quay lại cho ta, không được phép đến gần doanh trại!"
Đến cuối cùng Đặc Lợi là gầm lên.
"Ồ? Vậy thì thôi, chúng ta tiếp tục."