Chương 3: Xin Đừng Tiết Lộ Bất Kỳ Thông Tin Nào Về Luân Hồi Lạc Viên Ra Ngoài.

⏱ ~6 min read

Chương 3: Xin Đừng Tiết Lộ Bất Kỳ Thông Tin Nào Về Luân Hồi Lạc Viên Ra Ngoài.

Bạch Dạ ngồi trên ghế, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bảng thông báo trước mặt, trên đó hiện lên một dòng chữ màu đỏ tươi:

"Khế Ước Giả Bát Giai, ngươi đã vi phạm quy định của Luân Hồi Lạc Viên, cụ thể là: 'Không được tiết lộ bất kỳ thông tin nào liên quan đến Luân Hồi Lạc Viên cho sinh vật không phải Khế Ước Giả'."

"Hiện tại, ngươi đang ở trong tình trạng bị giám sát đặc biệt. Mọi hành vi của ngươi sẽ bị ghi lại và phân tích. Nếu tiếp tục vi phạm, ngươi sẽ phải đối mặt với hình phạt nghiêm khắc nhất."

Bạch Dạ nhíu mày, hắn nhớ lại khoảnh khắc vừa rồi. Hắn đã nói chuyện với một người bạn cũ ở thế giới hiện thực, vô tình nhắc đến một vài chi tiết nhỏ về nhiệm vụ trong Lạc Viên. Hắn không ngờ rằng chỉ một câu nói vô tình lại có thể kích hoạt hệ thống giám sát của Lạc Viên.

"Xem ra, ta đã quá lơ là." Bạch Dạ tự nói với chính mình, giọng điệu bình tĩnh nhưng ánh mắt lại có chút nguy hiểm.

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ phòng riêng của mình, nhìn ra không gian vô tận bên ngoài. Luân Hồi Lạc Viên là một thế giới đặc biệt, nơi các Khế Ước Giả từ nhiều thế giới khác nhau tụ hội để hoàn thành nhiệm vụ, tăng cường thực lực. Nhưng quy tắc của nơi này vô cùng nghiêm ngặt, đặc biệt là về vấn đề bảo mật thông tin.

"Bạch Dạ, ngươi có sao không?" Một giọng nói vang lên từ phía sau. Đó là Bà Ha, một trong những người bạn đồng hành thân thiết nhất của hắn, một con chim nhỏ có khả năng nói chuyện và mang trong mình dòng máu cổ xưa.

Bạch Dạ lắc đầu: "Không sao, chỉ là một chút phiền phức nhỏ. Ta cần phải cẩn thận hơn trong thời gian tới."

Bà Ha bay đến đậu trên vai hắn, đôi mắt đen láy nhìn hắn: "Ngươi đã nói gì với ai vậy?"

"Chỉ là một người bạn cũ ở thế giới hiện thực. Ta vô tình nhắc đến việc ta đã đến một thế giới có ma pháp và kiếm thuật, nói rằng nơi đó rất thú vị. Ta không nghĩ rằng chỉ như vậy cũng bị coi là tiết lộ thông tin."

Bà Ha chớp mắt: "Ngươi quên rồi sao? Luân Hồi Lạc Viên có quy định rất nghiêm ngặt về việc này. Bất kỳ thông tin nào về Lạc Viên, dù là nhỏ nhất, cũng không được phép truyền ra ngoài. Ngay cả việc nhắc đến sự tồn tại của các thế giới khác cũng bị coi là vi phạm."

Bạch Dạ gật đầu, hắn hiểu rõ quy tắc này. Nhưng đôi khi, trong lúc trò chuyện với những người thân quen, hắn vô tình buông lỏng cảnh giác.

"Ta sẽ chú ý hơn." Bạch Dạ nói, ánh mắt trở nên sắc bén. "Nhưng nếu Lạc Viên muốn giám sát ta, vậy thì cứ để chúng giám sát. Ta không có gì phải sợ."

Hắn quay lại bàn làm việc, mở ra giao diện hệ thống của mình. Trên màn hình hiện lên các thuộc tính và kỹ năng của hắn. Hắn đã đạt đến cảnh giới Bát Giai, một trong những Khế Ước Giả mạnh nhất hiện tại. Nhưng hắn biết rằng, ở phía trên còn có những cảnh giới cao hơn, và con đường trở nên mạnh mẽ hơn vẫn còn rất dài.

"Bạch Dạ, ngươi có kế hoạch gì tiếp theo không?" Bà Ha hỏi.

Bạch Dạ trầm ngâm một lúc: "Ta cần phải tăng cường thực lực của mình. Lần này bị giám sát là một lời cảnh báo. Nếu ta không đủ mạnh, thì ngay cả việc bảo vệ bản thân cũng trở nên khó khăn."

Hắn mở ra danh sách nhiệm vụ, nhìn qua các nhiệm vụ có sẵn. Có một nhiệm vụ khiến hắn chú ý: "Điều tra sự bất thường tại Thế Giới Phong Hải Đại Lục." Nhiệm vụ này có độ khó cao, nhưng phần thưởng cũng rất hậu hĩnh.

"Ta sẽ nhận nhiệm vụ này." Bạch Dạ nói, đưa tay xác nhận.

Ngay khi hắn xác nhận, một thông báo khác hiện lên:

"Khế Ước Giả Bát Giai, ngươi đã chấp nhận nhiệm vụ: 'Điều tra sự bất thường tại Phong Hải Đại Lục'. Thời gian hoàn thành: 72 giờ. Nếu thất bại, ngươi sẽ bị trừ điểm tín nhiệm và phải chịu các hình phạt tương ứng."

"Chúc ngươi may mắn."

Bạch Dạ nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lùng và tự tin. Hắn không sợ nhiệm vụ khó khăn, ngược lại, hắn luôn tìm kiếm những thử thách để rèn luyện bản thân.

"Bà Ha, chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ đến Phong Hải Đại Lục."

Bà Ha vỗ cánh, phát ra một tiếng kêu vui vẻ: "Rõ! Ta đã sẵn sàng!"

Bạch Dạ mở cửa phòng riêng, bước ra hành lang dài của Luân Hồi Lạc Viên. Xung quanh hắn là những Khế Ước Giả khác, mỗi người đều mang trong mình những bí mật và mục tiêu riêng. Hắn không quan tâm đến họ, chỉ tập trung vào con đường phía trước.

Khi hắn đi ngang qua một góc hành lang, hắn tình cờ nghe thấy một cuộc trò chuyện:

"Ngươi có nghe nói về tên Khố Khố Lâm Bạch Dạ kia không? Hắn vừa bị Lạc Viên cảnh cáo vì tiết lộ thông tin."

"Thật sao? Tên đó nổi tiếng là điên rồ mà. Nhưng cũng không thể phủ nhận rằng hắn rất mạnh."

"Ừ, nghe nói hắn đã đạt đến Bát Giai. Nhưng nếu cứ tiếp tục vi phạm quy tắc, thì dù mạnh đến đâu cũng sẽ gặp rắc rối."

Bạch Dạ không dừng lại, cũng không quay đầu nhìn. Hắn không quan tâm đến những lời bàn tán của người khác. Hắn chỉ cần làm những gì hắn cho là đúng.

Khi đến cổng truyền tống, hắn dừng lại, nhìn về phía xa xăm nơi có thể nhìn thấy những vì sao đang nhấp nháy trong không gian vô tận. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng năng lượng đang chảy trong cơ thể mình.

"Phong Hải Đại Lục..." Hắn lẩm bẩm. "Ta tự hỏi nơi đó có gì thú vị đang chờ đợi ta."

Hắn bước vào cổng truyền tống, ánh sáng trắng bao phủ lấy hắn, và trong nháy mắt, hắn biến mất khỏi Luân Hồi Lạc Viên.

Khi Bạch Dạ mở mắt ra, hắn đang đứng giữa một khu rừng rậm rạp. Ánh nắng xuyên qua tán lá, tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất. Không khí trong lành, mang theo mùi hương của cây cỏ và đất ẩm.

"Đây chính là Phong Hải Đại Lục sao?" Bà Ha bay lên từ vai hắn, quan sát xung quanh. "Có vẻ khá yên bình."

Bạch Dạ lắc đầu: "Đừng để vẻ ngoài đánh lừa. Nhiệm vụ được xếp vào loại khó, chắc chắn nơi này có gì đó không ổn."

Hắn kích hoạt kỹ năng cảm nhận của mình, quét qua khu vực xung quanh. Ngay lập tức, hắn phát hiện ra một luồng khí tức kỳ lạ ở phía đông, cách đó khoảng vài km.

"Có gì đó ở phía đông." Bạch Dạ nói, ánh mắt trở nên sắc bén. "Chúng ta đi xem thử."

Hắn bắt đầu di chuyển, tốc độ nhanh đến mức chỉ để lại một tàn ảnh phía sau. Bà Ha bay theo sau, đôi cánh vỗ liên tục để bắt kịp.

Sau khoảng mười phút di chuyển, họ đến được một khu vực có dấu hiệu của một trận chiến gần đây. Cây cối bị gãy đổ, mặt đất có những hố sâu, và trên không trung vẫn còn lơ lửng một tầng sương mù màu tím kỳ lạ.

Bạch Dạ cúi xuống quan sát một vết nứt trên mặt đất, bên trong tỏa ra một luồng khí tức quen thuộc. Hắn nhíu mày: "Đây là... khí tức của Vực Sâu."

"Vực Sâu?" Bà Ha có vẻ ngạc nhiên. "Ở một thế giới như thế này lại có liên quan đến Vực Sâu sao?"

Bạch Dạ gật đầu: "Xem ra nhiệm vụ này không đơn giản như ta nghĩ. Có thể có một cánh cổng Vực Sâu đang được mở ra ở đâu đó trong khu vực này."

Hắn đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía xa xăm. Hắn có thể cảm nhận được rằng, ở sâu trong khu rừng này, có một thứ gì đó đang chờ đợi hắn. Một thứ gì đó nguy hiểm, nhưng cũng đầy cơ hội.

"Bà Ha, chuẩn bị tinh thần đi." Bạch Dạ nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự quyết tâm. "Chúng ta sắp có một trận chiến thú vị đây."