3. Hắc Ma Chỉ Có Thể Săn Mồi Sinh Vật Sống.
Trong bóng tối, Hắc Ma chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ như máu của nó khóa chặt lấy bóng người đang đứng ở cửa hang.
Tô Hiểu đứng ở cửa hang, ánh mắt bình tĩnh nhìn con Hắc Ma đang phát ra tiếng gầm trầm thấp. Hắn có thể cảm nhận được khí tức nguy hiểm tỏa ra từ đối phương, nhưng trong mắt hắn lại không có chút sợ hãi nào.
"Ngươi chính là con Hắc Ma mà bọn chúng nói tới?" Tô Hiểu nhẹ giọng hỏi.
Hắc Ma không trả lời, chỉ là tư thế hơi khom xuống, móng vuốt sắc bén cắm sâu vào lòng đất, tùy thời chuẩn bị lao tới.
Tô Hiểu khẽ nhíu mày, hắn phát hiện ra một điều. Con Hắc Ma này tuy khí tức hung mãnh, nhưng lại có chút gì đó không đúng. Nó không có ý định chủ động tấn công, mà giống như đang... quan sát?
"Nghe nói ngươi chỉ có thể săn mồi sinh vật sống?" Tô Hiểu tiếp tục nói, giọng điệu mang theo chút dò xét.
Hắc Ma khẽ động đậy, tựa như đang suy nghĩ điều gì đó. Sau một lúc lâu, nó mới phát ra một giọng nói khàn khàn: "Ngươi biết ta?"
"Biết một chút." Tô Hiểu gật đầu, "Nghe nói ngươi là một trong những sinh vật cổ xưa nhất ở vùng đất này, bị phong ấn ở đây đã hơn ngàn năm."
Hắc Ma trầm mặc một lát, sau đó chậm rãi nói: "Đã lâu lắm rồi... lâu đến mức ta cũng quên mất thời gian."
"Vậy ngươi có biết vì sao ngươi bị phong ấn ở đây không?" Tô Hiểu hỏi.
Hắc Ma lắc đầu: "Ta chỉ nhớ rằng lúc đó có một trận đại chiến, ta bị thương nặng, sau đó liền bị phong ấn ở nơi này. Chờ đến khi ta tỉnh lại, thì đã là bây giờ."
Tô Hiểu trầm ngâm một lát, rồi nói: "Ta có thể giúp ngươi thoát khỏi nơi này."
Hắc Ma khẽ nhướng mày, ánh mắt lộ ra vẻ cảnh giác: "Ngươi giúp ta? Vì sao?"
"Bởi vì ta cần một đồng minh." Tô Hiểu nói thẳng, "Ta đang phải đối mặt với một kẻ địch rất mạnh, mà ngươi thì có vẻ như là một trợ thủ không tồi."
Hắc Ma nhìn chằm chằm Tô Hiểu một lúc lâu, tựa như đang đánh giá lời nói của hắn có đáng tin hay không. Cuối cùng, nó chậm rãi nói: "Ngươi muốn ta làm gì?"
"Đơn giản thôi." Tô Hiểu nở một nụ cười nhạt, "Chỉ cần ngươi giúp ta đối phó với một kẻ địch, sau đó ta sẽ giúp ngươi thoát khỏi nơi này."
Hắc Ma trầm mặc một lúc lâu, sau đó gật đầu: "Được, ta đồng ý với ngươi."
Tô Hiểu gật đầu hài lòng, xoay người rời khỏi cửa hang. Trong bóng tối, ánh mắt Hắc Ma lóe lên một tia sáng kỳ dị, tựa như đang suy nghĩ điều gì đó.
Ra khỏi hang, Tô Hiểu hít một hơi thật sâu. Hắn biết rõ, con Hắc Ma này tuyệt đối không đơn giản như vẻ ngoài của nó. Nhưng không sao, hắn cũng không phải là người dễ bị lừa gạt.
"Xem ra, chuyến đi này sẽ không nhàm chán rồi." Tô Hiểu khẽ nói, trong mắt lóe lên một tia sáng lạnh lùng.