Chapter: 2. Giải quyết con ong sát thủ của Tử Vong Lạc Viên, có đối phương ở trong Ách Vận Trấn, không biết lúc nào sẽ bị đối phương đánh lén.

⏱ ~6 min read

Chapter: 2. Giải quyết con ong sát thủ của Tử Vong Lạc Viên, có đối phương ở trong Ách Vận Trấn, không biết lúc nào sẽ bị đối phương đánh lén.

Sau khi rời khỏi Phòng Riêng, Tô Hiểu đi thẳng đến Vinh Dự Thương Điếm.

Trên đường đi, hắn gặp không ít Khế Ước Giả, những người này phần lớn đều có khí tức mạnh mẽ, hiển nhiên đều là những kẻ đã trải qua vô số trận chiến sinh tử.

Vinh Dự Thương Điếm nằm ở khu vực trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên, là một kiến trúc cổ kính, bên ngoài cửa có hai Khế Ước Giả cấp Bát Giai đang canh gác.

Tô Hiểu bước vào bên trong, bày ra trước mắt là một đại sảnh rộng rãi, bốn phía đều là quầy hàng, bên trong bày đủ loại vật phẩm.

Hắn đi thẳng đến quầy hàng chuyên bán vật phẩm tiêu hao, mua một lượng lớn Thuốc Hồi Phục và Bom Luyện Kim.

"Ngươi cần bao nhiêu?" Nhân viên bán hàng hỏi.

"Thuốc Hồi Phục cấp cao, một trăm bình. Bom Luyện Kim, năm mươi quả." Tô Hiểu trả lời.

Nhân viên bán hàng gật đầu, nhanh chóng chuẩn bị vật phẩm.

Sau khi thanh toán xong, Tô Hiểu rời khỏi Vinh Dự Thương Điếm, đi về phía Giao Dịch Thị Trường.

Hắn cần mua một số vật liệu đặc thù để chuẩn bị cho lần săn giết sắp tới.

Tại Giao Dịch Thị Trường, Tô Hiểu tìm được một sạp hàng bán Linh Hồn Tinh Phách, đây là vật liệu cần thiết để cường hóa Linh Hồn Vương Quan.

"Linh Hồn Tinh Phách này bán thế nào?" Tô Hiểu chỉ vào một khối tinh thể màu xanh lam hỏi.

"Ba trăm Tiền Xu Linh Hồn một khối." Chủ sạp hàng trả lời.

"Quá đắt." Tô Hiểu lắc đầu, xoay người rời đi.

"Khoan đã, ngươi trả giá bao nhiêu?" Chủ sạp hàng vội vàng gọi lại.

"Ba khối, bảy trăm Tiền Xu Linh Hồn." Tô Hiểu quay đầu nói.

Chủ sạp hàng do dự một chút, cuối cùng gật đầu đồng ý.

Sau khi mua xong Linh Hồn Tinh Phách, Tô Hiểu lại đi dạo một vòng quanh Giao Dịch Thị Trường, mua một ít vật liệu khác.

Đợi đến khi hắn chuẩn bị xong tất cả, đã là hai giờ sau.

Trở lại Phòng Riêng, Tô Hiểu bắt đầu kiểm tra lại trang bị và vật phẩm của mình.

Hắn lấy ra một thanh trường đao màu đen, trên thân đao có khắc những hoa văn phức tạp, đây chính là Diệt Pháp Chi Nhận.

"Đã lâu không dùng ngươi rồi." Tô Hiểu nhẹ nhàng vuốt ve lưỡi đao, trong mắt lóe lên một tia ôn nhu hiếm thấy.

Sau đó, hắn lấy ra một chiếc mặt nạ màu trắng, đây là Cổ Diện Cụ, có thể che giấu khí tức và dung mạo của bản thân.

Sau khi chuẩn bị xong tất cả, Tô Hiểu mở bảng điều khiển nhiệm vụ, kiểm tra nhiệm vụ săn giết lần này.

【Nhiệm vụ săn giết: Tiêu diệt Khế Ước Giả của Tử Vong Lạc Viên - "Kẻ Săn Mật Ong"】

【Mục tiêu: Kẻ Săn Mật Ong, thực lực Bát Giai, am hiểu độc tố và tốc độ, hiện đang ẩn núp tại Ách Vận Trấn】

【Ban thưởng: 5000 Tiền Xu Linh Hồn, 1 Điểm Kỹ Năng Diệt Pháp】

【Ghi chú: Mục tiêu cực kỳ nguy hiểm, đề nghị chuẩn bị đầy đủ trước khi hành động】

Tô Hiểu nhìn chằm chằm vào nhiệm vụ một lúc, sau đó đóng bảng điều khiển lại.

Kẻ Săn Mật Ong, nghe nói là một sát thủ cực kỳ âm hiểm, am hiểu sử dụng các loại độc tố, hơn nữa tốc độ cực nhanh, rất khó đối phó.

Nếu là người khác, có lẽ sẽ cảm thấy đau đầu, nhưng đối với Tô Hiểu mà nói, đây chỉ là một nhiệm vụ săn giết bình thường mà thôi.

Hắn rời khỏi Phòng Riêng, đi về phía khu vực truyền tống.

Tại khu vực truyền tống, Tô Hiểu tiêu hao một lượng Tiền Xu Linh Hồn, mở ra Trận Truyền Tống Diệt Pháp, truyền tống đến Ách Vận Trấn.

Ách Vận Trấn là một thị trấn nhỏ nằm ở khu vực biên giới của Phong Hải Đại Lục, nơi đây từng là một thị trấn phồn hoa, nhưng sau đó vì một trận đại chiến, biến thành một nơi hoang vắng.

Khi Tô Hiểu đến nơi, sắc trời đã tối.

Hắn đứng trên một ngọn đồi nhỏ, quan sát thị trấn phía xa.

Trong thị trấn, thỉnh thoảng có ánh đèn lóe lên, hiển nhiên vẫn còn người sinh sống.

Tô Hiểu đeo Cổ Diện Cụ lên, che giấu dung mạo của mình, sau đó lặng lẽ tiến vào thị trấn.

Hắn đi trên đường phố hoang vắng, bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ.

Đột nhiên, một bóng đen lóe lên ở phía trước, biến mất trong một con hẻm nhỏ.

Tô Hiểu nhướng mày, lặng lẽ đi theo.

Đi vào trong con hẻm nhỏ, hắn nhìn thấy một người mặc áo choàng đen đang đứng đó, dường như đang chờ đợi điều gì.

"Ngươi là người của Tử Vong Lạc Viên?" Tô Hiểu lạnh lùng hỏi.

Người áo đen xoay người lại, lộ ra một khuôn mặt tái nhợt, trên mặt mang theo nụ cười quỷ dị.

"Ngươi chính là Kẻ Diệt Pháp?" Người áo đen cười nói: "Ta đã chờ ngươi rất lâu rồi."

"Xem ra ngươi chính là Kẻ Săn Mật Ong." Tô Hiểu rút Diệt Pháp Chi Nhận ra, ánh mắt trở nên sắc bén.

"Không sai." Kẻ Săn Mật Ong cười lạnh một tiếng, đột nhiên biến mất tại chỗ.

Tô Hiểu cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm từ phía sau, hắn nhanh chóng xoay người, vung đao chém tới.

Keng!

Một tiếng kim loại va chạm vang lên, Kẻ Săn Mật Ong hiện thân, trong tay cầm một thanh chủy thủ màu xanh lục, trên chủy thủ hiện rõ vẻ độc ác.

"Phản ứng nhanh thật đấy." Kẻ Săn Mật Ong lùi lại vài bước, ánh mắt lộ vẻ ngưng trọng.

"Ngươi cũng không tệ." Tô Hiểu lạnh nhạt nói, trong tay Diệt Pháp Chi Nhận khẽ rung lên.

Hai người giao thủ với nhau trong con hẻm nhỏ, tiếng binh khí va chạm không ngừng vang lên.

Tốc độ của Kẻ Săn Mật Ong cực nhanh, thân hình lúc ẩn lúc hiện, khiến người ta khó lòng phòng bị.

Nhưng Tô Hiểu cũng không hề yếu thế, hắn dựa vào Trực Cảm cường đại, mỗi lần đều có thể chính xác phán đoán được vị trí của đối phương.

Sau mấy chiêu giao đấu, Tô Hiểu đã nắm được quy luật của đối phương.

Hắn đột nhiên bộc phát, Diệt Pháp Chi Nhận hóa thành một đạo hắc quang, chém thẳng về phía Kẻ Săn Mật Ong.

Kẻ Săn Mật Ong hoảng hốt, vội vàng né tránh, nhưng vẫn bị lưỡi đao cứa vào vai, máu tươi chảy ra.

"Không thể nào!" Kẻ Săn Mật Ong kinh hãi, hắn không ngờ Tô Hiểu lại mạnh đến vậy.

"Kết thúc rồi." Tô Hiểu lạnh nhạt nói, thân hình lóe lên, xuất hiện sau lưng Kẻ Săn Mật Ong.

Phập!

Diệt Pháp Chi Nhận xuyên thấu trái tim của Kẻ Săn Mật Ong.

Kẻ Săn Mật Ong trừng mắt, khó có thể tin nhìn lưỡi đao xuyên qua ngực mình, sau đó từ từ ngã xuống.

Tô Hiểu rút đao ra, lau sạch vết máu trên lưỡi đao, sau đó bắt đầu kiểm tra chiến lợi phẩm.

Hắn lục soát thi thể của Kẻ Săn Mật Ong, tìm được một ít Tiền Xu Linh Hồn và một vài vật phẩm.

Đột nhiên, ánh mắt hắn dừng lại trên một chiếc nhẫn màu đen.

Hắn nhặt chiếc nhẫn lên, quan sát một lúc, phát hiện bên trong có một không gian trữ vật.

Mở không gian trữ vật ra, bên trong có một số vật liệu quý hiếm, còn có một quyển sách cổ.

Tô Hiểu lấy quyển sách cổ ra, mở ra xem, phát hiện bên trong ghi chép một số tri thức về độc tố.

"Thứ tốt." Tô Hiểu cất quyển sách cổ vào, sau đó rời khỏi con hẻm nhỏ.

Nhiệm vụ săn giết hoàn thành, hắn không có ý định ở lại lâu.

Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị rời khỏi Ách Vận Trấn, đột nhiên cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm.

Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên nóc nhà phía xa, một bóng người đang đứng đó, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.

"Xem ra còn có người muốn chết." Tô Hiểu nheo mắt, trong mắt lóe lên sát ý.