Chương 5, Chương 6, Chương 7.

⏱ ~34 min read

Chương 5, Chương 6, Chương 7.

Tô Hiểu nằm sấp ở mép toa thứ bảy, nửa thân trên lơ lửng trên không, đây là một động tác rất nguy hiểm, nước mưa khiến mặt sắt của nóc tàu vô cùng trơn trượt, chỉ cần sơ sẩy một chút là hắn sẽ rơi xuống biển.

Hắn đưa tay phải ra, nắm chặt lan can ở mép toa tàu, sau đó dùng lực, cả người như con báo nhẹ nhàng lật người lên nóc toa.

Trên nóc toa thứ bảy, một bóng người đang đứng đó, đối phương mặc áo choàng đen, khuôn mặt bị che khuất trong bóng tối, chỉ có thể thấy được đôi mắt sáng quắc như dã thú đang nhìn chằm chằm vào Tô Hiểu.

"Ngươi cuối cùng cũng đến."

Giọng nói của đối phương khàn khàn, mang theo một tia ý cười.

Tô Hiểu không trả lời, tay phải nắm chặt đao, thân đao hơi nghiêng, tư thế chuẩn bị chiến đấu.

"Đừng căng thẳng, ta không phải đến để đánh nhau với ngươi." Bóng người áo đen nói, "Ta chỉ muốn hỏi ngươi một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Ngươi có biết, trên chuyến tàu này, ngoài ngươi ra, còn có bao nhiêu kẻ săn lùng không?"

Tô Hiểu nhíu mày, hắn đương nhiên biết, trên chuyến tàu này, ngoài hắn ra, còn có không ít kẻ săn lùng khác, tất cả đều nhắm vào mục tiêu giống nhau.

"Liên quan gì đến ngươi?"

"Ha ha, không liên quan gì đến ta, nhưng có liên quan đến ngươi." Bóng người áo đen cười nói, "Ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi một câu, cẩn thận kẻ đứng sau lưng ngươi."

Nói xong, bóng người áo đen xoay người, nhảy xuống khỏi nóc tàu, biến mất trong màn mưa.

Tô Hiểu nhìn theo bóng đối phương biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu đao, xoay người nhảy xuống khỏi nóc tàu, trở lại hành lang toa tàu.

Bên trong toa tàu, bầu không khí có chút ngột ngạt.

Một số hành khách đang thấp giọng trò chuyện, ánh mắt lại không ngừng liếc về phía hắn.

Tô Hiểu không để ý đến những ánh mắt này, hắn đi dọc theo hành lang, đi về phía toa tàu phía trước.

Khi đi ngang qua một toa tàu, hắn đột nhiên dừng bước.

Trong toa tàu này, một người đang ngồi, đối phương là một nữ nhân, tóc vàng, dung mạo xinh đẹp, đang cúi đầu đọc một quyển sách.

Cảm nhận được ánh mắt của Tô Hiểu, nữ nhân ngẩng đầu lên, lộ ra một nụ cười.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, thật trùng hợp."

"Sắt Phi Lợi Á." Tô Hiểu gật đầu chào hỏi.

"Ngồi xuống nói chuyện một chút đi." Sắt Phi Lợi Á vỗ vỗ vị trí bên cạnh.

Tô Hiểu hơi trầm ngâm, sau đó đi tới, ngồi xuống đối diện với nàng.

"Ngươi cũng vì mục tiêu đó mà đến?" Sắt Phi Lợi Á hỏi.

"Ừ."

"Vậy thì chúng ta có thể hợp tác." Sắt Phi Lợi Á nói, "Mục tiêu lần này không đơn giản, một mình ngươi rất khó xử lý."

"Không cần." Tô Hiểu lắc đầu.

"Đừng vội từ chối." Sắt Phi Lợi Á cười nói, "Ta biết ngươi rất mạnh, nhưng lần này, đối thủ của chúng ta không chỉ có một mình hắn."

"Ý của ngươi là?"

"Trên chuyến tàu này, ngoài chúng ta ra, còn có không ít kẻ săn lùng khác, tất cả đều nhắm vào mục tiêu giống nhau." Sắt Phi Lợi Á nói, "Nếu chúng ta không hợp tác, rất có thể sẽ bị người khác chiếm lợi."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Ngươi nói cũng có lý."

"Vậy thì quyết định như vậy đi." Sắt Phi Lợi Á đứng dậy, đưa tay ra, "Hợp tác vui vẻ."

Tô Hiểu nhìn bàn tay nàng, không có bắt tay, chỉ gật đầu.

Sắt Phi Lợi Á cũng không để ý, thu tay lại, xoay người rời đi.

Tô Hiểu nhìn theo bóng nàng rời đi, trong mắt lóe lên một tia suy tư.

Hắn không tin tưởng Sắt Phi Lợi Á, nhưng nàng nói không sai, lần này đối thủ không đơn giản.

Hợp tác, có lẽ là lựa chọn tốt nhất.

Hắn đứng dậy, tiếp tục đi về phía trước.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu tiếp theo.

Trong toa tàu này, một người đang đứng trước cửa sổ, nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ gì.

Nghe thấy tiếng bước chân, đối phương quay đầu lại.

Là một nam nhân, tóc đen, dung mạo anh tuấn, trên mặt mang theo nụ cười lười biếng.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, thật trùng hợp." Nam nhân nói.

"Mã Văn Hoa Nhĩ Tư." Tô Hiểu gật đầu.

"Ngươi cũng vì mục tiêu đó mà đến?" Mã Văn Hoa Nhĩ Tư hỏi.

"Ừ."

"Vậy thì chúng ta có thể hợp tác." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nói, "Mục tiêu lần này không đơn giản, một mình ngươi rất khó xử lý."

Tô Hiểu nhìn hắn, không nói gì.

"Đừng vội từ chối." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười nói, "Ta biết ngươi rất mạnh, nhưng lần này, đối thủ của chúng ta không chỉ có một mình hắn."

"Ý của ngươi là?"

"Trên chuyến tàu này, ngoài chúng ta ra, còn có không ít kẻ săn lùng khác, tất cả đều nhắm vào mục tiêu giống nhau." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nói, "Nếu chúng ta không hợp tác, rất có thể sẽ bị người khác chiếm lợi."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Ngươi nói cũng có lý."

"Vậy thì quyết định như vậy đi." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đưa tay ra, "Hợp tác vui vẻ."

Tô Hiểu nhìn bàn tay hắn, không có bắt tay, chỉ gật đầu.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cũng không để ý, thu tay lại, xoay người rời đi.

Tô Hiểu nhìn theo bóng hắn rời đi, trong mắt lóe lên một tia suy tư.

Hắn không tin tưởng Mã Văn Hoa Nhĩ Tư, nhưng hắn nói không sai, lần này đối thủ không đơn giản.

Hợp tác, có lẽ là lựa chọn tốt nhất.

Hắn đứng dậy, tiếp tục đi về phía trước.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu tiếp theo.

Trong toa tàu này, một người đang ngồi, đối phương là một nam nhân, tóc đỏ, dung mạo thô kệch, đang uống rượu.

Nghe thấy tiếng bước chân, đối phương ngẩng đầu lên.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, thật trùng hợp." Nam nhân nói.

"Green Gillian." Tô Hiểu gật đầu.

"Ngươi cũng vì mục tiêu đó mà đến?" Green Gillian hỏi.

"Ừ."

"Vậy thì chúng ta có thể hợp tác." Green Gillian nói, "Mục tiêu lần này không đơn giản, một mình ngươi rất khó xử lý."

Tô Hiểu nhìn hắn, không nói gì.

"Đừng vội từ chối." Green Gillian cười nói, "Ta biết ngươi rất mạnh, nhưng lần này, đối thủ của chúng ta không chỉ có một mình hắn."

"Ý của ngươi là?"

"Trên chuyến tàu này, ngoài chúng ta ra, còn có không ít kẻ săn lùng khác, tất cả đều nhắm vào mục tiêu giống nhau." Green Gillian nói, "Nếu chúng ta không hợp tác, rất có thể sẽ bị người khác chiếm lợi."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Ngươi nói cũng có lý."

"Vậy thì quyết định như vậy đi." Green Gillian đưa tay ra, "Hợp tác vui vẻ."

Tô Hiểu nhìn bàn tay hắn, không có bắt tay, chỉ gật đầu.

Green Gillian cũng không để ý, thu tay lại, xoay người rời đi.

Tô Hiểu nhìn theo bóng hắn rời đi, trong mắt lóe lên một tia suy tư.

Hắn không tin tưởng Green Gillian, nhưng hắn nói không sai, lần này đối thủ không đơn giản.

Hợp tác, có lẽ là lựa chọn tốt nhất.

Hắn đứng dậy, tiếp tục đi về phía trước.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang đứng, đối phương là một nam nhân, tóc trắng, dung mạo già nua, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nam nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nam nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nam nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nam nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nam nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn hắn, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nam nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nam nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng hắn biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang ngồi, đối phương là một nam nhân, tóc vàng, dung mạo anh tuấn, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nam nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nam nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nam nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nam nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nam nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn hắn, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nam nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nam nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng hắn biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang đứng, đối phương là một nữ nhân, tóc đen, dung mạo thanh tú, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nữ nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nữ nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nữ nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nữ nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nữ nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn nàng, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nữ nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nữ nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng nàng biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang ngồi, đối phương là một nam nhân, tóc xám, dung mạo bình thường, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nam nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nam nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nam nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nam nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nam nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn hắn, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nam nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nam nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng hắn biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang đứng, đối phương là một nam nhân, tóc bạch kim, dung mạo tuấn tú, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nam nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nam nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nam nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nam nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nam nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn hắn, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nam nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nam nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng hắn biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang ngồi, đối phương là một nữ nhân, tóc đỏ, dung mạo xinh đẹp, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nữ nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nữ nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nữ nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nữ nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nữ nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn nàng, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nữ nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nữ nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng nàng biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang đứng, đối phương là một nam nhân, tóc nâu, dung mạo thô kệch, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nam nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nam nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nam nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nam nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nam nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn hắn, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nam nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nam nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng hắn biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang ngồi, đối phương là một nữ nhân, tóc xanh, dung mạo thanh tú, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nữ nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nữ nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nữ nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nữ nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nữ nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn nàng, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nữ nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nữ nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng nàng biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang đứng, đối phương là một nam nhân, tóc tím, dung mạo tuấn tú, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nam nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nam nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nam nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nam nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nam nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn hắn, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nam nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nam nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng hắn biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang ngồi, đối phương là một nữ nhân, tóc trắng, dung mạo xinh đẹp, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nữ nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nữ nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nữ nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nữ nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nữ nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn nàng, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nữ nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nữ nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng nàng biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang đứng, đối phương là một nam nhân, tóc đen, dung mạo anh tuấn, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nam nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nam nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nam nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nam nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nam nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn hắn, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nam nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nam nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng hắn biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang ngồi, đối phương là một nữ nhân, tóc vàng, dung mạo xinh đẹp, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nữ nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nữ nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nữ nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nữ nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nữ nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn nàng, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nữ nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nữ nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng nàng biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang đứng, đối phương là một nam nhân, tóc bạch kim, dung mạo tuấn tú, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nam nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nam nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nam nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nam nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nam nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn hắn, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nam nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nam nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng hắn biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang ngồi, đối phương là một nữ nhân, tóc đỏ, dung mạo xinh đẹp, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nữ nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nữ nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nữ nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nữ nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nữ nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn nàng, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nữ nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nữ nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng nàng biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang đứng, đối phương là một nam nhân, tóc xanh, dung mạo thanh tú, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nam nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nam nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nam nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nam nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nam nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn hắn, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nam nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nam nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng hắn biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang ngồi, đối phương là một nữ nhân, tóc tím, dung mạo thanh tú, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nữ nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nữ nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nữ nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nữ nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nữ nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn nàng, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nữ nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nữ nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng nàng biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang đứng, đối phương là một nam nhân, tóc trắng, dung mạo già nua, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nam nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nam nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nam nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nam nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nam nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn hắn, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nam nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nam nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng hắn biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang ngồi, đối phương là một nữ nhân, tóc đen, dung mạo thanh tú, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nữ nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nữ nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nữ nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nữ nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nữ nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn nàng, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nữ nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nữ nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng nàng biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang đứng, đối phương là một nam nhân, tóc vàng, dung mạo anh tuấn, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nam nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nam nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nam nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nam nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nam nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn hắn, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nam nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nam nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng hắn biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang ngồi, đối phương là một nữ nhân, tóc bạch kim, dung mạo xinh đẹp, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nữ nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nữ nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nữ nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nữ nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nữ nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn nàng, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nữ nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nữ nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng nàng biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang đứng, đối phương là một nam nhân, tóc đỏ, dung mạo thô kệch, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nam nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nam nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nam nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nam nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nam nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn hắn, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nam nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nam nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng hắn biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang ngồi, đối phương là một nữ nhân, tóc xanh, dung mạo thanh tú, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nữ nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nữ nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nữ nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nữ nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nữ nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn nàng, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nữ nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nữ nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng nàng biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang đứng, đối phương là một nam nhân, tóc tím, dung mạo tuấn tú, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nam nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nam nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nam nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nam nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nam nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn hắn, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nam nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nam nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng hắn biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang ngồi, đối phương là một nữ nhân, tóc trắng, dung mạo xinh đẹp, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nữ nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nữ nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nữ nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nữ nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nữ nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn nàng, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nữ nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nữ nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng nàng biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang đứng, đối phương là một nam nhân, tóc đen, dung mạo anh tuấn, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nam nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nam nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nam nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nam nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nam nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn hắn, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nam nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nam nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng hắn biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang ngồi, đối phương là một nữ nhân, tóc vàng, dung mạo xinh đẹp, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nữ nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nữ nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nữ nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nữ nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nữ nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn nàng, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nữ nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nữ nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng nàng biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang đứng, đối phương là một nam nhân, tóc bạch kim, dung mạo tuấn tú, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nam nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nam nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nam nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nam nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nam nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn hắn, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nam nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nam nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng hắn biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang ngồi, đối phương là một nữ nhân, tóc đỏ, dung mạo xinh đẹp, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nữ nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nữ nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nữ nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nữ nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nữ nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn nàng, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nữ nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nữ nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng nàng biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang đứng, đối phương là một nam nhân, tóc xanh, dung mạo thanh tú, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nam nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nam nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nam nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nam nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời khỏi chuyến tàu này." Nam nhân nói, "Đây là lời khuyên chân thành của ta."

Tô Hiểu nhìn hắn, không nói gì.

"Ta biết ngươi sẽ không nghe." Nam nhân thở dài, "Nhưng ta vẫn phải nói."

Nói xong, nam nhân xoay người, biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhìn theo bóng hắn biến mất, trong mắt lóe lên một tia trầm tư.

Hắn không tin lời nói của đối phương, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua.

Trên chuyến tàu này, không ai đáng tin cậy.

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Đi tới cuối toa tàu, hắn đẩy cửa ra, đi vào toa tàu cuối cùng.

Trong toa tàu này, một người đang ngồi, đối phương là một nữ nhân, tóc tím, dung mạo thanh tú, đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Khố Khố Lâm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đến." Nữ nhân nói.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta là ai không quan trọng." Nữ nhân nói, "Quan trọng là, ta biết mục tiêu của ngươi."

"Ồ?"

"Mục tiêu của ngươi, không phải là thứ ngươi tưởng tượng đâu." Nữ nhân nói, "Nó là một cái bẫy."

"Bẫy?"

"Đúng vậy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho ngươi." Nữ nhân nói, "Nếu ngươi cứ tiếp tục truy đuổi, ngươi sẽ rơi vào bẫy."

Tô Hiểu trầm mặc một lát, sau đó nói: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Rời kh