Chapter: 2. Nhận được một món trang bị của kẻ địch (rút ngẫu nhiên).
Sau khi rời khỏi sảnh cường hóa thuộc tính, Tô Hiểu đi thẳng đến đại sảnh cường hóa trang bị.
Trên đường đi, hắn nhìn thấy không ít khế ước giả, có người vội vã, có người thong thả, nhưng trên mặt ai nấy đều mang vẻ mệt mỏi.
Điều này khiến Tô Hiểu hơi nhíu mày.
Xem ra, lần xung đột với thế giới nguyên sinh lần này, tổn thất của luân hồi lạc viên không hề nhỏ.
Nhưng những chuyện này không liên quan đến hắn.
Hắn chỉ cần hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình là được.
Đại sảnh cường hóa trang bị nằm ở khu vực trung tâm của luân hồi lạc viên, là một kiến trúc cực kỳ đồ sộ.
Cửa chính của đại sảnh là một cánh cửa kim loại khổng lồ, trên cửa khắc đầy những hoa văn phức tạp, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Tô Hiểu đẩy cửa bước vào.
Bên trong đại sảnh, ánh sáng sáng sủa, bày biện vô số quầy cường hóa.
Mỗi quầy đều có một nhân viên phụ trách, phía sau quầy là những thiết bị cường hóa đủ loại hình dạng.
Tô Hiểu đi thẳng đến một quầy trống.
"Xin hỏi, cần cường hóa trang bị gì?" Nhân viên là một cô gái trẻ, nở nụ cười chuyên nghiệp.
"Cường hóa vũ khí." Tô Hiểu nói.
"Vâng, xin mời lấy vũ khí ra."
Tô Hiểu rút thanh trường đao sau lưng ra, đặt lên quầy.
Đây là thanh trường đao hắn có được từ thế giới nguyên sinh lần này, phẩm chất không tồi, thuộc loại truyền thuyết cấp.
Nhân viên cầm lấy trường đao, đặt vào thiết bị cường hóa, sau đó bắt đầu thao tác.
"Đinh! Trang bị phát hiện: Trường đao truyền thuyết cấp, phẩm chất: ưu tú."
"Đang tiến hành cường hóa, xin vui lòng chờ đợi..."
Theo tiếng nhắc nhở của hệ thống, thiết bị cường hóa bắt đầu vận hành, phát ra tiếng ong ong trầm thấp.
Tô Hiểu đứng bên cạnh, yên lặng chờ đợi.
Khoảng mười mấy giây sau, thiết bị cường hóa dừng lại, phát ra một tiếng vang thanh thúy.
"Cường hóa thành công! Trang bị: Trường đao truyền thuyết cấp, +3."
"Thuộc tính: Lực công kích +15, độ bền +10."
Tô Hiểu gật đầu hài lòng.
Mặc dù chỉ cường hóa đến +3, nhưng đối với hắn lúc này mà nói, đã đủ dùng.
Dù sao, hắn còn rất nhiều việc phải làm.
Rời khỏi đại sảnh cường hóa trang bị, Tô Hiểu đi về phía đại sảnh thăng cấp kỹ năng.
Đại sảnh thăng cấp kỹ năng nằm ở một khu vực khác, quy mô không kém đại sảnh cường hóa trang bị.
Bên trong đại sảnh, bày biện vô số khoang thăng cấp kỹ năng.
Mỗi khoang thăng cấp đều là một không gian độc lập, bên trong có đầy đủ thiết bị thăng cấp kỹ năng.
Tô Hiểu tìm một khoang thăng cấp trống, bước vào.
Bên trong khoang thăng cấp, một luồng sáng màu trắng bao phủ toàn bộ không gian.
Tô Hiểu ngồi xuống, trong đầu hiện lên danh sách kỹ năng của mình.
Hắn có không ít kỹ năng, nhưng đáng giá thăng cấp cũng chỉ có vài cái.
Trong đó, quan trọng nhất chính là kỹ năng cận chiến của hắn - "Nhẫn Đạo Đao".
Kỹ năng này là kỹ năng đặc trưng của diệt pháp giả, uy lực cực kỳ mạnh mẽ.
Nhưng muốn thăng cấp kỹ năng này, cần tiêu hao điểm kỹ năng diệt pháp.
Điểm kỹ năng diệt pháp này, là vật phẩm cực kỳ quý giá, chỉ có thể thu được từ việc săn giết kẻ vi phạm.
Tô Hiểu lúc này có tổng cộng ba điểm kỹ năng diệt pháp.
Hắn không chút do dự, toàn bộ dùng để thăng cấp "Nhẫn Đạo Đao".
"Đinh! Tiêu hao ba điểm kỹ năng diệt pháp, thăng cấp kỹ năng: Nhẫn Đạo Đao."
"Thăng cấp thành công! Kỹ năng: Nhẫn Đạo Đao, đẳng cấp: Cấp 5."
"Thuộc tính kỹ năng: Khi sử dụng đao thuật, lực công kích +30%, tốc độ công kích +15%, đồng thời có 10% xác suất tạo ra hiệu quả chí mạng."
Tô Hiểu hài lòng gật đầu.
Cấp 5 của Nhẫn Đạo Đao, uy lực đã tăng lên không ít.
Đối với hắn mà nói, đây là sự tăng cường thực chất nhất.
Sau khi thăng cấp kỹ năng xong, Tô Hiểu rời khỏi khoang thăng cấp.
Hắn đi về phía khu giao dịch thị trường.
Khu giao dịch thị trường là nơi sầm uất nhất của luân hồi lạc viên.
Ở đây, có thể mua bán đủ loại vật phẩm, từ trang bị, đạo cụ, đến vật liệu, công thức, đều có đủ cả.
Tô Hiểu đi dạo một vòng trong thị trường, mua một ít vật phẩm tiêu hao.
Ví dụ như thuốc hồi phục, thuốc giải độc, vân vân.
Những vật phẩm này, đều là vật phẩm thiết yếu khi làm nhiệm vụ.
Sau khi mua xong vật phẩm, Tô Hiểu đi về phía phòng riêng của mình.
Phòng riêng là nơi ở của khế ước giả trong luân hồi lạc viên.
Mỗi khế ước giả đều có một phòng riêng, bên trong có đầy đủ các thiết bị sinh hoạt.
Tô Hiểu đẩy cửa phòng riêng bước vào.
Bên trong phòng, bày biện đơn giản, ngoài một chiếc giường, một chiếc bàn, và một chiếc ghế ra, không còn gì khác.
Tô Hiểu ngồi xuống bên bàn, lấy ra một tấm bản đồ.
Đây là bản đồ của thế giới nguyên sinh lần này.
Trên bản đồ, đánh dấu rất nhiều khu vực nguy hiểm.
Tô Hiểu nhìn chằm chằm vào bản đồ, trong mắt lóe lên tia sáng suy nghĩ.
Lần này, nhiệm vụ của hắn là săn giết một kẻ vi phạm.
Kẻ vi phạm này, ẩn núp trong một khu vực nguy hiểm của thế giới nguyên sinh.
Muốn tìm được hắn, không phải chuyện dễ dàng.
Nhưng Tô Hiểu không hề lo lắng.
Hắn có đầy đủ kiên nhẫn và thủ đoạn.
Chỉ cần kẻ vi phạm kia dám lộ diện, hắn nhất định sẽ khiến đối phương phải trả giá.
Thu hồi bản đồ, Tô Hiểu bắt đầu kiểm tra trang bị của mình.
Hắn kiểm tra từng món một, xác nhận không có vấn đề gì.
Sau đó, hắn bắt đầu nghỉ ngơi, điều chỉnh trạng thái.
Dù sao, lần hành động này, không biết sẽ gặp phải nguy hiểm gì.
Hắn cần phải giữ cho mình ở trạng thái tốt nhất.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Không biết qua bao lâu, Tô Hiểu mở mắt ra.
Trong mắt hắn, lóe lên một tia sáng lạnh lùng.
Đã đến lúc xuất phát.
Hắn đứng dậy, thu thập xong trang bị, rời khỏi phòng riêng.
Đi đến trung tâm truyền tống của luân hồi lạc viên.
Trung tâm truyền tống là nơi khế ước giả tiến vào thế giới nhiệm vụ.
Ở đây, có vô số trận truyền tống, mỗi trận đều thông đến một thế giới nhiệm vụ khác nhau.
Tô Hiểu tìm thấy trận truyền tống đến thế giới nguyên sinh lần này.
Hắn đứng lên trên trận truyền tống, trong đầu hiện lên tin tức nhiệm vụ.
"Nhiệm vụ: Săn giết kẻ vi phạm."
"Mục tiêu: Tìm và săn giết kẻ vi phạm ẩn núp trong thế giới nguyên sinh."
"Phần thưởng: Nhận được một món trang bị của kẻ địch (rút ngẫu nhiên)."
"Thời hạn: 72 giờ."
Tô Hiểu hít sâu một hơi.
Sau đó, hắn kích hoạt trận truyền tống.
Một luồng sáng trắng bao phủ lấy hắn.
Cảnh vật trước mắt bắt đầu trở nên mơ hồ.
Khi tầm nhìn trở lại rõ ràng, Tô Hiểu đã đứng trên một mảnh đất hoang vu.
Bốn phía đều là những tảng đá đen kịt, không có bất kỳ dấu hiệu của sự sống nào.
Tô Hiểu quan sát bốn phía, xác nhận an toàn.
Sau đó, hắn bắt đầu hành động.
Hắn cần phải tìm ra tung tích của kẻ vi phạm kia.
Chỉ có điều, thế giới nguyên sinh này rộng lớn như vậy, muốn tìm một người, không khác gì mò kim đáy bể.
Nhưng Tô Hiểu không hề sốt ruột.
Hắn có cách của riêng mình.
Hắn lấy ra một vật phẩm từ trong ngực.
Đó là một mảnh vỡ pha lê, bên trong ẩn chứa một tia khí tức kỳ lạ.
Đây là vật phẩm hắn có được từ thế giới nguyên sinh lần trước, có thể dùng để cảm ứng khí tức của kẻ vi phạm.
Tô Hiểu nắm chặt mảnh vỡ pha lê, bắt đầu rót vào năng lượng linh hồn.
Mảnh vỡ pha lê lập tức phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Một luồng khí tức vô hình, bắt đầu khuếch tán ra bốn phía.
Tô Hiểu nhắm mắt lại, tập trung cảm ứng.
Sau một lúc lâu, hắn mở mắt ra.
Trong mắt hắn, lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
Hắn đã cảm ứng được một tia khí tức rất nhỏ.
Phương hướng của khí tức này, ở phía tây bắc.
Tô Hiểu không chút do dự, lập tức hướng về phía tây bắc mà lao đi.
Thân hình hắn nhanh như tia chớp, xẹt qua giữa không trung.
Trên đường đi, hắn gặp phải không ít sinh vật vực sâu.
Nhưng những sinh vật vực sâu này, đều bị hắn dễ dàng giải quyết.
Đối với Tô Hiểu mà nói, những sinh vật vực sâu cấp thấp này, căn bản không tạo thành uy hiếp gì.
Hắn chỉ quan tâm đến mục tiêu của mình.
Kẻ vi phạm kia.
Cứ như vậy, Tô Hiểu vừa đi vừa cảm ứng, không ngừng tiếp cận mục tiêu.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Rất nhanh, đã qua hai giờ.
Tô Hiểu đi tới một vùng núi hoang vu.
Nơi này, khí tức của kẻ vi phạm càng lúc càng rõ ràng.
Xem ra, mục tiêu ngay tại khu vực này.
Tô Hiểu thu liễm khí tức, bắt đầu cẩn thận tìm kiếm.
Hắn xuyên qua từng khe núi, lục soát từng hang động.
Rốt cuộc, tại một sơn cốc ẩn khuất, hắn phát hiện một bóng người.
Đó là một nam tử mặc áo bào đen, đang ngồi xếp bằng trước một tảng đá lớn.
Trên mặt nam tử, mang vẻ mặt âm trầm.
Trên người hắn, tản ra một luồng khí tức nguy hiểm.
Tô Hiểu nhìn chằm chằm nam tử áo bào đen, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng.
Rốt cuộc cũng tìm được ngươi.
Hắn không vội động thủ, mà trước tiên quan sát bốn phía.
Xác nhận không có phục binh, Tô Hiểu mới chậm rãi đi về phía nam tử áo bào đen.
Nam tử áo bào đen dường như cảm nhận được điều gì, đột nhiên mở mắt ra.
Hắn nhìn thấy Tô Hiểu, trên mặt lộ ra vẻ cảnh giác.
"Ngươi là ai?" Nam tử áo bào đen trầm giọng hỏi.
"Người săn giết ngươi." Tô Hiểu lạnh nhạt nói.
Nam tử áo bào đen nghe vậy, sắc mặt biến đổi.
Hắn đứng bật dậy, trên tay xuất hiện một thanh trường đao màu đen.
"Muốn giết ta? Còn phải xem ngươi có bản lĩnh đó hay không!"
Dứt lời, nam tử áo bào đen vung đao chém về phía Tô Hiểu.
Một đạo đao mang màu đen, xé gió mà đến.
Tô Hiểu thân hình hơi nghiêng, nhẹ nhàng tránh thoát.
Sau đó, hắn rút trường đao sau lưng ra.
"Vèo!"
Một đạo đao mang sắc bén, chém thẳng về phía nam tử áo bào đen.
Nam tử áo bào đen vội vàng vung đao đỡ.
"Keng!"
Tiếng kim loại va chạm vang lên.
Hai người đồng thời lùi lại vài bước.
Tô Hiểu ổn định thân hình, trong mắt lóe lên một tia ngưng trọng.
Thực lực của nam tử áo bào đen này, không hề yếu.
Xem ra, đây là một kẻ vi phạm khó chơi.
Nhưng càng như vậy, càng khiến Tô Hiểu hưng phấn.
Hắn nắm chặt trường đao, lần nữa xông lên.
Hai người, lập tức chiến đấu kịch liệt với nhau.
Trong sơn cốc, tiếng binh khí va chạm vang lên không ngừng.
Từng đạo đao mang, không ngừng bắn ra bốn phía.
Cả tòa sơn cốc, đều bị đao khí bao phủ.
Chiến đấu kéo dài ước chừng mười mấy phút.
Rốt cuộc, Tô Hiểu bắt được một sơ hở của nam tử áo bào đen.
Hắn vung đao chém tới, trực tiếp chém bay trường đao trong tay nam tử áo bào đen.
Sau đó, một đao kết liễu đối phương.
Nam tử áo bào đen ngã xuống đất, ánh mắt dần trở nên vô thần.
Tô Hiểu thu đao, thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.
Sau đó, hắn bắt đầu kiểm tra chiến lợi phẩm.
Hắn lục soát thi thể nam tử áo bào đen, tìm được không ít vật phẩm có giá trị.
Nhưng những vật phẩm này, đều không phải thứ hắn cần nhất.
Hắn cần nhất, là phần thưởng nhiệm vụ.
"Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành: Săn giết kẻ vi phạm."
"Đang tiến hành rút thưởng..."
"Chúc mừng khế ước giả, ngươi đã nhận được: Trang bị của kẻ địch (rút ngẫu nhiên)."
"Trang bị: Hộ giáp hắc vương."
"Phẩm chất: Truyền thuyết cấp."
"Thuộc tính: Phòng ngự +20, kháng tính vực sâu +15, đồng thời có 5% xác suất miễn dịch sát thương."
Tô Hiểu nhìn phần thưởng trong tay, khóe miệng hơi nhếch lên.
Hộ giáp hắc vương, phẩm chất không tồi.
Mặc dù không phải trang bị tốt nhất, nhưng đối với hắn lúc này mà nói, cũng coi như là một sự tăng cường.
Hắn mặc hộ giáp hắc vương vào người, cảm nhận được sức mạnh dồn dập từ trên người truyền đến.
Sau đó, hắn rời khỏi sơn cốc, bắt đầu hành trình trở về.
Lần hành động này, mặc dù có chút gian nan, nhưng kết quả vẫn khiến hắn hài lòng.
Hắn đã hoàn thành nhiệm vụ, đồng thời cũng thu được một món trang bị không tồi.
Tiếp theo, hắn cần phải tiếp tục tăng cường thực lực của mình.
Chỉ có không ngừng biến mạnh hơn, mới có thể sinh tồn trong luân hồi lạc viên khốc liệt này.
Tô Hiểu ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Trên bầu trời, mây đen dày đặc.
Giống như con đường phía trước của hắn, tràn đầy không biết và nguy hiểm.
Nhưng hắn không hề sợ hãi.
Bởi vì hắn biết, chỉ cần mình đủ mạnh, thì bất kỳ nguy hiểm nào cũng có thể vượt qua.
Hắn, Tô Hiểu, sẽ không bao giờ dừng bước.