Chapter: 1. Nữ đại boss của phòng trưng bày.

⏱ ~4 min read

Chapter: 1. Nữ đại boss của phòng trưng bày.

Trong phòng trưng bày rộng lớn, ánh đèn vàng ấm áp chiếu rọi xuống những bức tranh treo trên tường. Bầu không khí yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng vang vọng trên sàn gỗ đánh bóng.

Một người phụ nữ đứng giữa phòng trưng bày, mái tóc dài màu bạch kim xõa ngang vai, đôi mắt xanh lam như biển sâu nhìn chăm chú vào bức tranh lớn nhất trước mặt. Nàng mặc một bộ váy dài màu trắng, trên cổ tay đeo một chiếc vòng tay pha lê tinh xảo, toàn thân toát ra khí chất cao quý khiến người khác không dám đến gần.

"Ngươi đến rồi." Nàng không quay đầu lại, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo uy áp không thể nghi ngờ.

Phía sau nàng, một bóng người từ từ bước ra từ bóng tối. Đó là một nam tử mặc áo choàng đen, khuôn mặt bị che khuất bởi mũ trùm, chỉ lộ ra chiếc cằm sắc bén.

"Đã lâu không gặp, Sắt Phi Lợi Á." Giọng nam tử trầm thấp, mang theo chút khàn khàn.

Sắt Phi Lợi Á chậm rãi xoay người, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt: "Ngươi vẫn còn sống sao? Ta cứ tưởng ngươi đã chết ở Thế Giới Họa rồi chứ."

"Ta không dễ chết như vậy." Nam tử cởi mũ trùm xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú nhưng mang theo vẻ mệt mỏi. Đôi mắt hắn đen sâu như vực thẳm, ẩn chứa vô số bí mật không thể nói ra.

"Ngươi đến tìm ta, chắc chắn không phải chỉ để hàn huyên chuyện cũ." Sắt Phi Lợi Á bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn bên ngoài, "Nói đi, chuyện gì?"

"Ta cần một thứ." Nam tử nói thẳng, "Mảnh Tranh Cuộn."

Sắt Phi Lợi Á nhướng mày, xoay người nhìn hắn: "Mảnh Tranh Cuộn? Ngươi biết thứ đó có ý nghĩa gì với ta không?"

"Ta biết." Nam tử gật đầu, "Nhưng ta cần nó để cứu một người."

"Ngươi muốn cứu ai?" Sắt Phi Lợi Á hỏi.

"Bạch Dạ." Nam tử nói ra cái tên này, ánh mắt thoáng qua một tia phức tạp.

Sắt Phi Lợi Á khựng lại một chút, rồi bật cười: "Khố Khố Lâm Bạch Dạ? Hắn cần ngươi đi cứu sao? Hắn là kẻ mạnh nhất trong số các ngươi, ai có thể làm hắn bị thương?"

"Vực Sâu." Nam tử chỉ nói một từ.

Bầu không khí trong phòng trưng bày đột nhiên trở nên ngưng trọng. Sắt Phi Lợi Á thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên sắc bén: "Ngươi nói... Vực Sâu?"

"Đúng vậy." Nam tử gật đầu, "Hắn xâm nhập quá sâu, bị Sinh Vật Vực Sâu vây công. Ta cần Mảnh Tranh Cuộn để mở ra Thế Giới Họa, tìm kiếm phương pháp chữa trị."

Sắt Phi Lợi Á trầm mặc hồi lâu, cuối cùng lên tiếng: "Ngươi có biết, Mảnh Tranh Cuộn này là vật ta dùng để áp chế lực lượng Vực Sâu trong cơ thể mình không?"

Nam tử sững người: "Ngươi..."

"Đúng vậy." Sắt Phi Lợi Á cười khổ, "Ta cũng bị nhiễm lực lượng Vực Sâu. Nếu không có Mảnh Tranh Cuộn này, ta sẽ bị Vực Sâu ăn mòn hoàn toàn."

Nam tử im lặng, không biết nên nói gì.

"Nhưng..." Sắt Phi Lợi Á đột nhiên đổi giọng, "Nếu là vì Bạch Dạ, ta có thể nghĩ cách khác."

"Ngươi nói thật?" Nam tử ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên tia hy vọng.

"Ta không nói đùa." Sắt Phi Lợi Á bước đến trước một bức tranh khác, nhẹ nhàng chạm vào khung tranh, "Trong Thế Giới Họa có một thứ gọi là 'Tinh Hạch Linh Hồn', có thể thanh lọc lực lượng Vực Sâu. Nếu ngươi có thể tìm được nó, không chỉ cứu được Bạch Dạ, mà còn có thể giải quyết vấn đề của ta."

"Tinh Hạch Linh Hồn?" Nam tử nhíu mày, "Ta chưa từng nghe nói đến."

"Đó là vật hiếm có." Sắt Phi Lợi Á giải thích, "Nghe nói nằm ở sâu nhất trong Thế Giới Họa, được trấn giữ bởi một sinh vật cổ xưa. Ngươi phải có đủ thực lực mới có thể lấy được nó."

"Ta hiểu rồi." Nam tử gật đầu, "Vậy ta đi ngay."

"Khoan đã." Sắt Phi Lợi Á gọi hắn lại, "Ngươi định một mình đi sao? Thế Giới Họa không phải nơi dễ đối phó, ngươi cần có đồng đội."

"Ta có đồng đội." Nam tử nói, "Bố Bố Uông, A Mỗ, còn có mấy người nữa."

"Bố Bố Uông?" Sắt Phi Lợi Á nhướng mày, "Con chó đó vẫn còn sống sao?"

"Ừ." Nam tử khẽ cười, "Nó vẫn khỏe mạnh như xưa."

"Được." Sắt Phi Lợi Á gật đầu, "Vậy ta cho ngươi một lời khuyên: ở Thế Giới Họa, đừng tin bất cứ ai. Nơi đó... không giống những nơi khác."

"Ta nhớ rồi." Nam tử xoay người, chuẩn bị rời đi.

"Chờ một chút." Sắt Phi Lợi Á lại gọi hắn, "Ngươi tên gì? Ta không muốn cứu xong mà không biết ơn nhân là ai."

Nam tử dừng bước, quay đầu lại nhìn nàng: "Tô Hiểu."

Sắt Phi Lợi Á khựng người, rồi nở nụ cười ý vị sâu xa: "Thì ra là ngươi. Nghe nói ngươi là kẻ điên duy nhất dám khiêu chiến với Chúa Tể Vực Sâu mà vẫn còn sống."

"Chỉ là may mắn thôi." Tô Hiểu đáp.

"May mắn?" Sắt Phi Lợi Á lắc đầu, "Ta không tin vào may mắn. Ngươi có thực lực, có dũng khí, mới có thể sống đến bây giờ."

"Đa tạ." Tô Hiểu nói xong, thân ảnh dần dần biến mất trong bóng tối.

Sắt Phi Lợi Á đứng yên tại chỗ, ánh mắt nhìn theo hướng Tô Hiểu rời đi, thì thầm: "Thật thú vị... Xem ra Thế Giới Họa sắp có sóng gió rồi."

Nàng xoay người, lần nữa nhìn về phía bức tranh lớn nhất trong phòng trưng bày. Trong bức tranh, một tòa thành cổ sừng sững đứng giữa biển mây, trên đỉnh tháp có một bóng người mơ hồ đang đứng, như đang nhìn về phương xa.

"Bạch Dạ..." Sắt Phi Lợi Á khẽ thì thầm, "Ngươi rốt cuộc đã gặp phải thứ gì ở Vực Sâu?"

Trong phòng trưng bày yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở dài nhẹ nhàng của nàng.