Chương 2: Nhận Một Trang Bị Của Kẻ Địch (Rút Ngẫu Nhiên).

⏱ ~6 min read

Chương 2: Nhận Một Trang Bị Của Kẻ Địch (Rút Ngẫu Nhiên).

Sau khi xác nhận tin nhắn nhắc nhở từ Lạc Viên, Tô Hiểu khẽ gật đầu. Hắn không hề do dự, đưa tay ra hiệu với không trung.

Một luồng sáng màu lam nhạt hiện lên trước mặt hắn, ngưng tụ thành một vòng xoáy năng lượng nhỏ. Từ bên trong vòng xoáy, một món đồ vật chậm rãi bay ra, lơ lửng trước mặt Tô Hiểu.

Đó là một thanh đoản đao, toàn thân màu đen tuyền, trên thân đao khắc những đường vân kỳ dị phát ra ánh sáng đỏ sẫm yếu ớt. Mũi đao sắc bén, tỏa ra hàn quang khiến người ta không rét mà run.

Tô Hiểu đưa tay nắm lấy chuôi đao, cảm nhận luồng khí tức lạnh lẽo truyền đến từ lòng bàn tay. Hắn nhướng mày, mở bảng thuộc tính của món vũ khí này ra xem.

【Tên: Hắc Ảnh Đoản Đao】
【Phẩm chất: Màu xanh lam】
【Đẳng cấp: Cấp 8】
【Hiệu quả: Lực công kích +12, Nhanh nhẹn +3】
【Đặc tính: Khi tấn công, có 5% xác suất gây thêm 10 điểm sát thương bóng tối】
【Mô tả: Một thanh đoản đao được rèn từ hắc thiết tinh luyện, ẩn chứa lực lượng bóng tối nhỏ bé. Là trang bị thường thấy của các sát thủ cấp thấp trong Lạc Viên.】

"Trang bị xanh lam cấp 8, xem ra vận khí không tệ." Tô Hiểu thu hồi đoản đao, khóe miệng hơi nhếch lên.

Hắn nhớ lại cuộc chiến vừa rồi. Kẻ địch mà hắn tiêu diệt là một Khế Ước Giả cấp 7, thực lực không tệ, nhưng đáng tiếc là gặp phải hắn. Sau khi đối phương tử vong, Lạc Viên cho phép hắn rút ngẫu nhiên một trang bị từ trong kho đồ của kẻ địch. Kết quả rút được thanh đoản đao này.

Tuy phẩm chất chỉ là màu xanh lam, nhưng đối với hắn lúc này mà nói, đây cũng coi như là một khoản thu hoạch ngoài ý muốn.

"Đã lâu rồi không gặp, Tô Hiểu." Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau.

Tô Hiểu xoay người lại, nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang dựa vào tường, hai tay ôm ngực, trên mặt mang nụ cười nhàn nhạt. Người này mặc một bộ trường bào màu tro, trên sống mũi gác một cặp kính gọng vàng, trông có vẻ nho nhã.

"Mã Văn Hoa Nhĩ Tư." Tô Hiểu gật đầu chào hỏi, "Ngươi cũng tới thế giới này?"

"Ừ, nhiệm vụ lần này có chút đặc thù, cần phải đến nơi này một chuyến." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đẩy gọng kính, ánh mắt rơi trên thanh đoản đao trong tay Tô Hiểu, "Nhìn dáng vẻ của ngươi, hình như vừa có thu hoạch?"

"Tiện tay mà thôi." Tô Hiểu cất đoản đao vào trong kho, không muốn nói nhiều về chuyện này.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cũng không truy hỏi, chỉ nhẹ giọng nói: "Ta nghe nói, gần đây ngươi đang tìm kiếm tin tức về Hắc Phong Thụ?"

Nghe vậy, ánh mắt Tô Hiểu lóe lên một tia sáng: "Ngươi có tin tức?"

"Không nhiều lắm, nhưng cũng coi như có chút manh mối." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư khẽ gật đầu, "Ta biết một nơi, có khả năng tồn tại Hắc Phong Thụ. Bất quá, nơi đó có chút nguy hiểm, ngươi phải chuẩn bị tâm lý."

"Nguy hiểm?" Tô Hiểu cười nhạt một tiếng, "Từ khi nào ta lại sợ nguy hiểm?"

"Ha ha, ta quên mất tính cách của ngươi rồi." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư lắc đầu cười, "Nếu ngươi đã có quyết định, vậy thì đi theo ta. Dù sao nhiệm vụ của ta lần này cũng ở gần đó, tiện đường mà thôi."

Nói xong, hắn xoay người bước đi về phía trước. Tô Hiểu trầm ngâm một chút, rồi cũng bước theo sau.

Hai người xuyên qua mấy con phố, đi tới một khu vực khá hẻo lánh. Mã Văn Hoa Nhĩ Tư dừng bước, chỉ tay về phía một tòa kiến trúc cổ kính ở đằng xa: "Chính là nơi đó, Luyện Kim Thực Nghiệm Thất."

"Luyện Kim Thực Nghiệm Thất?" Tô Hiểu nheo mắt nhìn lại, "Nghe nói nơi đó đã bị bỏ phế từ lâu."

"Đúng vậy, bên ngoài thì nhìn là bỏ phế, nhưng bên trong lại có càn khôn riêng." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư hạ giọng, "Theo tin tức ta có được, bên trong thực nghiệm thất này có một khu vườn ngầm, bên trong trồng một gốc Hắc Phong Thụ. Bất quá, nơi đó có một đám Sinh Vật Vực Sâu canh giữ, thực lực không yếu."

"Sinh Vật Vực Sâu?" Tô Hiểu khẽ nhíu mày, "Xem ra đúng là không dễ đối phó."

"Cho nên ta mới nói ngươi phải chuẩn bị tâm lý." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư vỗ vai hắn, "Nếu ngươi cảm thấy không ổn, có thể lui trước. Dù sao Hắc Phong Thụ cũng không phải là thứ dễ tìm, không cần phải liều mạng vì nó."

"Không cần." Tô Hiểu lắc đầu, ánh mắt kiên định, "Đã tới nơi này rồi, không có lý do gì phải lui cả."

"Được, vậy thì tùy ngươi." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cũng không khuyên nữa, "Ta còn có việc phải xử lý, không tiện đi cùng ngươi. Ngươi tự mình cẩn thận."

"Ừm, đa tạ." Tô Hiểu gật đầu, nhìn Mã Văn Hoa Nhĩ Tư rời đi, sau đó ánh mắt chuyển hướng về phía Luyện Kim Thực Nghiệm Thất ở đằng xa.

Hắn hít sâu một hơi, chậm rãi bước về phía trước.

Vừa tới gần cửa chính của thực nghiệm thất, Tô Hiểu liền cảm nhận được một luồng khí tức âm lãnh từ bên trong truyền ra. Hắn dừng bước, cẩn thận quan sát bốn phía.

Cánh cửa gỗ của thực nghiệm thất đã mục nát từ lâu, trên đó phủ đầy rêu xanh và dây leo. Bên trong truyền ra từng trận mùi hôi thối, xen lẫn một chút mùi hóa chất kỳ lạ.

Tô Hiểu rút ra thanh đoản đao vừa nhận được, đề phòng bước vào bên trong.

Bên trong thực nghiệm thất tối đen như mực, chỉ có một chút ánh sáng yếu ớt chiếu rọi từ những khe hở trên trần nhà. Trên mặt đất chất đống đủ loại bình thủy tinh vỡ nát và dụng cụ thí nghiệm, khắp nơi đều là cảnh tượng hỗn loạn.

Tô Hiểu cẩn thận từng bước một, đồng thời mở ra năng lực cảm nhận của mình. Hắn phát hiện, ở sâu bên trong thực nghiệm thất, có một luồng khí tức sinh mệnh yếu ớt đang dao động.

"Xem ra Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nói không sai, nơi này quả thực có vấn đề." Tô Hiểu thầm nghĩ, bước chân không khỏi nhanh hơn một chút.

Xuyên qua một hành lang dài, hắn đi tới một cánh cửa sắt. Trên cánh cửa sắt có khắc một trận pháp kỳ dị, tỏa ra ánh sáng màu lam nhạt.

"Trận Truyền Tống Diệt Pháp?" Tô Hiểu nhận ra trận pháp này, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, "Không ngờ nơi này lại có thứ này."

Hắn đưa tay chạm vào cánh cửa sắt, cảm nhận được một luồng năng lượng nhẹ nhàng bài xích. Xem ra trận pháp này vẫn đang vận hành, hơn nữa còn có chức năng bảo hộ nhất định.

Tô Hiểu trầm ngâm một chút, rồi đưa tay ấn lên trung tâm trận pháp, rót vào một tia năng lượng. Trận pháp sáng lên dữ dội, sau đó chậm rãi tiêu tán, cánh cửa sắt cũng theo đó mà mở ra.

Một luồng khí tức ẩm ướt và nồng nặc mùi đất phả vào mặt. Tô Hiểu bước vào bên trong, phát hiện nơi này là một khu vườn ngầm rộng lớn. Trên vòm trời có một loại khoáng thạch phát sáng đặc biệt, chiếu rọi cả khu vườn.

Ánh mắt Tô Hiểu quét qua bốn phía, cuối cùng dừng lại ở chính giữa khu vườn. Ở đó, một gốc đại thụ cao lớn đứng sừng sững, toàn thân đen kịt, trên cành lá phát ra ánh sáng màu tím nhạt.

"Hắc Phong Thụ!" Tô Hiểu nheo mắt, trong mắt lóe lên một tia vui mừng.

Nhưng ngay lúc này, một tiếng gầm trầm thấp vang lên từ bốn phía xung quanh. Từ trong bóng tối, từng bóng dáng quái dị chậm rãi hiện ra, vây quanh Tô Hiểu.

Đó là những Sinh Vật Vực Sâu, toàn thân phủ đầy vảy đen, trên đầu mọc ra những chiếc sừng cong vẹo, trong đôi mắt đỏ ngầu lộ ra vẻ hung tàn.

"Đã sớm đoán được sẽ không dễ dàng như vậy." Tô Hiểu cười lạnh một tiếng, tay nắm chặt đoản đao, "Vậy thì, để ta xem các ngươi có bao nhiêu bản lĩnh."

Dứt lời, hắn chủ động xông về phía đám Sinh Vật Vực Sâu gần nhất.