Chương 4: Vỏ Rỗng Rực Cháy.
Giới thiệu: Đây là linh hồn trang bị cấp cao ở trạng thái vỏ rỗng, cần sử dụng Dung Hồn lên nó để khiến nó trở nên hoàn chỉnh, lúc đó, vỏ rỗng này sẽ tiến hành biến hóa, từ đó cấu thành linh hồn trang bị cấp cao.
Giá cả: 7 viên Thái Dương Bản Nguyên.
Số lượng: 1.
……
Sau khi rời khỏi Vinh Dự Thương Điếm, Bạch Dạ trực tiếp đi về phía Phòng Riêng của mình.
Trên đường đi, hắn nhìn thấy không ít Khế Ước Giả, những người này phần lớn đều có khí tức mạnh mẽ, hiển nhiên đều là những kẻ đã trải qua vô số trận chiến.
Bạch Dạ không dừng lại, rất nhanh đã trở về Phòng Riêng.
Vừa vào cửa, Bố Bố Uông đã chạy tới, vẻ mặt kích động:
"Chủ nhân, ngươi đã trở lại! Lần này có thu hoạch gì không?"
Bạch Dạ không trả lời, mà đi thẳng tới bàn làm việc, đặt vật phẩm vừa mua lên bàn.
Đó là một khối cầu pha lê màu đỏ sẫm, bên trong dường như có ngọn lửa đang thiêu đốt, tỏa ra hơi nóng kinh người.
"Đây là thứ gì?" Bố Bố Uông tò mò nhìn chằm chằm khối cầu pha lê.
"Linh hồn trang bị cấp cao ở trạng thái vỏ rỗng." Bạch Dạ bình thản nói: "Cần sử dụng Dung Hồn để khiến nó hoàn chỉnh."
"Vậy ngươi định dùng nó lúc nào?"
"Không vội." Bạch Dạ lắc đầu: "Vật này cần phối hợp với một số tài liệu khác mới có thể phát huy hiệu quả lớn nhất."
Nói xong, hắn cất khối cầu pha lê vào trong không gian trữ vật.
Sau đó, Bạch Dạ ngồi xuống, bắt đầu kiểm tra trạng thái của bản thân.
Lần này tiến vào Thế Giới Họa, tuy có chút trắc trở, nhưng thu hoạch cũng không nhỏ.
Ngoài linh hồn trang bị cấp cao này ra, hắn còn thu được không ít tài liệu quý hiếm.
Quan trọng nhất là, hắn đã hiểu rõ hơn về thực lực của bản thân.
"Xem ra, cần phải tăng cường một chút nữa." Bạch Dạ thì thào tự nói.
Hắn đứng dậy, đi về phía Sảnh Cường Hóa Thuộc Tính.
……
Tại Sảnh Cường Hóa Thuộc Tính.
Bạch Dạ đi tới trước một khoang cường hóa, đặt tay lên đó.
Ngay sau đó, một luồng sáng màu lam nhạt bao phủ lấy hắn.
[Đang tiến hành cường hóa thuộc tính...]
[Thuộc tính lực lượng +1]
[Thuộc tính nhanh nhẹn +1]
[Thuộc tính thể lực +1]
……
Theo từng đợt nhắc nhở, các thuộc tính của Bạch Dạ đang tăng lên từng chút một.
Mặc dù tốc độ tăng trưởng không nhanh, nhưng tích lũy lâu dài cũng là một sự tăng tiến không nhỏ.
Sau khi cường hóa xong, Bạch Dạ lại đi tới Đại Sảnh Thăng Cấp Kỹ Năng.
Hắn lấy ra một quyển sách kỹ năng, bắt đầu học tập.
Đây là một kỹ năng hệ không gian, có thể tăng cường năng lực không gian di động của hắn.
Đối với một Kẻ Diệt Pháp mà nói, năng lực không gian là cực kỳ quan trọng.
Dù sao, đối mặt với những Người Thi Pháp cấp cao, nếu không có năng lực không gian linh hoạt, rất dễ bị khống chế.
Sau khi học xong kỹ năng, Bạch Dạ lại kiểm tra một chút trang bị của mình.
Hộ Giáp Hắc Vương, Nhẫn Đạo Đao, cùng một ít vật phẩm tiêu hao.
Những thứ này đều đã được bảo dưỡng, có thể ứng phó với bất kỳ tình huống nào.
"Ừm, cũng không tệ." Bạch Dạ gật đầu hài lòng.
Sau khi làm xong tất cả, hắn trở về Phòng Riêng.
Vừa vào cửa, liền nhìn thấy Bố Bố Uông đang nằm trên sô pha, ngủ say sưa.
Bạch Dạ không quấy rầy nó, nhẹ nhàng đi tới bên cửa sổ, nhìn ra phong cảnh bên ngoài.
Lạc Viên Luân Hồi, nơi này vĩnh viễn đều như vậy, không có ngày đêm, chỉ có ánh sáng vĩnh hằng.
"Tiếp theo, nên đi đâu đây?" Bạch Dạ trầm ngâm.
Hắn lấy ra một tấm bản đồ, bên trên đánh dấu rất nhiều khu vực.
Những khu vực này, đều là những nơi hắn đã từng đi qua, hoặc là những nơi hắn dự định sẽ đi.
"Thế Giới Sinh Từ Cây, Vùng Đất Chúng Sinh, Thế Giới Hỏa Ảnh..."
Ánh mắt Bạch Dạ dừng lại ở một nơi.
"Thế Giới Thánh Bôi, nghe nói bên trong có không ít bảo vật."
Hắn gật đầu, quyết định.
"Được, lần này sẽ đi Thế Giới Thánh Bôi."
Nói xong, hắn thu hồi tấm bản đồ, bắt đầu chuẩn bị.
……
Một lúc sau, Bạch Dạ đã chuẩn bị xong xuôi.
Hắn đánh thức Bố Bố Uông, sau đó mang theo nó rời khỏi Phòng Riêng.
Đi tới khu vực truyền tống, Bạch Dạ nộp một số Tiền Xu Linh Hồn, lựa chọn tọa độ Thế Giới Thánh Bôi.
Một luồng sáng trắng bao phủ lấy hắn, thân ảnh biến mất tại chỗ.
……
Khi Bạch Dạ lần nữa mở mắt ra, hắn đã đứng trên một mảnh đất hoang vu.
Bốn phía đều là đá vụn và cát vàng, gió thổi qua mang theo hơi nóng.
"Đây chính là Thế Giới Thánh Bôi sao?" Bạch Dạ nhíu mày.
Hắn quan sát bốn phía, rất nhanh liền xác định phương hướng.
Ở phía xa, có một tòa thành thị cổ kính, nhìn từ xa có vẻ rất phồn hoa.
"Đi thôi, tới đó xem một chút." Bạch Dạ nói với Bố Bố Uông.
Một người một chó, bắt đầu tiến về phía tòa thành thị kia.
……
Trên đường đi, Bạch Dạ gặp không ít dã thú.
Những dã thú này thực lực không mạnh, rất nhanh đã bị hắn giải quyết.
Thuận tiện, hắn còn thu được một ít vật liệu.
Rất nhanh, hắn đã đi tới trước cổng thành.
Cổng thành có không ít lính gác, đang kiểm tra ra vào.
Bạch Dạ trả một ít phí vào thành, thuận lợi tiến vào.
……
Vừa vào thành, một luồng khí tức phồn hoa liền ập vào mặt.
Trên đường phố tấp nập người qua lại, hai bên là các cửa hàng san sát.
Bạch Dạ không vội vàng, mà đi dạo dọc theo đường phố.
Hắn phát hiện, nơi này có không ít thương hội, bán đủ loại vật phẩm.
"Ừm? Đó là..." Ánh mắt Bạch Dạ đột nhiên dừng lại.
Hắn nhìn thấy một cửa hàng, bên trong bày bán một món đồ khiến hắn hứng thú.
Đó là một thanh trường đao, thân đao hiện lên màu đỏ sẫm, tỏa ra hơi nóng nhàn nhạt.
"Đao tốt." Bạch Dạ gật đầu.
Hắn đi vào cửa hàng, hỏi thăm giá cả.
"Vị khách quan này, thanh đao này chính là do luyện kim sư đại sư chế tạo, giá cả..." Chủ tiệm cười híp mắt nói.
"Bao nhiêu?" Bạch Dạ trực tiếp cắt ngang.
"50 viên Tiền Xu Linh Hồn."
"Quá đắt." Bạch Dạ lắc đầu, xoay người rời đi.
"Khách quan đừng vội, giá có thể thương lượng!" Chủ tiệm vội vàng gọi lại.
Sau một hồi mặc cả, cuối cùng Bạch Dạ mua được thanh trường đao này với giá 35 viên Tiền Xu Linh Hồn.
Tuy rằng thanh đao này không bằng Nhẫn Đạo Đao của hắn, nhưng cũng coi như là một món bị bỏ phí.
"Vật liệu không tồi, có thể dùng để tăng cường Nhẫn Đạo Đao." Bạch Dạ thu hồi trường đao, tiếp tục đi dạo.
……
Cứ như vậy, Bạch Dạ ở trong thành đi dạo một vòng, thu hoạch không ít vật liệu.
Mãi đến khi trời tối, hắn mới tìm một quán trọ nghỉ ngơi.
Trong phòng, Bạch Dạ ngồi khoanh chân trên giường, bắt đầu tu luyện.
Hắn cảm nhận được, thực lực của mình đang tăng lên từng chút một.
Tuy tốc độ không nhanh, nhưng chỉ cần kiên trì, cuối cùng cũng sẽ có ngày đột phá.
……
Sáng sớm hôm sau.
Bạch Dạ rời khỏi quán trọ, tiếp tục hành trình.
Hắn nghe nói, ở phía bắc của tòa thành thị này, có một di tích cổ.
Bên trong di tích, nghe nói có không ít bảo vật.
Bạch Dạ quyết định đi xem một chút.
……
Sau nửa ngày đi đường, hắn cuối cùng cũng tới được nơi được gọi là di tích cổ.
Đây là một tòa kiến trúc đổ nát, xem ra đã có không ít năm tháng.
Bạch Dạ cẩn thận tiến vào, phát hiện bên trong có không ít cạm bẫy.
Nhưng những cạm bẫy này đối với hắn mà nói, cũng không tính là gì.
Hắn nhẹ nhàng tránh thoát, đi sâu vào bên trong.
……
Rốt cuộc, ở tầng sâu nhất của di tích, hắn tìm thấy một cái rương báu.
Mở ra xem, bên trong là một quyển trục thư cổ.
Bạch Dạ cầm lấy xem xét, phát hiện đây là một quyển trục thư ghi chép về thuật luyện kim.
"Không tồi." Bạch Dạ gật đầu, thu hồi trục thư.
Lần này tiến vào Thế Giới Thánh Bôi, thu hoạch coi như không tệ.
Xem ra, nơi này đúng là có không ít bảo vật.
"Xem ra, cần phải ở lại đây thêm một thời gian nữa." Bạch Dạ thầm nghĩ.
Hắn quyết định, tạm thời lưu lại Thế Giới Thánh Bôi, tìm kiếm thêm nhiều cơ duyên.
Dù sao, đối với một Kẻ Diệt Pháp mà nói, mỗi một lần tăng tiến thực lực đều vô cùng quý giá.
……
Cứ như vậy, thời gian trôi qua từng ngày.
Bạch Dạ ở trong Thế Giới Thánh Bôi, không ngừng tìm kiếm cơ duyên.
Hắn đã đi qua không ít nơi, thu được không ít tài liệu quý hiếm.
Đồng thời, hắn cũng gặp phải không ít nguy hiểm.
Nhưng mỗi lần, hắn đều có thể hóa giải.
Dần dần, danh tiếng của hắn cũng bắt đầu lan truyền ở Thế Giới Thánh Bôi.
Không ít người đều biết, có một Kẻ Diệt Pháp tên là Bạch Dạ, thực lực cực kỳ mạnh mẽ.
……
Một ngày nọ, Bạch Dạ đang ở trong một quán rượu nghỉ ngơi.
Đột nhiên, một người đàn ông mặc áo choàng đen đi tới trước mặt hắn.
"Ngươi chính là Bạch Dạ?" Người nọ lên tiếng, giọng nói trầm thấp.
"Là ta." Bạch Dạ ngẩng đầu nhìn hắn: "Có chuyện gì?"
"Có một món buôn bán, không biết ngươi có hứng thú không?" Người nọ nói.
"Buôn bán gì?" Bạch Dạ hỏi.
"Liên quan đến một chỗ bảo tàng, bên trong có không ít bảo vật." Người nọ nói: "Nhưng nơi đó rất nguy hiểm, cần tìm một số cao thủ cùng đi."
"Ồ?" Bạch Dạ hứng thú: "Nói nghe thử xem."