Chapter: 2. "Hải Chi Oán Nộ" là các vương duệ của vương triều, phát hiện ra ở biển sâu.
Trong bóng tối mênh mông của biển sâu, một tòa thành cổ đang chìm nghỉm dưới đáy đại dương. Những bức tường thành phủ đầy rong biển và san hô, nhưng vẫn có thể nhìn ra được những đường nét kiến trúc tinh xảo từng thuộc về một nền văn minh huy hoàng.
Đây chính là nơi mà các vương duệ của vương triều đã phát hiện ra — một di tích cổ đại bị chôn vùi dưới đáy biển sâu.
"Ngươi nói... thứ này là do vương duệ phát hiện ra?" Giọng nói trầm thấp vang lên trong bóng tối.
"Đúng vậy. Bọn họ gọi nó là 'Hải Chi Oán Nộ'." Một giọng nói khác đáp lại, mang theo chút run rẩy.
"Oán Nộ... thật là một cái tên thích hợp." Người đầu tiên cười lạnh một tiếng, "Dù sao thì, thứ bị phong ấn dưới đáy biển sâu như vậy, há có thể là vật lành?"
"Vậy chúng ta..."
"Đương nhiên là phải lấy nó ra." Người đầu tiên ngắt lời, "Đã phát hiện ra rồi, chẳng lẽ lại để nó nằm đó mãi sao?"
Trong bóng tối, một đôi mắt màu xanh lam nhạt lóe lên ánh sáng kỳ dị, nhìn chằm chằm vào tòa thành cổ dưới đáy biển sâu.
"Truyền lệnh xuống, chuẩn bị đội tàu, ta muốn tự mình đi xem một chuyến."
"Tuân mệnh!"
Tiếng bước chân dần xa, chỉ còn lại một mình hắn đứng trước cửa sổ, ánh mắt xuyên qua lớp kính thủy tinh, nhìn về phía biển khơi xa xăm.
"Hải Chi Oán Nộ... thật sự là một cái tên khiến người ta không khỏi tò mò."
Hắn khẽ nâng tay lên, một luồng năng lượng màu xanh lam nhạt tụ lại trong lòng bàn tay, tạo thành một con rồng nước nhỏ đang xoay tròn.
"Hy vọng ngươi sẽ không khiến ta thất vọng."
Con rồng nước trong lòng bàn tay hắn đột nhiên vỡ tan, hóa thành vô số bọt nước bay tán loạn trong không khí.
Ngoài cửa sổ, sóng biển cuộn trào, như đang thì thầm điều gì đó không thể nói thành lời.