Chapter: 4. Tô Hiểu nộp toàn bộ mảnh tranh cuộn, dùng số lượng áp đảo vươn lên vị trí đầu tiên.
Trong đại sảnh giao dịch, Tô Hiểu đứng trước quầy thu thập, đặt từng mảnh tranh cuộn lên bàn. Xung quanh hắn, không ít khế ước giả đang nhìn chằm chằm, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
"Đây là... bao nhiêu mảnh tranh cuộn?" Một khế ước giả lẩm bẩm, không kìm được mà đếm.
Tô Hiểu không đáp, chỉ tiếp tục lấy ra từ trong không gian trữ vật. Từng mảnh, từng mảnh, xếp chồng lên nhau trên quầy, nhanh chóng tạo thành một ngọn núi nhỏ.
Nhân viên thu thập cũng phải há hốc mồm, tay run run kiểm đếm. Số lượng này, so với những người khác nộp, quả thực là áp đảo hoàn toàn.
"Đã ghi nhận, tổng cộng..." Nhân viên nuốt nước bọt, giọng hơi run: "tổng cộng 1.247 mảnh tranh cuộn."
Lời vừa dứt, cả đại sảnh lặng ngắt như tờ.
Một lát sau, tiếng xì xào bàn tán nổi lên như vỡ tổ.
"1.247 mảnh? Hắn đi cướp cả một thế giới à?"
"Không phải chứ, người thường tích góp được trăm mảnh đã là giỏi lắm rồi."
"Người này... là ai vậy?"
Tô Hiểu mặc kệ những ánh mắt dò xét xung quanh, chỉ nhẹ giọng nói: "Kiểm tra xong thì tính điểm đi."
"À... à vâng!" Nhân viên vội vàng gật đầu, bắt đầu thao tác trên bảng điều khiển.
Chỉ số trên bảng xếp hạng nhanh chóng nhảy vọt. Tên của Tô Hiểu từ vị trí mơ hồ phía dưới, trực tiếp vọt lên đỉnh bảng, bỏ xa người đứng thứ hai một khoảng cách khổng lồ.
"Đệ nhất... thật sự là đệ nhất rồi."
"Đây là lần đầu tiên ta thấy có người dùng số lượng mà đè chết người ta như vậy."
"Xem ra lần này, phần thưởng đứng đầu không ai giành được với hắn rồi."
Tô Hiểu nhìn bảng xếp hạng, khóe miệng hơi nhếch lên. Hắn xoay người, chuẩn bị rời đi.
"Vị đại nhân này, xin dừng bước!" Nhân viên vội gọi.
Tô Hiểu quay đầu: "Còn chuyện gì?"
"Ngài... ngài có muốn đổi lấy vật phẩm thưởng thêm không? Với số lượng này, ngài có thể đổi được rất nhiều thứ tốt."
Tô Hiểu trầm ngâm một chút: "Danh sách."
Nhân viên lập tức đưa ra một quyển sách dày. Tô Hiểu lật nhanh vài trang, ánh mắt dừng lại ở một mục.
"Thạch Đoạn Hồn Ảnh... cần bao nhiêu?"
"À, cái đó là vật phẩm hiếm, cần 800 mảnh tranh cuộn."
"Đổi." Tô Hiểu không chút do dự.
"Vâng, xin ngài chờ một chút." Nhân viên vội vàng đi lấy hàng.
Không lâu sau, một viên đá màu đen tuyền được đưa đến trước mặt Tô Hiểu. Bên trong viên đá, tựa hồ có một bóng ảnh mơ hồ đang giãy giụa.
Tô Hiểu cầm lấy, cảm nhận được một cỗ lực lượng kỳ dị truyền đến từ lòng bàn tay. Hắn gật đầu hài lòng, thu viên đá vào không gian trữ vật, sau đó xoay người rời khỏi đại sảnh.
Phía sau, tiếng bàn tán vẫn chưa dừng lại.
"Người này... rốt cuộc là ai?"
"Không biết, nhưng chắc chắn không phải hạng vô danh."
"Có khi nào là người của thế lực lớn nào không?"
"Thôi bỏ đi, chuyện không liên quan đến chúng ta, đừng hỏi nhiều."
Tô Hiểu đi trên đường phố, ánh mắt bình tĩnh. Hắn nhìn thoáng qua bảng xếp hạng hiện lên trong góc tầm mắt, tên của hắn vẫn đứng ở vị trí đầu tiên, vô cùng chói mắt.
"1.247 mảnh... xem ra lần này thu hoạch không tồi." Hắn lẩm bẩm, sau đó bước nhanh về phía phòng riêng của mình.
Trong phòng, Bạch Dạ ngồi trên ghế, tay cầm một tách trà phong, nhìn Tô Hiểu bước vào.
"Nghe nói ngươi vừa làm một chuyện lớn?"
Tô Hiểu gật đầu: "Chỉ là nộp tranh cuộn thôi."
"Chỉ là?" Bạch Dạ cười khẽ: "Ngươi biết bao nhiêu người đang đoán già đoán non về thân phận của ngươi không?"
"Kệ họ." Tô Hiểu ngồi xuống, lấy viên Thạch Đoạn Hồn Ảnh ra: "Thứ này, ngươi có biết công dụng không?"
Bạch Dạ nhìn viên đá, ánh mắt hơi ngưng lại: "Thạch Đoạn Hồn Ảnh... ngươi định dùng nó để làm gì?"
"Tăng cường linh hồn." Tô Hiểu đáp gọn.
Bạch Dạ trầm ngâm một lát: "Cẩn thận một chút, thứ này tuy tốt, nhưng nếu dùng không đúng cách, sẽ phản phệ."
"Ta biết." Tô Hiểu thu viên đá lại, đứng dậy: "Ta đi chuẩn bị một chút."
"Đi đi." Bạch Dạ phất tay.
Tô Hiểu bước vào phòng trong, ngồi khoanh chân trên giường. Hắn đặt Thạch Đoạn Hồn Ảnh trước mặt, bắt đầu vận chuyển lực lượng linh hồn.
Từng sợi năng lượng màu xanh đen từ viên đá lan ra, chậm rãi dung nhập vào cơ thể hắn. Tô Hiểu cảm nhận được linh hồn của mình đang dần trở nên ngưng thực hơn, giống như một khối sắt được rèn luyện trong lửa.
Quá trình này kéo dài suốt ba canh giờ.
Khi Tô Hiểu mở mắt ra, trong đôi mắt hắn thoáng qua một tia sáng kỳ dị. Hắn cảm nhận được linh hồn của mình đã mạnh hơn một bậc rõ rệt.
"Không tồi." Hắn gật đầu hài lòng, đứng dậy rời khỏi phòng trong.
Bạch Dạ vẫn ngồi ở ghế ngoài, thấy hắn đi ra, khẽ nhướng mày: "Xong rồi?"
"Ừm." Tô Hiểu gật đầu: "Hiệu quả không tồi."
"Vậy thì tốt." Bạch Dạ đặt tách trà xuống: "Có điều, ngươi nên chú ý một chút. Lần này ngươi quá lộ liễu, sợ là sẽ có không ít người nhắm vào ngươi."
"Để bọn họ tới." Tô Hiểu giọng điệu bình thản, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia sắc bén.
Bạch Dạ nhìn hắn một lúc, rồi bật cười: "Được, ngươi tự có chừng mực là tốt."
Tô Hiểu không nói thêm gì, xoay người bước ra khỏi phòng. Hắn đứng ở hành lang, nhìn ra bầu trời xa xăm, ánh mắt thâm trầm.
"Vị trí đầu tiên... chỉ là bắt đầu."