Chương 3: Người Phán Quyết.

⏱ ~14 min read

Chương 3: Người Phán Quyết.

Bạch Dạ đứng trong phòng riêng, trước mặt là một tấm bảng điều khiển nửa trong suốt đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Hắn đưa tay chạm vào một ký hiệu màu vàng kim, lập tức một chuỗi thông tin hiện ra trước mắt.

"Đã nhận được nhiệm vụ truyền tống từ Lạc Viên Luân Hồi."
"Thân phận hiện tại: Người Phán Quyết."
"Khu vực truyền tống: Thế Giới Vĩnh Quang."
"Thời gian tồn tại: 72 giờ."
"Nhiệm vụ chính: Truy tìm và xử lý kẻ vi phạm cấp S - Mã Văn Hoa Nhĩ Tư."

Bạch Dạ khẽ nhíu mày. Cái tên này khiến hắn có chút ấn tượng. Mã Văn Hoa Nhĩ Tư, từng là một Khế Ước Giả Bát Giai thuộc Lạc Viên Thiên Khải, nhưng sau đó bị phán định là kẻ vi phạm vì đã tiết lộ bí mật của Lạc Viên cho người ngoài. Hắn đã trốn thoát vào Thế Giới Vĩnh Quang và biến mất từ lâu.

"Kẻ vi phạm cấp S..." Bạch Dạ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ hứng thú.

Hắn mở khoang trang bị, kiểm tra lại toàn bộ vật phẩm mang theo. Bên trong có ba bình thuốc hồi phục, hai quả bom luyện kim, một cuộn giấy da cừu khế ước trống, cùng với vài vật phẩm tiêu hao khác. Tất cả đều ở trạng thái tốt nhất.

"Đã sẵn sàng." Bạch Dạ gật đầu, đưa tay xác nhận truyền tống.

Một luồng sáng trắng bao phủ lấy hắn, không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo. Cảm giác quen thuộc của việc xuyên qua các thế giới lại ập đến - đầu tiên là một lực hút mạnh mẽ, sau đó là sự trống rỗng kéo dài, cuối cùng là cảm giác chạm đất vững chắc.

Khi tầm nhìn trở lại rõ ràng, Bạch Dạ phát hiện mình đang đứng trên một con phố lát đá cổ kính. Hai bên đường là những tòa nhà theo phong cách kiến trúc cổ điển, mái ngói đỏ, tường trắng, thấp thoáng bóng người qua lại.

"Thế Giới Vĩnh Quang..." Bạch Dạ quan sát xung quanh, nhanh chóng xác định vị trí của mình.

Hắn đang ở khu vực trung tâm của một thành phố lớn. Từ những chi tiết kiến trúc và cách ăn mặc của người dân, có thể phán đoán đây là một thế giới có trình độ văn minh tương đối phát triển, nhưng vẫn còn trong thời kỳ tiền công nghiệp.

"Được rồi, bắt đầu tìm kiếm thôi."

Bạch Dạ khẽ động đậy ngón tay, một luồng năng lượng vô hình lan tỏa ra xung quanh. Đây là năng lực đặc biệt của Người Phán Quyết - có thể cảm nhận được dấu vết năng lượng còn sót lại của kẻ vi phạm trong phạm vi nhất định.

Sau vài giây, hắn nhận được phản hồi. Một dấu vết mờ nhạt ở phía đông thành phố, cách vị trí hiện tại khoảng ba cây số.

"Ở đó sao?" Bạch Dạ thu hồi năng lượng, bắt đầu di chuyển về hướng đông.

Hắn đi dọc theo con phố, thỉnh thoảng dừng lại quan sát những cửa hàng hai bên đường. Đây là thói quen của hắn - luôn thu thập thông tin về thế giới trước khi hành động. Dù nhiệm vụ lần này chỉ đơn giản là truy tìm và xử lý một kẻ vi phạm, nhưng việc hiểu rõ môi trường xung quanh luôn là điều cần thiết.

Đi được khoảng mười phút, Bạch Dạ dừng lại trước một quán rượu nhỏ. Dấu vết năng lượng mà hắn cảm nhận được dừng lại ở đây.

Hắn đẩy cửa bước vào, bên trong là một không gian khá rộng với khoảng hai mươi chiếc bàn gỗ. Lúc này đã có khoảng một nửa số bàn có khách, hầu hết là những người đàn ông trung niên đang uống rượu và trò chuyện.

Bạch Dạ liếc mắt một vòng, ánh mắt dừng lại ở một góc khuất phía cuối quán. Nơi đó có một người đàn ông đang ngồi một mình, trước mặt là một ly rượu còn nguyên. Hắn ta mặc một bộ áo choàng màu xám, đầu đội mũ trùm kín mặt, chỉ lộ ra phần cằm với vài sợi râu lởm chởm.

"Tìm thấy rồi." Bạch Dạ khẽ nói, sau đó bước về phía người đàn ông đó.

Khi hắn đến gần, người đàn ông trong áo choàng xám dường như nhận ra điều gì đó. Hắn ta ngẩng đầu lên, để lộ một khuôn mặt gầy gò với đôi mắt sắc lẹm.

"Ngươi là..." Người đàn ông nhíu mày, giọng nói khàn đặc.

"Người Phán Quyết." Bạch Dạ trả lời ngắn gọn, kéo ghế ngồi xuống đối diện.

Người đàn ông khựng lại một chút, sau đó bật cười khẩy: "Cuối cùng cũng đến sao? Ta đã chờ ngươi từ lâu rồi."

"Ngươi biết ta sẽ đến?" Bạch Dạ hơi nhướng mày.

"Đương nhiên." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư - người đàn ông áo xám - đưa tay kéo mũ trùm xuống, để lộ khuôn mặt đầy sẹo. "Ta đã ở đây ba năm, đủ lâu để biết rằng Lạc Viên sẽ không bao giờ từ bỏ việc truy tìm kẻ vi phạm."

"Vậy thì ngươi cũng nên biết hậu quả của việc vi phạm quy tắc." Bạch Dạ nói, giọng điệu bình tĩnh.

"Quy tắc?" Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười nhạt, ánh mắt lóe lên vẻ châm biếm. "Ngươi nói đến những quy tắc mà bọn họ áp đặt lên chúng ta sao? Những quy tắc chỉ phục vụ cho lợi ích của tầng lớp trên?"

Bạch Dạ không trả lời, chỉ lặng lẽ quan sát đối phương. Hắn có thể cảm nhận được năng lượng dao động trong cơ thể Mã Văn Hoa Nhĩ Tư - không mạnh như một Khế Ước Giả Bát Giai bình thường, nhưng cũng không hề yếu. Có vẻ như ba năm trốn chạy đã khiến hắn ta suy yếu đi phần nào.

"Ngươi biết không?" Mã Văn Hoa Nhĩ Tư tiếp tục nói, giọng trở nên trầm hơn. "Ta không hối hận vì những gì đã làm. Những bí mật mà ta tiết lộ - chúng đáng giá hơn nhiều so với cái giá mà ta phải trả."

"Nói vậy nghĩa là ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng cho hậu quả." Bạch Dạ đứng dậy, tay phải khẽ động, một thanh đao dài hiện ra trong lòng bàn tay.

Thanh đao có thân màu đen tuyền, trên lưỡi đao khắc những đường vân tinh xảo phát ra ánh sáng xanh nhạt. Đây là Nhận Đạo Đao - vũ khí đặc trưng của Người Phán Quyết.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhìn thanh đao, ánh mắt lóe lên vẻ kiêng dè. Hắn ta từ từ đứng dậy, hai tay giơ lên.

"Ngươi thực sự muốn làm chuyện này ở đây sao?" Hắn ta liếc nhìn xung quanh, nơi những vị khách khác vẫn đang vô tư trò chuyện. "Sẽ gây ra rất nhiều thương vong đấy."

"Ta không quan tâm." Bạch Dạ lạnh nhạt đáp. "Nhiệm vụ của ta là xử lý ngươi. Những người khác - nếu họ không liên quan, ta sẽ không động vào."

"Ha ha ha..." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư bật cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp quán rượu. "Ngươi nói nghe thật đơn giản. Nhưng ngươi có biết tại sao ta chọn nơi này để ẩn náu không?"

Bạch Dạ nhíu mày, chờ đợi câu trả lời.

"Bởi vì nơi này..." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đột nhiên vung tay, một luồng năng lượng màu tím bao phủ lấy toàn bộ quán rượu. "...là một cái bẫy!"

Không gian xung quanh đột nhiên vặn vẹo, biến dạng. Những vị khách đang ngồi trong quán bỗng nhiên đứng dậy, ánh mắt trở nên đờ đẫn, vô hồn. Bọn họ đồng loạt quay về phía Bạch Dạ, tay cầm những vũ khí đủ loại.

"Đây là..." Bạch Dạ quan sát những kẻ xung quanh, nhận ra bọn họ đều đang bị khống chế tinh thần.

"Đúng vậy, tất cả bọn họ đều là con tin của ta." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười khẩy, lùi lại phía sau. "Ngươi nói ngươi sẽ không động vào những người không liên quan, đúng không? Vậy thì bây giờ, ngươi định xử lý thế nào?"

Bạch Dạ im lặng quan sát đám đông đang dần tiến lại gần. Có khoảng hai mươi người, tất cả đều bị khống chế tinh thần, ánh mắt trống rỗng, hành động cứng nhắc như những con rối.

"Ngươi nghĩ như vậy có thể ngăn cản ta?" Bạch Dạ lạnh nhạt nói, tay siết chặt chuôi đao.

"Ta không nghĩ có thể ngăn cản ngươi." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư lắc đầu, nụ cười trên môi trở nên quái dị. "Ta chỉ muốn kéo dài thời gian thôi. Ngươi biết không, ta đã đặt một quả bom luyện kim ở trung tâm thành phố này. Nếu ta không hủy kích hoạt nó trước khi bị bắt, nó sẽ phát nổ trong vòng một giờ nữa."

Bạch Dạ nhíu mày sâu hơn. Một quả bom luyện kim ở trung tâm thành phố - nếu phát nổ, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

"Ngươi đang đùa với ta sao?"

"Ta không bao giờ đùa." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc. "Đây là cách duy nhất để ta có thể thương lượng với ngươi. Thả ta đi, ta sẽ hủy kích hoạt quả bom. Nếu không..."

Hắn ta không nói hết câu, nhưng ý tứ đã rõ ràng.

Bạch Dạ trầm ngâm một lúc, sau đó bất ngờ mỉm cười. Đó là một nụ cười lạnh lùng, khiến Mã Văn Hoa Nhĩ Tư bất giác rùng mình.

"Ngươi nghĩ ta sẽ bị ngươi uy hiếp sao?" Bạch Dạ nói, giọng điệu bình tĩnh đến kỳ lạ. "Ngươi quên mất một điều - ta là Người Phán Quyết. Nhiệm vụ của ta là xử lý kẻ vi phạm, bất kể hậu quả ra sao."

"Ngươi..." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư biến sắc.

"Và còn một điều nữa." Bạch Dạ tiếp tục, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao. "Ngươi nói ngươi đã đặt bom ở trung tâm thành phố. Nhưng ta có thể cảm nhận được - năng lượng của quả bom đó đang ở ngay trong người ngươi."

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư khựng lại, sắc mặt trở nên tái nhợt.

"Ngươi... làm sao ngươi biết?"

"Bởi vì ta có thể cảm nhận được năng lượng luyện kim." Bạch Dạ nói, tay nâng thanh đao lên. "Và ta cũng biết rằng, quả bom đó được gắn vào cơ thể ngươi như một vật định vị. Nếu ngươi rời khỏi phạm vi nhất định, nó sẽ tự động phát nổ."

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư im lặng, ánh mắt lóe lên vẻ phức tạp. Hắn ta không ngờ Bạch Dạ lại có thể nhìn thấu được tất cả.

"Đúng vậy." Hắn ta cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trở nên khàn đặc. "Ta đã gài quả bom vào cơ thể mình. Nếu ta chết, nó sẽ phát nổ. Nếu ta rời khỏi thành phố, nó cũng sẽ phát nổ. Đây là cách duy nhất để ta có thể tự bảo vệ mình."

"Vậy thì ngươi không có đường thoát." Bạch Dạ lạnh nhạt nói. "Dù sao thì kết cục của ngươi cũng chỉ có một."

"Ngươi nói đúng." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư bật cười, nhưng nụ cười đó mang theo vẻ tuyệt vọng. "Vậy thì, ngươi có dám đánh cược không? Cược rằng ngươi có thể xử lý ta trước khi quả bom phát nổ?"

Bạch Dạ nhìn hắn ta một lúc, sau đó khẽ gật đầu.

"Được. Ta chấp nhận."

Dứt lời, hắn lao về phía trước với tốc độ kinh người. Thanh đao trong tay vạch ra một đường cong màu xanh, chém thẳng về phía Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư vội vàng né tránh, đồng thời ra lệnh cho đám người bị khống chế lao vào tấn công. Hai mươi con rối đồng loạt xông lên, vũ khí trong tay chĩa thẳng về phía Bạch Dạ.

Nhưng Bạch Dạ không hề nao núng. Hắn xoay người, thanh đao vẽ ra một vòng tròn hoàn hảo, chém gãy vũ khí của những kẻ tấn công đầu tiên. Sau đó, hắn dùng chuôi đao đập mạnh vào đầu một tên, khiến hắn ta ngã gục xuống.

"Quá chậm." Bạch Dạ lẩm bẩm, tiếp tục di chuyển giữa đám đông như một cơn gió.

Mỗi đòn tấn công của hắn đều chính xác và hiệu quả, không gây ra thương vong chí mạng nhưng khiến đối phương mất đi khả năng chiến đấu. Trong vòng chưa đầy ba mươi giây, toàn bộ hai mươi con rối đều đã nằm la liệt trên sàn nhà.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đứng ở phía cuối quán, sắc mặt vô cùng khó coi. Hắn ta không ngờ Bạch Dạ lại mạnh đến vậy.

"Ngươi..." Hắn ta lùi lại vài bước, tay run rẩy rút ra một thanh đoản đao. "Đừng tưởng ngươi thắng chắc!"

"Ta không nghĩ mình thắng chắc." Bạch Dạ bước từng bước về phía hắn ta, thanh đao trong tay khẽ rung lên. "Ta chỉ biết rằng, ngươi không phải là đối thủ của ta."

"Vậy thì thử xem!" Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gầm lên, lao về phía Bạch Dạ với tốc độ nhanh nhất có thể.

Thanh đoản đao của hắn ta vẽ ra một đường chém ngang, nhắm thẳng vào cổ Bạch Dạ. Nhưng Bạch Dạ chỉ nghiêng người nhẹ nhàng, tránh được đòn tấn công một cách dễ dàng.

"Quá chậm." Bạch Dạ lặp lại, tay phải vung đao chém tới.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư vội vàng giơ đoản đao lên đỡ. "Keng!" Một âm thanh chói tai vang lên, hắn ta cảm thấy một lực mạnh truyền từ cánh tay xuống toàn thân, khiến hắn ta lùi lại vài bước.

"Ngươi..." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhìn thanh đoản đao trong tay, phát hiện trên lưỡi đao đã xuất hiện một vết nứt. "Vũ khí của ngươi..."

"Đây là Nhận Đạo Đao." Bạch Dạ nói, giọng điệu bình tĩnh. "Được rèn từ thép luyện kim đặc biệt, có thể chém gãy hầu hết các loại vũ khí thông thường."

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cắn răng, ném thanh đoản đao đã nứt sang một bên. Hắn ta đưa tay lên, một luồng năng lượng màu tím tụ lại trong lòng bàn tay.

"Vậy thì, thử chiêu này xem sao!"

Hắn ta tung ra một quả cầu năng lượng màu tím, bay thẳng về phía Bạch Dạ. Nhưng Bạch Dạ chỉ xoay người né tránh, quả cầu bay vụt qua người hắn và đâm vào bức tường phía sau, tạo ra một lỗ hổng lớn.

"Pháp thuật của ngươi cũng không có gì đặc biệt." Bạch Dạ lạnh nhạt nói, tiếp tục tiến về phía trước.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư liên tục tung ra những quả cầu năng lượng, nhưng tất cả đều bị Bạch Dạ né tránh một cách dễ dàng. Khoảng cách giữa hai người ngày càng thu hẹp.

"Đừng... đừng tới đây!" Mã Văn Hoa Nhĩ Tư hét lên, giọng trở nên hoảng loạn. "Nếu ngươi tới gần, ta sẽ kích nổ quả bom!"

"Ngươi sẽ không làm vậy." Bạch Dạ nói, giọng điệu chắc chắn. "Bởi vì ngươi vẫn còn hy vọng sống sót. Nếu kích nổ quả bom, ngươi cũng sẽ chết."

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư khựng lại, ánh mắt lóe lên vẻ do dự. Bạch Dạ nói đúng - hắn ta vẫn còn hy vọng, dù rất mong manh.

"Ngươi..." Hắn ta cắn răng, ánh mắt trở nên kiên quyết. "Ngươi nói đúng. Ta không muốn chết. Nhưng ta cũng không muốn bị bắt."

"Vậy thì ngươi không có lựa chọn nào khác." Bạch Dạ dừng lại, cách Mã Văn Hoa Nhĩ Tư khoảng ba mét. "Đầu hàng đi. Ta có thể đảm bảo ngươi sẽ được xét xử công bằng."

"Công bằng?" Mã Văn Hoa Nhĩ Tư bật cười chua chát. "Ngươi nói đến sự công bằng của Lạc Viên sao? Cái nơi mà những kẻ nắm quyền lực có thể làm bất cứ điều gì mà không bị trừng phạt?"

"Ta không quan tâm đến chuyện đó." Bạch Dạ lạnh nhạt đáp. "Ta chỉ làm theo nhiệm vụ."

"Vậy thì..." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên kiên định. "Ta sẽ không đầu hàng. Nếu đã không có đường thoát, vậy thì chúng ta cùng chết!"

Hắn ta đưa tay lên, một luồng năng lượng mạnh mẽ tụ lại ở lòng bàn tay, nhắm thẳng vào trái tim mình.

Bạch Dạ nhíu mày, nhận ra ý định của đối phương. Hắn ta định tự sát để kích nổ quả bom!

"Không được!"

Bạch Dạ lao về phía trước với tốc độ tối đa, thanh đao trong tay vẽ ra một đường chém nhanh nhất có thể. Nhưng Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đã nhanh hơn một bước - luồng năng lượng màu tím đã chạm vào lồng ngực hắn ta.

"Vĩnh biệt!" Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười lớn, ánh mắt lóe lên vẻ điên cuồng.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một luồng sáng xanh đột nhiên bao phủ lấy toàn bộ cơ thể hắn ta. Mã Văn Hoa Nhĩ Tư khựng lại, ánh mắt trở nên mơ hồ.

"Đây... đây là gì?"

"Phong ấn linh hồn." Bạch Dạ nói, giọng điệu bình tĩnh trở lại. Hắn đã kịp thời thi triển một loại phong ấn đặc biệt, ngăn chặn hành động tự sát của đối phương.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cố gắng giãy giụa, nhưng cơ thể hắn ta đã bị phong ấn hoàn toàn. Hắn ta chỉ có thể đứng yên tại chỗ, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và tuyệt vọng.

"Ngươi... ngươi làm sao có thể..."

"Ta đã nói rồi." Bạch Dạ bước tới, đưa tay đặt lên vai Mã Văn Hoa Nhĩ Tư. "Ngươi không phải là đối thủ của ta."

Hắn ta vung tay, một luồng năng lượng màu vàng kim bao phủ lấy Mã Văn Hoa Nhĩ Tư. Trong nháy mắt, cơ thể hắn ta bắt đầu mờ dần, như đang bị hút vào một không gian khác.

"Đây là..." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhìn xuống cơ thể mình, ánh mắt trở nên hoảng loạn. "Ngươi đang làm gì?"

"Đưa ngươi về Lạc Viên." Bạch Dạ nói, giọng điệu bình tĩnh. "Ở đó, ngươi sẽ bị xét xử theo đúng quy định."

"Không! Ta không muốn về đó!" Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gào lên, cố gắng giãy giụa nhưng vô ích. "Thà chết ở đây còn hơn!"

"Ngươi không có quyền lựa chọn." Bạch Dạ lạnh nhạt nói, tay siết chặt hơn.

Luồng năng lượng màu vàng kim ngày càng mạnh, bao phủ lấy toàn bộ cơ thể Mã Văn Hoa Nhĩ Tư. Trong vài giây, hắn ta hoàn toàn biến mất khỏi quán rượu, chỉ để lại một khoảng không trống rỗng.

Bạch Dạ thu hồi tay, thở ra một hơi nhẹ nhõm. Nhiệm vụ đã hoàn thành.

"Kết thúc." Hắn lẩm bẩm, nhìn quanh quán rượu đầy người nằm la liệt. "Giờ thì xử lý đống hỗn độn này thôi."

Hắn đưa tay lên, một luồng năng lượng nhẹ nhàng lan tỏa ra xung quanh, đánh thức những người đang bị khống chế tinh thần. Từng người một tỉnh dậy, ánh mắt mơ hồ nhìn xung quanh, không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

"Chuyện gì thế này?" Một người đàn ông trung niên xoa đầu, nhìn quanh quán rượu hỗn loạn. "Tại sao ta lại nằm dưới sàn nhà?"

"Đừng lo." Bạch Dạ nói, giọng điệu bình tĩnh. "Chỉ là một chút hiểu lầm thôi. Mọi chuyện đã kết thúc."

Hắn quay người bước ra khỏi quán rượu, để lại đám người đang bối rối phía sau. Khi ra đến cửa, hắn dừng lại một chút, nhìn lên bầu trời xanh ngắt của Thế Giới Vĩnh Quang.

"Thế giới này... cũng không tệ." Hắn lẩm bẩm, sau đó bước tiếp.

Nhiệm vụ đã hoàn thành, nhưng hành trình của hắn vẫn còn dài. Là một Người Phán Quyết, hắn sẽ tiếp tục truy tìm những kẻ vi phạm, xử lý những mối đe dọa đối với trật tự của Lạc Viên.

Và trong quá trình đó, hắn sẽ ngày càng mạnh hơn.

Bạch Dạ mỉm cười, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn rất nhiều thử thách đang chờ đợi. Nhưng hắn không hề sợ hãi.

Bởi vì hắn là Người Phán Quyết.

Và hắn sẽ không bao giờ dừng bước.