Chương 2: Khi thi đấu, cấm đá hạ bộ.
Trong phòng riêng của Tô Hiểu, hắn đang kiểm tra kỹ lưỡng trang bị của mình. Lưỡi đao Thanh Cương Ảnh đã được mài sắc, độ bền đạt mức tối đa. Hắn xoay nhẹ cổ tay, để lưỡi đao vẽ ra một vòng cung lạnh lẽo trong không khí.
"Đã sẵn sàng chưa?" Giọng nói của Bạch Dạ vang lên từ phía sau.
Tô Hiểu gật đầu, thu đao vào vỏ. "Ừm."
"Có một chuyện cần nhắc nhở ngươi." Bạch Dạ dựa vào tường, ánh mắt có chút thâm trầm. "Lần thi đấu này, quy tắc có hơi đặc biệt."
"Quy tắc gì?"
"Khi thi đấu, cấm đá hạ bộ." Bạch Dạ nói với vẻ mặt nghiêm túc. "Đây là quy định mới được thêm vào. Nghe nói là do có kẻ dùng chiêu này quá nhiều lần, khiến cho đối thủ khiếu nại."
Tô Hiểu nhướng mày. "Vậy nếu đối phương vi phạm thì sao?"
"Trực tiếp xử thua." Bạch Dạ nhún vai. "Hơn nữa còn bị phạt tiền xu Lạc Viên. Nghe nói số tiền phạt không nhỏ."
"Hiểu rồi." Tô Hiểu gật đầu, không có biểu cảm gì đặc biệt.
Bạch Dạ nhìn hắn một cái, đột nhiên nở nụ cười. "Nhưng mà, ta cảm thấy quy tắc này chẳng có ý nghĩa gì với ngươi cả."
"Sao lại nói vậy?"
"Bởi vì..." Bạch Dạ chớp mắt, "đối thủ của ngươi mới là người cần phải lo lắng chuyện này."
Tô Hiểu không nói gì, chỉ khẽ cong khóe miệng.
Đúng lúc này, một thông báo hệ thống vang lên bên tai hắn:
【Nhắc nhở: Khế ước giả Tô Hiểu, trận đấu của ngươi sắp bắt đầu. Vui lòng đến khu vực chờ trong vòng mười phút.】
Tô Hiểu đứng dậy, vác đao lên vai, bước ra khỏi phòng riêng.
Bạch Dạ nhìn theo bóng lưng hắn, lẩm bẩm: "Lần này đối thủ là ai nhỉ? Hy vọng không phải là kẻ xui xẻo gì..."
Đi qua hành lang dài, Tô Hiểu đến khu vực chờ. Nơi này đã có không ít khế ước giả đang đứng, ai nấy đều mang vẻ mặt căng thẳng hoặc hưng phấn.
"Ê, nghe nói lần này có một tên luyện kim sư tham gia thi đấu đấy." Một khế ước giả thấp giọng nói với đồng đội bên cạnh.
"Luyện kim sư? Loại người đó mà cũng dám lên đài thi đấu à?"
"Đừng xem thường. Nghe nói tên đó lợi hại lắm, đã đánh bại không ít cao thủ rồi."
"Thật hay giả vậy?"
"Đương nhiên là thật. Ta có một người bạn từng giao đấu với hắn, kết quả là bị đánh cho không còn manh giáp."
Tô Hiểu nghe vậy, không khỏi nhíu mày. Luyện kim sư? Chẳng lẽ là...
"Tô Hiểu!" Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Tô Hiểu quay đầu nhìn lại, thấy một người đàn ông trung niên đang đi về phía hắn. Người này mặc trang phục luyện kim sư, trên người đeo đầy các loại bình thuốc và đạo cụ kỳ quái.
"Ngươi là..." Tô Hiểu nhíu mày, cảm thấy người này có chút quen mắt.
"Không nhận ra ta à?" Người đàn ông cười ha hả, vỗ vai Tô Hiểu. "Ta là Mã Văn Hoa Nhĩ Tư, luyện kim sư mà ngươi từng gặp ở Luyện Kim Thực Nghiệm Thất đấy."
Tô Hiểu nhớ ra. Người này chính là luyện kim sư đã từng hợp tác với hắn trong một nhiệm vụ trước đó. Thực lực không tệ, nhưng tính cách có hơi cổ quái.
"Ngươi cũng tham gia thi đấu lần này à?" Tô Hiểu hỏi.
"Đúng vậy." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gật đầu, "Ta nghe nói lần này có không ít cao thủ tham gia, nên muốn tới thử xem sao. Nhưng mà..." Hắn nhìn Tô Hiểu một cái, "ta hy vọng chúng ta không phải đối thủ của nhau."
"Ta cũng hy vọng vậy." Tô Hiểu đáp.
"Đúng rồi, ngươi có nghe nói quy tắc mới chưa?" Mã Văn Hoa Nhĩ Tư hạ giọng, "Cấm đá hạ bộ đấy."
"Nghe nói rồi."
"Ngươi cảm thấy quy tắc này có ý nghĩa không?" Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười hắc hắc, "Với thực lực của ngươi, căn bản không cần dùng đến loại chiêu thức đó."
Tô Hiểu không trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn về phía sân thi đấu.
Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau:
"Tô Hiểu?"
Tô Hiểu quay đầu lại, thấy một người đàn ông mặc áo choàng đen đang đứng cách đó không xa. Người này có khí chất âm trầm, trên mặt mang một nụ cười quỷ dị.
"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.
"Ta là đối thủ của ngươi trong trận đầu tiên." Người đàn ông nói, "Ta tên là Tội Á Tư."
Tô Hiểu nhìn hắn một cái, không nói gì.
Tội Á Tư cười nhạt: "Ta nghe nói ngươi rất lợi hại. Hy vọng ngươi không làm ta thất vọng."
"Yên tâm." Tô Hiểu đáp, "Ta sẽ không làm ngươi thất vọng đâu."
Tội Á Tư nghe vậy, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị, rồi xoay người rời đi.
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhìn theo bóng lưng Tội Á Tư, nhíu mày: "Tên này... khí tức có chút cổ quái. Ngươi cẩn thận một chút."
"Ừm." Tô Hiểu gật đầu.
Lúc này, một giọng nói hệ thống vang lên:
【Trận đấu đầu tiên sắp bắt đầu. Mời khế ước giả Tô Hiểu và Tội Á Tư tiến vào sân thi đấu.】
Tô Hiểu hít sâu một hơi, bước về phía sân thi đấu.
Sân thi đấu là một bệ đá rộng lớn, xung quanh có kết giới bảo vệ trong suốt. Bên ngoài kết giới, không ít khế ước giả đang đứng xem, ai nấy đều lộ vẻ hứng thú.
Tô Hiểu đứng ở một đầu sân, Tội Á Tư đứng ở đầu còn lại.
"Trận đấu bắt đầu!" Giọng trọng tài vang lên.
Tô Hiểu rút đao ra, lưỡi đao Thanh Cương Ảnh phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Tội Á Tư cũng rút vũ khí của mình — một thanh đoản đao màu đen, trên thân đao khắc đầy những hoa văn kỳ dị.
"Nghe nói ngươi là kẻ diệt pháp?" Tội Á Tư cười nhạt, "Thật trùng hợp, ta cũng từng giết qua không ít pháp sư."
Tô Hiểu không trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn đối thủ.
Tội Á Tư đột nhiên lao tới, tốc độ cực nhanh. Thanh đoản đao màu đen vẽ ra một đường cong quỷ dị trong không trung, nhắm thẳng vào cổ Tô Hiểu.
Tô Hiểu nghiêng người tránh né, đồng thời vung đao chém ngang.
Keng!
Hai lưỡi đao va chạm, bắn ra tia lửa.
Tội Á Tư bị lực đạo của Tô Hiểu đẩy lùi vài bước, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc: "Lực đạo không nhỏ."
Tô Hiểu không nói gì, tiếp tục tiến lên. Lưỡi đao của hắn nhanh như chớp, liên tục chém về phía Tội Á Tư.
Tội Á Tư vừa đỡ vừa lui, trên mặt dần hiện vẻ nghiêm túc. Hắn phát hiện ra Tô Hiểu không hề đơn giản như hắn tưởng tượng.
"Xem ra ngươi đúng là có chút bản lĩnh." Tội Á Tư cười lạnh, đột nhiên biến đổi chiêu thức. Thanh đoản đao màu đen của hắn bắt đầu phát ra một luồng khí tức âm lãnh, khiến nhiệt độ xung quanh giảm xuống vài độ.
Tô Hiểu cảm nhận được sự biến hóa này, ánh mắt hơi ngưng lại. Hắn nhận ra đối thủ đang thi triển một loại năng lực đặc biệt nào đó.
"Chiêu này tên là 'Hắc Ám Chi Trảo'." Tội Á Tư cười quỷ dị, "Ngươi cẩn thận đấy."
Nói xong, hắn đột nhiên biến mất tại chỗ.
Tô Hiểu nhíu mày, cảm giác nguy hiểm dâng lên trong lòng. Hắn nhanh chóng xoay người, vung đao chém về phía sau.
Keng!
Lại một tiếng va chạm vang lên. Tội Á Tư xuất hiện sau lưng Tô Hiểu, thanh đoản đao màu đen bị lưỡi đao của Tô Hiểu chặn lại.
"Phản ứng nhanh thật." Tội Á Tư lùi lại một bước, "Nhưng mà..."
Hắn đột nhiên vung tay trái, một luồng hắc khí bắn thẳng về phía Tô Hiểu.
Tô Hiểu nghiêng người tránh né, nhưng luồng hắc khí vẫn lướt qua vai hắn, để lại một vết thương nông.
"Có chút môn đạo." Tô Hiểu liếc nhìn vết thương trên vai, không hề tỏ ra hoảng loạn.
"Đương nhiên." Tội Á Tư cười đắc ý, "Ta còn rất nhiều chiêu thức chưa dùng đến đâu."
"Vậy thì dùng hết đi." Tô Hiểu nói, ánh mắt trở nên sắc bén.
Hắn đột nhiên tăng tốc, lưỡi đao Thanh Cương Ảnh hóa thành một đạo tàn ảnh, chém thẳng về phía Tội Á Tư.
Tội Á Tư vội vàng né tránh, nhưng vẫn bị lưỡi đao cứa vào cánh tay, máu tươi chảy ra.
"Ngươi..." Tội Á Tư nhìn vết thương trên cánh tay, vẻ mặt trở nên dữ tợn.
"Ta nói rồi." Tô Hiểu lạnh nhạt nói, "sẽ không làm ngươi thất vọng."
Tội Á Tư nghiến răng, đột nhiên gầm lên một tiếng. Toàn thân hắn bắt đầu bốc lên hắc khí nồng đậm, khí tức tăng vọt.
"Đây là..." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đứng ngoài sân nhìn thấy cảnh này, sắc mặt biến đổi, "hắn đang cưỡng ép tăng thực lực?"
Tô Hiểu cũng cảm nhận được sự biến hóa của đối thủ, nhưng hắn không hề hoảng loạn. Ngược lại, khóe miệng hắn khẽ nhếch lên.
"Đến đây đi." Tô Hiểu nói.
Tội Á Tư gầm lên, lao về phía Tô Hiểu với tốc độ nhanh hơn trước rất nhiều. Thanh đoản đao màu đen mang theo hắc khí nồng đậm, chém thẳng vào đầu Tô Hiểu.
Tô Hiểu không tránh không né, vung đao nghênh đón.
Keng! Keng! Keng!
Tiếng binh khí va chạm vang lên liên hồi, hai người giao chiến kịch liệt trên sân đấu.
Tội Á Tư sau khi cưỡng ép tăng thực lực, tốc độ và lực đạo đều tăng lên rõ rệt. Nhưng Tô Hiểu vẫn bình tĩnh ứng phó, từng chiêu từng thức đều chuẩn xác vô cùng.
"Tên này... rốt cuộc là quái vật gì vậy?" Tội Á Tư thầm kinh hãi trong lòng. Hắn đã dùng đến chiêu thức cưỡng ép tăng thực lực, vậy mà vẫn không chiếm được thượng phong.
Đúng lúc này, Tô Hiểu đột nhiên biến đổi chiêu thức. Lưỡi đao của hắn vẽ ra một đường cong kỳ ảo, mang theo một luồng khí tức khiến người ta sởn gai ốc.
"Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ!"
Lưỡi đao xanh nhạt chém xuống, mang theo tiếng rít chói tai.
Tội Á Tư cảm nhận được nguy hiểm, vội vàng giơ đao lên đỡ.
Rắc!
Thanh đoản đao màu đen vỡ tan thành từng mảnh. Lưỡi đao xanh nhạt tiếp tục chém xuống, xuyên qua vai Tội Á Tư.
"Phụt!"
Tội Á Tư phun ra một ngụm máu tươi, ngã vật xuống đất.
"Trận đấu kết thúc!" Giọng trọng tài vang lên, "Người thắng: Tô Hiểu!"
Tô Hiểu thu đao vào vỏ, nhìn Tội Á Tư đang nằm trên mặt đất, không nói gì.
Tội Á Tư gian nan ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Tô Hiểu đầy vẻ không cam lòng: "Ngươi... rốt cuộc là ai?"
"Tô Hiểu." Hắn đáp, rồi xoay người rời khỏi sân đấu.
Ra khỏi sân, Mã Văn Hoa Nhĩ Tư lập tức chạy tới: "Lợi hại! Thật sự quá lợi hại! Ngươi vừa dùng chiêu gì vậy? Sao ta chưa từng thấy bao giờ?"
"Chiêu thức riêng." Tô Hiểu đáp ngắn gọn.
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư thấy hắn không muốn nói nhiều, cũng không hỏi thêm. Hắn chỉ vỗ vai Tô Hiểu: "Bất kể thế nào, thắng là tốt rồi. Đi thôi, ta mời ngươi uống một chén."
"Không cần." Tô Hiểu lắc đầu, "Ta cần nghỉ ngơi một chút."
"Được rồi." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gật đầu, "Vậy ngươi nghỉ ngơi cho tốt. Trận sau gặp lại."
Tô Hiểu gật đầu, rồi đi về phía phòng riêng của mình.
Trở lại phòng riêng, Tô Hiểu ngồi xuống ghế, nhắm mắt lại. Hắn đang hồi tưởng lại chi tiết trận đấu vừa rồi.
Tội Á Tư không phải là đối thủ quá mạnh, nhưng chiêu thức Hắc Ám Chi Trảo của hắn có chút cổ quái. Luồng hắc khí đó... dường như không phải là năng lượng bình thường.
"Xem ra lần thi đấu này không hề đơn giản." Tô Hiểu thầm nghĩ.
Đúng lúc này, một thông báo hệ thống vang lên:
【Nhắc nhở: Trận đấu thứ hai của ngươi sẽ bắt đầu sau ba mươi phút. Đối thủ: Bố Bố Đặc Ni.】
Tô Hiểu mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia sáng.
"Bố Bố Đặc Ni..." Hắn lẩm bẩm, "nghe nói là một kẻ điên."
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Bên ngoài sân thi đấu, không ít khế ước giả đang tụ tập, ai nấy đều bàn tán về trận đấu vừa rồi.
"Tên Tô Hiểu đó... thật sự quá mạnh."
"Đúng vậy, một chiêu đã giải quyết Tội Á Tư."
"Nghe nói hắn là kẻ diệt pháp đấy."
"Diệt pháp? Chẳng phải là loại người chuyên giết pháp sư sao?"
"Ừm, nghe nói hắn đã giết không ít pháp sư lợi hại."
"Vậy lần này thi đấu có pháp sư tham gia không?"
"Nghe nói có một vị đại nhân vật tham gia..."
Tô Hiểu không nghe tiếp nữa, quay người trở lại ghế ngồi.
Ba mươi phút sau, trận đấu thứ hai bắt đầu.
Đối thủ của Tô Hiểu là một người đàn ông cao lớn, trên mặt đầy sẹo, ánh mắt hung ác. Hắn chính là Bố Bố Đặc Ni, một khế ước giả nổi tiếng với lối đánh điên cuồng.
"Ngươi chính là Tô Hiểu?" Bố Bố Đặc Ni cười lạnh, "Nghe nói ngươi vừa giải quyết Tội Á Tư?"
"Ừm." Tô Hiểu đáp.
"Không tồi." Bố Bố Đặc Ni vươn lưỡi liếm môi, "Ta thích đánh với những kẻ mạnh."
"Vậy thì tốt." Tô Hiểu nói, rút đao ra.
"Trận đấu bắt đầu!" Giọng trọng tài vang lên.
Bố Bố Đặc Ni gầm lên một tiếng, lao về phía Tô Hiểu. Hắn không dùng vũ khí, mà dùng nắm đấm trực tiếp tấn công.
Tô Hiểu nghiêng người tránh né, đồng thời vung đao chém.
Keng!
Lưỡi đao chém vào nắm đấm của Bố Bố Đặc Ni, lại phát ra âm thanh như va chạm kim loại.
"Cứng thật." Tô Hiểu nhíu mày.
Bố Bố Đặc Ni cười ha hả: "Thân thể của ta đã được cường hóa, đao kiếm bình thường không thể làm gì được ta."
"Vậy sao?" Tô Hiểu lạnh nhạt nói, đột nhiên tăng tốc.
Lưỡi đao Thanh Cương Ảnh hóa thành một đạo tàn ảnh, chém liên tiếp về phía Bố Bố Đặc Ni.
Keng! Keng! Keng!
Tiếng va chạm vang lên liên hồi, Bố Bố Đặc Ni bị đẩy lùi liên tục. Trên người hắn xuất hiện từng vết đao, tuy không sâu nhưng cũng đủ khiến hắn đau đớn.
"Tên khốn này!" Bố Bố Đặc Ni gầm lên giận dữ, đột nhiên vung nắm đấm đánh về phía hạ bộ Tô Hiểu.
Tô Hiểu nhíu mày, nhanh chóng lùi lại một bước, tránh được đòn tấn công này.
"Phạm quy!" Giọng trọng tài vang lên ngay lập tức, "Bố Bố Đặc Ni phạm quy, xử thua!"
Bố Bố Đặc Ni sửng sốt, rồi lập tức giận dữ: "Ta không phạm quy! Ta chỉ là..."
"Quy tắc đã nói rõ, cấm đá hạ bộ." Trọng tài lạnh nhạt nói, "Ngươi vừa rồi rõ ràng là cố ý tấn công hạ bộ đối thủ."
"Ta không có!" Bố Bố Đặc Ni vẫn còn cãi lại.
"Ngươi có." Tô Hiểu đột nhiên lên tiếng, "Ta thấy rõ ràng."
Bố Bố Đặc Ni quay đầu nhìn Tô Hiểu, ánh mắt đầy vẻ hung ác: "Ngươi..."
"Trận đấu kết thúc!" Trọng tài tuyên bố, "Người thắng: Tô Hiểu!"
Bố Bố Đặc Ni nghiến răng nghiến lợi, nhưng không thể làm gì được. Hắn chỉ có thể tức giận rời khỏi sân đấu.
Tô Hiểu thu đao vào vỏ, nhìn theo bóng lưng Bố Bố Đặc Ni, không nói gì.
Ra khỏi sân, Mã Văn Hoa Nhĩ Tư lại chạy tới: "Thắng rồi à? Lần này thắng còn dễ hơn lần trước nữa."
"Ừm." Tô Hiểu đáp.
"Tên Bố Bố Đặc Ni đó đúng là xui xẻo." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười hắc hắc, "Đánh nhau thì đánh, lại đi đá hạ bộ người ta. Đúng là tự tìm đường chết."
Tô Hiểu không nói gì, chỉ lẳng lặng đi về phía phòng riêng.
Trở lại phòng riêng, Tô Hiểu ngồi xuống ghế, bắt đầu suy nghĩ về trận đấu tiếp theo.
"Lần này thi đấu, đối thủ đều có chút cổ quái." Hắn thầm nghĩ, "Tội Á Tư dùng hắc khí, Bố Bố Đặc Ni có thân thể cường hóa... xem ra lần này có không ít cao thủ tham gia."
Hắn lấy ra một bình thuốc hồi phục, uống một ngụm. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, giúp hắn nhanh chóng hồi phục thể lực.
"Trận tiếp theo..." Tô Hiểu nhìn lên thông báo hệ thống, "đối thủ là ai đây?"
【Nhắc nhở: Trận đấu thứ ba của ngươi sẽ bắt đầu sau một giờ. Đối thủ: Sắt Phi Lợi Á.】
Tô Hiểu nhíu mày. Sắt Phi Lợi Á... cái tên này nghe có chút quen tai.
Hắn cố gắng nhớ lại, rồi đột nhiên nhớ ra. Sắt Phi Lợi Á chính là một pháp sư nổi tiếng, được mệnh danh là "Pháp Sư Hiền Giả". Nghe nói thực lực của nàng rất mạnh, là một trong những pháp sư hàng đầu của Lạc Viên.
"Pháp sư à..." Tô Hiểu khẽ nhếch khóe miệng, "thật trùng hợp."
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Ánh nắng chiếu rọi xuống sân thi đấu, tạo nên những bóng đổ dài.
"Xem ra trận tiếp theo sẽ thú vị đây." Tô Hiểu lẩm bẩm.