Chapter: 3. Kẻ Bất Tử · Tịch Ngật (Vị này đến từ Ma Linh Tinh, Thánh Địa · Kỳ Lợi Á Đức, là một kẻ bất tử, cũng chính là cha của Hưu Tây La, từng đánh bại Hội Trưởng · La Cách Thập, sau đó bị La Cách Thập ám toán).

⏱ ~7 min read

Chapter: 3. Kẻ Bất Tử · Tịch Ngật (Vị này đến từ Ma Linh Tinh, Thánh Địa · Kỳ Lợi Á Đức, là một kẻ bất tử, cũng chính là cha của Hưu Tây La, từng đánh bại Hội Trưởng · La Cách Thập, sau đó bị La Cách Thập ám toán).

Trong bóng tối mênh mông, một thân ảnh chậm rãi bước ra. Hắn mặc một bộ trường bào màu xám tro, trên mặt không chút biểu cảm, đôi mắt sâu thẳm như vực sâu không đáy, phảng phất có thể nuốt chửng hết thảy ánh sáng.

"Ngươi chính là kẻ đã giết con trai ta?"

Thanh âm khàn khàn, tựa như ma sát giữa kim loại và đá vụn, mang theo một loại uy áp khó có thể hình dung.

Tô Hiểu đứng thẳng người, ánh mắt bình tĩnh nhìn đối phương: "Ngươi là Tịch Ngật?"

"Không sai." Tịch Ngật khẽ gật đầu, "Ta từng nghe con trai ta nhắc qua ngươi, nói ngươi là một kẻ thú vị. Chỉ tiếc... hắn không có cơ hội tự mình động thủ với ngươi."

"Cho nên ngươi tới báo thù?" Tô Hiểu hỏi.

Tịch Ngật lắc đầu: "Báo thù? Không, ta chỉ tới xem một chút, xem kẻ có thể giết được con trai ta, rốt cuộc là dạng người như thế nào."

Hắn dừng một chút, ánh mắt đảo qua Tô Hiểu: "Không tồi, thực lực không tệ, tâm tính cũng đủ kiên định. Chỉ tiếc..."

"Tiếc cái gì?"

"Tiếc là ngươi đã đắc tội với quá nhiều người." Tịch Ngật cười nhạt một tiếng, "Ngươi biết vì sao ta bị La Cách Thập ám toán không?"

"Không quan tâm."

"Ha ha..." Tịch Ngật cười khẽ, "Bởi vì ta quá mạnh, mạnh đến mức khiến người khác sợ hãi. Ngươi cũng vậy, ngươi càng ngày càng mạnh, những người kia sẽ không cho phép ngươi tiếp tục trưởng thành."

"Cho nên?"

"Cho nên..." Tịch Ngật chậm rãi giơ tay lên, một cỗ năng lượng kinh khủng bắt đầu ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn, "Hôm nay, ngươi phải chết ở chỗ này."

Tô Hiểu nheo mắt lại, tay phải đã nắm chặt chuôi đao.

Không khí đông cứng lại, hai người cách nhau hơn mười mét, nhưng khí thế đã va chạm kịch liệt trong bóng tối.

"Đến đây đi." Tô Hiểu trầm giọng nói.

Tịch Ngật khẽ gật đầu: "Có chút khí phách. Vậy thì... để ta xem ngươi có thể chống đỡ được bao lâu!"

Dứt lời, thân ảnh hắn đột nhiên biến mất tại chỗ.

Tô Hiểu đồng tử co rút lại, theo bản năng nghiêng người sang bên cạnh.

'Oanh!'

Một quyền đánh vào vị trí hắn vừa đứng, mặt đất lập tức nứt toác ra, khe nứt lan tràn như mạng nhện.

"Phản ứng nhanh thật." Tịch Ngật xuất hiện sau lưng Tô Hiểu, trên mặt lộ ra vẻ tán thưởng, "Nhưng còn chưa đủ."

Tô Hiểu không nói lời nào, rút đao chém ngang.

'Keng!'

Tiếng kim loại va chạm vang lên, Tịch Ngật dùng cánh tay trần đỡ lấy một đao này, trên cánh tay chỉ để lại một vệt trắng mờ nhạt.

"Thân thể..." Tô Hiểu nhíu mày.

"Đúng vậy, ta là kẻ bất tử." Tịch Ngật cười nhạt, "Sinh mệnh lực của ta gần như vô hạn, ngươi không thể giết chết ta."

"Thật sao?"

Tô Hiểu đột nhiên thu đao, lui nhanh về sau.

Hắn nhìn chằm chằm Tịch Ngật, trong đầu nhanh chóng phân tích.

Kẻ bất tử... sinh mệnh lực gần như vô hạn... nhưng nếu là như vậy, vì sao hắn lại bị La Cách Thập ám toán?

Trừ phi...

"Ngươi đang suy nghĩ, vì sao ta bị La Cách Thập ám toán đúng không?" Tịch Ngật giống như nhìn thấu tâm tư của hắn, chủ động mở miệng, "Bởi vì hắn phát hiện ra nhược điểm của ta."

"Nhược điểm gì?"

"Ngươi đoán xem?" Tịch Ngật cười thần bí.

Tô Hiểu trầm ngâm một lát, đột nhiên nói: "Linh hồn."

Tịch Ngật sững người, sau đó nở nụ cười tán thưởng: "Thông minh. Thân thể ta bất tử, nhưng linh hồn lại không phải vậy. Chỉ cần hủy diệt linh hồn của ta, ta cũng sẽ chết."

"Vậy ngươi nói cho ta biết những chuyện này, không sợ ta lợi dụng sao?"

"Ha ha ha..." Tịch Ngật cười to, "Bởi vì ta căn bản không định cho ngươi cơ hội đó!"

Dứt lời, khí thế của hắn bỗng nhiên bùng nổ, một cỗ áp lực kinh khủng bao phủ toàn bộ không gian.

Tô Hiểu cảm nhận được áp lực này, sắc mặt trở nên ngưng trọng.

Kẻ này... thực lực tuyệt đối đạt tới cấp bậc Tuyệt Cường.

"Đến đây đi, để ta xem ngươi có thể chống đỡ được bao lâu dưới thân thể bất tử của ta!"

Tịch Ngật gầm lên một tiếng, thân ảnh lại lần nữa biến mất.

Lần này, Tô Hiểu đã sớm chuẩn bị, thân hình khẽ động, né tránh một quyền này.

Sau đó hắn không lùi mà tiến, trực tiếp xông về phía Tịch Ngật.

'Keng! Keng! Keng!'

Tiếng binh khí va chạm không ngừng vang lên, hai người triền đấu trong bóng tối.

Tô Hiểu phát hiện, thân thể của Tịch Ngật xác thực cứng rắn đến mức đáng sợ, cho dù là Nhẫn Đạo Đao của hắn cũng khó có thể tạo thành tổn thương thực chất.

Nhưng hắn cũng phát hiện, mỗi lần đao của hắn chém trúng Tịch Ngật, trên người đối phương đều sẽ có một tia dao động linh hồn cực kỳ nhỏ.

Quả nhiên... nhược điểm là linh hồn.

Tô Hiểu âm thầm ghi nhớ điểm này, nhưng trên mặt vẫn không lộ vẻ gì.

"Chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?" Tịch Ngật cười lạnh, một quyền đánh về phía ngực Tô Hiểu.

Tô Hiểu vội vàng giơ đao chắn trước người.

'Ầm!'

Một quyền này mang theo lực lượng khổng lồ, trực tiếp đánh bay Tô Hiểu ra ngoài.

Thân thể hắn vẽ ra một đường vòng cung trong không trung, sau đó nặng nề ngã xuống đất.

"Khụ khụ..." Tô Hiểu ho khan hai tiếng, lau vết máu ở khóe miệng.

Thực lực chênh lệch quá lớn.

Cho dù đã biết nhược điểm của đối phương, nhưng với thực lực hiện tại của hắn, căn bản không có cách nào đánh trúng linh hồn của Tịch Ngật.

"Thế nào? Nhận thua rồi sao?" Tịch Ngật chậm rãi đi tới, trên mặt mang theo nụ cười trêu tức.

Tô Hiểu chậm rãi đứng dậy, ánh mắt kiên định nhìn đối phương.

"Chưa chắc."

"Ồ?" Tịch Ngật nhướng mày, "Còn muốn tiếp tục chống cự?"

"Ta còn một chiêu cuối cùng." Tô Hiểu hít sâu một hơi, hai tay nắm chặt chuôi đao.

Tịch Ngật hơi nhíu mày, từ trên người Tô Hiểu, hắn cảm nhận được một cỗ khí tức nguy hiểm.

"Đây là..." Ánh mắt hắn trở nên ngưng trọng.

"Chiêu này, ta vốn định để dành cho những kẻ mạnh hơn." Tô Hiểu ngẩng đầu, trong mắt lóe lên tinh quang, "Nhưng xem ra, hôm nay phải dùng trước rồi."

Nói xong, trên thân đao của hắn bắt đầu hiện lên một tầng ánh sáng màu xanh lam nhàn nhạt.

Đó là... năng lượng Thanh Cương Ảnh!

"Ừm?" Tịch Ngật nhíu mày, hắn phát hiện cỗ năng lượng này lại có thể quấy nhiễu linh hồn của hắn.

"Đây là năng lượng gì?"

"Thứ có thể giết chết ngươi."

Tô Hiểu trầm giọng nói xong, thân ảnh đột nhiên biến mất tại chỗ.

Lần này, tốc độ của hắn nhanh hơn trước gấp bội!

"Đến!" Tịch Ngật quát lớn một tiếng, song quyền cùng lúc oanh ra.

Nhưng Tô Hiểu lại không tránh không né, trực tiếp nghênh đón!

'Phốc!'

Một đao kia xuyên thấu qua quyền phong của Tịch Ngật, đâm thẳng vào ngực hắn.

"Ngươi!" Tịch Ngật trợn to mắt, khó có thể tin nhìn một đao này.

Hắn cảm nhận được, một cỗ năng lượng kỳ dị đang xâm nhập vào linh hồn hắn, đang không ngừng ăn mòn.

"Đây là... cái gì?"

"Thanh Cương Ảnh." Tô Hiểu rút đao ra, lui về sau hai bước, "Năng lượng chuyên môn dùng để khắc chế linh hồn."

"Không... không thể nào!" Tịch Ngật ôm ngực, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ, "Ta là kẻ bất tử, sao có thể..."

"Thân thể bất tử, nhưng linh hồn thì không." Tô Hiểu lạnh nhạt nói, "Ngươi đã tự mình nói ra nhược điểm này."

Tịch Ngật há miệng, muốn nói gì đó, nhưng thân thể đã bắt đầu dần dần trở nên trong suốt.

"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?" Giọng hắn trở nên yếu ớt.

"Tô Hiểu, một kẻ săn lùng." Tô Hiểu dừng một chút, lại nói, "Cũng là kẻ diệt pháp."

"Diệt... pháp..." Tịch Ngật cười khổ một tiếng, "Thì ra là vậy... thì ra là vậy..."

Thân thể hắn triệt để biến mất trong bóng tối, chỉ để lại một câu nói cuối cùng:

"Cẩn thận... La Cách Thập... hắn so với ta... còn đáng sợ hơn..."

Bóng tối khôi phục lại yên tĩnh.

Tô Hiểu đứng tại chỗ, trầm mặc hồi lâu.

La Cách Thập...

Hắn nhớ kỹ cái tên này.

Nhưng bây giờ, không phải lúc để suy nghĩ những chuyện này.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía xa xa, nơi đó có một tia sáng yếu ớt đang lóe lên.

Đó là... lối ra.

Tô Hiểu thu đao vào vỏ, bước về phía ánh sáng.

Bất kể phía trước có gì, hắn đều sẽ tiếp tục đi tiếp.

Bởi vì hắn là Tô Hiểu, là kẻ săn lùng vĩnh viễn không bao giờ dừng bước.