Chapter 18: Song Nhẫn Bạo
Đẳng cấp: Năng lực linh hồn trung vị
Lực tấn công: ★★★★
Tốc độ thi triển: ★★★
Thời gian duy trì: ★★
Khe kỹ năng yêu cầu: 4 cái.
……
……
Bạch Dạ nhìn chằm chằm vào dòng chữ giới thiệu kỹ năng này, ánh mắt hơi nheo lại. Song Nhẫn Bạo, một kỹ năng linh hồn trung vị, lực tấn công bốn sao, tốc độ thi triển ba sao, thời gian duy trì chỉ có hai sao. Nhìn qua thì có vẻ là một kỹ năng bộc phát thuần túy, thích hợp cho việc tạo ra sát thương lớn trong thời gian ngắn.
Hắn trầm ngâm một lát, trong đầu nhanh chóng phân tích giá trị của kỹ năng này. Bốn khe kỹ năng, đối với hắn mà nói không phải là con số nhỏ. Nhưng nếu uy lực thật sự đạt tới bốn sao, vậy thì đáng giá.
"Đáng để thử." Bạch Dạ thì thào tự nói, đưa tay điểm vào dòng chữ kỹ năng.
Một luồng sáng màu xanh lam đột nhiên bùng phát từ trước mặt hắn, bao phủ toàn bộ tầm nhìn. Cảm giác quen thuộc ấy lại xuất hiện, giống như có thứ gì đó đang dung nhập vào linh hồn hắn, mang theo từng đợt đau nhức kịch liệt.
Bạch Dạ cắn chặt răng, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng chảy ra. Hắn biết rõ, đây chính là quá trình dung hợp kỹ năng. Mỗi một lần dung hợp, đều giống như một lần linh hồn bị xé rách rồi lại tái tạo.
Không biết qua bao lâu, cảm giác đau đớn cuối cùng cũng từ từ biến mất. Bạch Dạ thở phào một hơi, mở bảng thuộc tính ra xem.
Kỹ năng mới đã xuất hiện trong danh sách kỹ năng của hắn:
Song Nhẫn Bạo (Chủ động): Tiêu hao một lượng lớn năng lượng linh hồn, tăng song đao đồng thời tấn công, tạo thành sát thương vật lý gấp ba lần. Thời gian duy trì ba mươi giây, thời gian hồi chiêu mười phút.
Bạch Dạ khẽ gật đầu, kỹ năng này quả thực không tệ. Tăng gấp ba lần sát thương, hơn nữa còn là song đao đồng thời tấn công, điều này có nghĩa là trong ba mươi giây đó, hắn có thể tạo ra lượng sát thương kinh khủng gấp sáu lần bình thường.
Chỉ là thời gian hồi chiêu hơi dài, mười phút mới có thể dùng một lần. Nhưng trong chiến đấu, ba mươi giây bộc phát đã đủ để thay đổi cục diện của một trận chiến.
"Đi thử uy lực một chút." Bạch Dạ đứng dậy, đi về phía phòng luyện tập.
Phòng luyện tập của Luân Hồi Lạc Viên là một không gian độc lập, bên trong có thể mô phỏng ra đủ loại tình huống chiến đấu. Bạch Dạ chọn một phòng luyện tập tiêu chuẩn, bên trong có một con robot luyện tập cấp bảy.
Hắn đứng vững, hai tay nắm chặt hai thanh đao. Một thanh là Trảm Long Chớp quen thuộc, một thanh khác là thanh đao dự bị hắn mua từ chợ giao dịch.
"Hít sâu một hơi." Bạch Dạ điều chỉnh hô hấp, cảm nhận dòng năng lượng linh hồn đang chảy trong cơ thể.
"Song Nhẫn Bạo!"
Theo tiếng quát khẽ, một luồng năng lượng màu xanh lam đột nhiên bùng phát từ cơ thể hắn, bao phủ lấy hai thanh đao. Trên lưỡi đao xuất hiện một tầng quang mang màu xanh nhạt, phát ra tiếng ong ong nhẹ.
Bạch Dạ động, thân hình trong nháy mắt biến mất tại chỗ. Khi hắn xuất hiện lần nữa, đã ở ngay trước mặt robot luyện tập.
Hai thanh đao đồng thời chém ra, tạo thành hai đạo tàn ảnh màu xanh lam. Trên thân robot luyện tập lập tức xuất hiện hai vết cắt sâu hoắm, tia lửa bắn ra bốn phía.
"Ồ?" Bạch Dạ hơi nhướng mày, uy lực này vượt xa dự đoán của hắn.
Hắn tiếp tục tấn công, song đao múa may như gió. Mỗi một lần chém ra, đều mang theo lực lượng cực kỳ đáng sợ. Robot luyện tập cấp bảy căn bản không có sức phản kháng, chỉ trong mười mấy giây đã bị chém thành một đống sắt vụn.
"Uy lực không tồi." Bạch Dạ thu đao đứng thẳng, nhìn đống sắt vụn trên mặt đất, khóe miệng hơi nhếch lên.
Hắn mở bảng thuộc tính ra xem, phát hiện trong trạng thái Song Nhẫn Bạo, lực tấn công của hắn tăng lên gấp ba lần, hơn nữa tốc độ tấn công cũng tăng lên đáng kể. Điều này có nghĩa là, trong ba mươi giây đó, hắn gần như là một cỗ máy giết chóc di động.
Chỉ là tiêu hao năng lượng linh hồn hơi lớn, chỉ dùng một lần đã tiêu hao gần một phần ba năng lượng linh hồn của hắn. Xem ra kỹ năng này không thể dùng liên tục, chỉ có thể dùng làm át chủ bài.
"Được rồi, tiếp theo nên đi xử lý chuyện khác." Bạch Dạ thu hồi suy nghĩ, rời khỏi phòng luyện tập.
Hắn đi tới khu trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên, nơi có rất nhiều khế ước giả đang tụ tập. Ánh mắt Bạch Dạ quét qua đám đông, rất nhanh đã tìm được mục tiêu của mình.
Một người đàn ông mặc áo choàng đen đang đứng ở góc, trông có vẻ đang chờ đợi điều gì đó. Trên ngực hắn ta có một huy hiệu màu bạc, bên trên khắc một con mắt đang mở.
"Người của Tổ Chức Nhật Thực." Bạch Dạ nheo mắt, nhận ra thân phận của đối phương.
Hắn chậm rãi đi tới, đứng cách người đàn ông khoảng ba mét. Đối phương dường như cũng cảm nhận được sự hiện diện của hắn, ngẩng đầu nhìn về phía hắn.
"Ngươi chính là Bạch Dạ?" Người đàn ông lên tiếng, giọng nói khàn khàn.
"Đúng vậy." Bạch Dạ gật đầu, "Các ngươi tìm ta có chuyện gì?"
Người đàn ông cười nhạt, từ trong ngực lấy ra một phong thư đưa cho Bạch Dạ. "Đây là thư của đại nhân nhà ta, mời ngươi xem qua."
Bạch Dạ nhận lấy phong thư, xé ra xem. Bên trong chỉ có một câu ngắn gọn: "Ngươi có hứng thú với bí mật của Diệt Pháp Trận Doanh không?"
Ánh mắt Bạch Dạ hơi trầm xuống, trong lòng dấy lên một tia cảnh giác. Hắn ngẩng đầu nhìn người đàn ông áo đen, trầm giọng hỏi: "Ý của đại nhân nhà ngươi là gì?"
"Đại nhân nhà ta nói, nếu ngươi có hứng thú, thì tối nay đến quán rượu ở phố giao dịch, hắn sẽ ở đó chờ ngươi." Người đàn ông áo đen nói xong, xoay người rời đi, rất nhanh đã biến mất trong đám đông.
Bạch Dạ nhìn phong thư trong tay, trầm ngâm một lát. Bí mật của Diệt Pháp Trận Doanh, chuyện này nghe có vẻ rất hấp dẫn. Nhưng hắn cũng biết rõ, trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí.
"Đi xem một chút cũng được." Bạch Dạ thu hồi phong thư, xoay người rời đi.
Hắn đi tới phố giao dịch, chuẩn bị mua một ít vật phẩm tiêu hao. Dù sao tối nay có thể sẽ có một trận chiến, phải chuẩn bị đầy đủ.
Đi dạo một vòng ở phố giao dịch, Bạch Dạ mua một ít thuốc khôi phục và một ít bình năng lượng. Những thứ này đều là vật phẩm thiết yếu khi chiến đấu, không thể thiếu.
Ngay khi hắn chuẩn bị rời đi, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau: "Bạch Dạ tiên sinh, thật trùng hợp."
Bạch Dạ quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông mặc trang phục sang trọng đang mỉm cười đi tới. Chính là Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.
"Hoa Nhĩ Tư tiên sinh." Bạch Dạ gật đầu chào hỏi.
"Nghe nói ngươi vừa học được một kỹ năng mới?" Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười hỏi.
"Ừm, Song Nhẫn Bạo." Bạch Dạ không giấu giếm, dù sao chuyện này cũng không có gì phải giấu.
"Kỹ năng không tồi." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gật đầu, "Bất quá ta khuyên ngươi một câu, đừng quá phụ thuộc vào kỹ năng. Kỹ năng chỉ là công cụ, chân chính quyết định thắng bại vẫn là thực lực bản thân."
Bạch Dạ hơi nhướng mày, lời này của đối phương có chút đạo lý. Hắn gật đầu: "Đa tạ chỉ giáo."
"Không cần khách khí." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư vẫy vẫy tay, "Ta còn có việc, đi trước đây. Nhớ kỹ, tối nay cẩn thận một chút."
Nói xong, hắn xoay người rời đi, rất nhanh đã biến mất trong dòng người.
Bạch Dạ nhìn bóng lưng hắn, trong lòng dâng lên một tia nghi hoặc. Lời nói của Mã Văn Hoa Nhĩ Tư dường như có ẩn ý, giống như đang ám chỉ điều gì đó.
"Tối nay sao..." Bạch Dạ thì thào tự nói, trong mắt lóe lên một tia sáng.
Hắn thu hồi suy nghĩ, xoay người rời khỏi phố giao dịch. Về phần tối nay sẽ xảy ra chuyện gì, đến lúc đó sẽ biết.
Trở lại phòng riêng, Bạch Dạ bắt đầu kiểm tra lại trang bị của mình. Hai thanh đao đều đã được mài giũa đến trạng thái tốt nhất, thuốc khôi phục cũng đã chuẩn bị đầy đủ.
Hắn ngồi trên ghế, nhắm mắt dưỡng thần, chờ đợi màn đêm buông xuống.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng dần dần tắt, bóng tối bắt đầu bao phủ toàn bộ Luân Hồi Lạc Viên.
Bạch Dạ mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia sáng lạnh lùng.
"Đến lúc rồi."