Chapter: 2. Bốn Con Ác Quỷ (Bốn Người Làng Chài).
Bên trong một ngôi làng chài nhỏ ven biển, bầu không khí tràn ngập mùi tanh của cá và hơi nước mặn. Bốn người dân làng quần áo rách rưới, khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi và tuyệt vọng, đang bị dồn vào một góc nhỏ của bến tàu. Trước mặt họ, một thân ảnh cao lớn đứng đó, bóng dáng kéo dài dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu.
Tô Hiểu đứng im lặng, ánh mắt lạnh lùng quét qua bốn người này. Hắn vừa nhận được nhiệm vụ từ Luân Hồi Lạc Viên, nội dung là tiêu diệt bốn con ác quỷ đang ẩn náu trong làng chài này. Nhưng nhìn bốn người trước mắt, bọn họ chẳng khác gì những ngư dân bình thường, trên người không có chút khí tức nguy hiểm nào.
"Ngươi... ngươi là ai?" Một lão già run rẩy lên tiếng, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi.
Tô Hiểu không trả lời, mà lặng lẽ kích hoạt năng lực cảm nhận. Trong tầm mắt của hắn, bốn người này bỗng nhiên biến dạng. Làn da của bọn họ bắt đầu nứt nẻ, lộ ra những vảy đen sẫm bên dưới. Đôi mắt trở nên đỏ ngầu, hàm răng sắc nhọn như dao cạo lộ ra từ miệng.
"Quả nhiên là ác quỷ." Tô Hiểu lẩm bẩm, tay phải nắm chặt chuôi đao.
Bốn người kia thấy mình đã bị lộ tẩy, cũng không tiếp tục giả vờ nữa. Bọn họ gầm lên một tiếng, thân hình bắt đầu bành trướng, quần áo trên người bị xé toạc. Chỉ trong vài giây, bốn con ác quỷ cao hơn hai mét xuất hiện trước mặt Tô Hiểu, toàn thân phủ đầy vảy đen, móng vuốt sắc bén phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
"Con người, ngươi dám một mình đến đây?" Một con ác quỷ cười lạnh, giọng nói khàn đặc như tiếng ma sát của kim loại. "Xem ra ngươi không biết sống chết."
Tô Hiểu vẫn không nói gì, chỉ hơi hạ thấp người xuống, tay phải chậm rãi rút đao ra. Thanh đao dài khoảng một mét, thân đao màu xanh thẫm, trên mặt đao có những hoa văn kỳ dị đang chảy, tỏa ra hơi thở khiến người ta sởn gai ốc.
"Giết hắn!" Con ác quỷ đứng đầu hét lên một tiếng, bốn con ác quỷ đồng thời lao về phía Tô Hiểu.
Tốc độ của bọn chúng cực nhanh, móng vuốt sắc bén xé gió lao tới, mang theo tiếng rít chói tai. Nhưng trong mắt Tô Hiểu, tốc độ này vẫn còn quá chậm. Hắn nghiêng người tránh thoát đòn tấn công của con ác quỷ đầu tiên, đồng thời vung đao chém ngang.
"Xoẹt!"
Một tiếng vải bị xé rách vang lên, con ác quỷ đầu tiên bị chém từ vai đến eo, máu đen bắn ra tung tóe. Nhưng điều khiến Tô Hiểu hơi nhíu mày là, vết thương của con ác quỷ kia đang nhanh chóng khép lại, chỉ trong vài giây đã hoàn toàn lành lặn.
"Khả năng hồi phục sao?" Tô Hiểu lẩm bẩm, ánh mắt trở nên ngưng trọng hơn một chút.
Bốn con ác quỷ thấy đồng bọn không sao, lập tức cười to. "Ha ha ha, con người ngu xuẩn, chúng ta là bất tử! Ngươi không thể giết chết chúng ta!"
"Ồ? Vậy sao?" Khóe miệng Tô Hiểu nhếch lên một nụ cười lạnh. Hắn đột nhiên tăng tốc, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh, trong nháy mắt đã xuất hiện sau lưng một con ác quỷ khác.
"Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ!"
Theo tiếng quát khẽ, một luồng sáng xanh lóe lên trên thân đao, sau đó nhanh chóng chém xuống. Lần này, Tô Hiểu không chỉ đơn giản là chém, mà còn kèm theo sức mạnh của Thanh Cương Ảnh, trực tiếp phá hủy kết cấu linh hồn của con ác quỷ.
"Grào!"
Con ác quỷ bị chém phát ra tiếng gầm thảm thiết, thân hình bắt đầu vặn vẹo, rồi từ từ sụp đổ, hóa thành một bãi bùn đen. Hai con ác quỷ còn lại thấy vậy, sắc mặt đại biến.
"Ngươi... ngươi là kẻ diệt pháp?!" Giọng nói của bọn chúng run rẩy, mang theo sự hoảng sợ tột độ.
Tô Hiểu không trả lời, chỉ lặng lẽ lau vết máu trên thân đao. Hắn xoay người nhìn về phía hai con ác quỷ cuối cùng, ánh mắt lạnh như băng.
"Đến lượt các ngươi."
Một con ác quỷ trong đó đột nhiên quỳ xuống, run rẩy nói: "Xin... xin tha mạng! Ta nguyện ý nói cho ngươi biết tất cả bí mật của Vực Sâu!"
Tô Hiểu dừng lại một chút, nhưng rồi lắc đầu. "Không cần thiết."
Nói xong, hắn lại vung đao lần nữa. Hai đạo đao quang lóe lên, hai con ác quỷ cuối cùng cũng hóa thành tro tàn.
Sau khi xác nhận tất cả ác quỷ đã bị tiêu diệt, Tô Hiểu mới thu đao vào vỏ. Hắn nhìn quanh ngôi làng chài hoang vắng, trong lòng thầm nghĩ: nhiệm vụ lần này tuy không khó, nhưng khả năng hồi phục của ác quỷ cũng khiến hắn cảnh giác. Nếu không phải hắn có sức mạnh Thanh Cương Ảnh, chỉ sợ sẽ phải tốn không ít công sức.
"Xem ra thực lực của Vực Sâu cũng không thể xem thường." Tô Hiểu lẩm bẩm, sau đó xoay người rời khỏi ngôi làng chài, bóng dáng dần dần biến mất trong màn đêm buông xuống.