Chapter: 2. Quyền mua một số vật phẩm trong cửa hàng chiến tranh.

⏱ ~12 min read

Chapter: 2. Quyền mua một số vật phẩm trong cửa hàng chiến tranh.

Sau khi rời khỏi phòng riêng, Tô Hiểu đi thẳng về phía khu vực trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên. Hôm nay hắn có việc phải làm, đó là đến cửa hàng chiến tranh để xem xét tình hình.

Cửa hàng chiến tranh nằm ở phía đông khu trung tâm, là một kiến trúc cổ kính màu đen tuyền, trên cửa chính treo một tấm biển lớn bằng kim loại màu đen, trên đó khắc ba chữ lớn "Cửa Hàng Chiến Tranh" bằng nét chữ cứng cáp.

Đẩy cửa bước vào, bên trong cửa hàng khá rộng rãi, bốn phía đều là quầy hàng bằng kính trong suốt, bên trong bày đủ loại vật phẩm. Lúc này trong cửa hàng không có nhiều người, chỉ có vài khế ước giả đang đứng trước quầy hàng xem xét.

Tô Hiểu đi thẳng đến quầy hàng ở sâu bên trong nhất, nơi đó bày một số vật phẩm đặc biệt, những vật phẩm này đều cần quyền mua nhất định mới có thể mua được.

"Chào ngươi, có cần gì không?" Một nhân viên phục vụ mặc đồng phục màu đen tiến lại, trên mặt nở nụ cười chuyên nghiệp.

"Ta muốn xem quyền mua vật phẩm của ta." Tô Hiểu nói thẳng.

"Được, xin ngươi chờ một chút." Nhân viên phục vụ gật đầu, xoay người đi đến trước một thiết bị tinh thể phía sau quầy, thao tác vài cái, sau đó một màn hình sáng hiện lên.

"Khế ước giả Tô Hiểu, quyền mua vật phẩm trong cửa hàng chiến tranh của ngươi như sau..."

Nhân viên phục vụ nhìn màn hình, đọc to:
"Một, quyền mua vật phẩm cấp thường, không hạn chế số lượng."
"Hai, quyền mua vật phẩm cấp tinh anh, mỗi ngày có thể mua ba kiện."
"Ba, quyền mua vật phẩm cấp sử thi, mỗi tuần có thể mua một kiện."
"Bốn, quyền mua vật phẩm cấp truyền thuyết, mỗi tháng có thể mua một kiện."

Nghe xong, Tô Hiểu hơi nhíu mày. Quyền mua này so với hắn tưởng tượng thì kém hơn một chút, đặc biệt là vật phẩm cấp truyền thuyết, mỗi tháng chỉ có thể mua một kiện, đúng là hơi ít.

"Không có quyền mua vật phẩm cấp thánh linh sao?" Tô Hiểu hỏi.

Nhân viên phục vụ lắc đầu: "Xin lỗi, quyền mua vật phẩm cấp thánh linh cần phải đạt tới cấp bậc nhất định mới có thể mở khóa. Dựa theo tình trạng hiện tại của ngươi, tạm thời còn chưa đủ điều kiện."

"Vậy làm sao mới có thể nâng cao quyền mua?" Tô Hiểu tiếp tục hỏi.

"Có hai cách. Một là tăng cấp bậc của ngươi, mỗi lần tăng một giai, quyền mua sẽ được nâng cao tương ứng. Hai là hoàn thành nhiệm vụ đặc thù do cửa hàng chiến tranh ban hành, sau khi hoàn thành sẽ nhận được quyền mua tạm thời hoặc vĩnh viễn." Nhân viên phục vụ giải thích.

Tô Hiểu gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. Hắn nhìn quanh một vòng, sau đó đi đến trước quầy hàng bày vật phẩm cấp truyền thuyết.

Trong quầy hàng bày ba kiện vật phẩm, một kiện là một thanh trường đao màu đen, trên thân đao có hoa văn phức tạp, tản ra khí tức âm hàn. Một kiện khác là một bình ngọc bích, bên trong đựng chất lỏng màu xanh lục, không biết có tác dụng gì. Kiện cuối cùng là một quyển sách cổ bằng da, trên bìa sách viết mấy chữ cổ xưa.

Tô Hiểu nhìn thoáng qua thanh trường đao màu đen kia, ánh mắt hơi dừng lại. Hắn có thể cảm nhận được trên thanh đao này tản ra một cỗ khí tức không tầm thường, phẩm chất hẳn là không thấp.

"Thanh đao này giá bao nhiêu?" Tô Hiểu chỉ vào thanh trường đao màu đen hỏi.

Nhân viên phục vụ nhìn thoáng qua, trả lời: "Thanh đao này tên là 'Hắc Uyên', là vũ khí cấp truyền thuyết, giá bán là năm vạn tiền xu lạc viên."

Năm vạn tiền xu lạc viên... Tô Hiểu thầm tính toán một chút, số tiền này đối với hắn mà nói cũng không phải là quá nhiều, nhưng cũng không phải là ít. Hơn nữa, hắn hiện tại cũng không thiếu vũ khí, thanh đao này tuy không tệ, nhưng cũng chưa đến mức khiến hắn phải động tâm.

"Vật phẩm cấp sử thi thì sao?" Tô Hiểu lại hỏi.

Nhân viên phục vụ dẫn Tô Hiểu đến trước một quầy hàng khác, bên trong bày nhiều vật phẩm hơn, đủ loại, có dược tề, có tài liệu, có trang bị, còn có một số vật phẩm kỳ lạ.

Tô Hiểu nhìn một vòng, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên một quả cầu pha lê màu đỏ. Bên trong quả cầu pha lê như có ngọn lửa đang thiêu đốt, tản ra nhiệt lượng kinh người.

"Đây là cái gì?" Tô Hiểu hỏi.

"Đây là 'Tinh Hạch Hỏa Diễm', là vật liệu cấp sử thi, có thể dùng để cường hóa kỹ năng hệ hỏa diễm, hoặc dùng làm vật liệu luyện kim." Nhân viên phục vụ giải thích.

Tô Hiểu gật đầu, không có hứng thú quá lớn. Hắn đi dạo một vòng trong cửa hàng, cuối cùng mua một ít vật phẩm tiêu hao cấp tinh anh, đều là dược tề khôi phục và một số vật liệu luyện kim thường dùng.

Sau khi thanh toán xong, Tô Hiểu rời khỏi cửa hàng chiến tranh. Hắn đứng ở cửa, hơi trầm ngâm.

Quyền mua vật phẩm trong cửa hàng chiến tranh đối với hắn mà nói, tạm thời cũng không có quá nhiều tác dụng. Dù sao hắn cũng không phải là người thiếu tài nguyên, thứ hắn thiếu là một số vật phẩm đặc thù, mà những vật phẩm đó thường không xuất hiện trong cửa hàng chiến tranh.

"Xem ra vẫn phải dựa vào chính mình." Tô Hiểu lẩm bẩm một câu, sau đó xoay người rời đi.

Hắn đi dọc theo con đường chính của khu trung tâm, chuẩn bị đến khu vực giao dịch xem thử. Ở đó có thể gặp được một số vật phẩm hiếm có, tuy giá cả thường đắt hơn, nhưng có đôi khi cũng có thể nhặt được của hời.

Đi được một lúc, Tô Hiểu đột nhiên dừng bước. Hắn nhìn thấy một bóng người quen thuộc ở phía trước, đó là một người đàn ông trung niên mặc áo choàng màu xám, trên mặt nở nụ cười hiền hòa.

"Bạch Dạ tiên sinh, thật trùng hợp." Người đàn ông trung niên kia chủ động chào hỏi.

Tô Hiểu nhận ra người này, là một thương nhân tên là Mã Văn Hoa Nhĩ Tư, trước đây từng giao dịch vài lần, tính tình coi như thành thật.

"Ừm, trùng hợp thật." Tô Hiểu gật đầu đáp lại.

"Nghe nói ngươi gần đây lại kiếm được không ít, xem ra lần này tiến vào thế giới chiến tranh thu hoạch không nhỏ." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười nói.

Tô Hiểu không phủ nhận, cũng không thừa nhận, chỉ nhàn nhạt nói: "Còn tạm được."

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư thấy Tô Hiểu không muốn nói nhiều, cũng không hỏi thêm, chỉ nói: "Nếu Bạch Dạ tiên sinh có hứng thú, chỗ ta có một số hàng tốt, không biết ngươi có muốn xem không?"

"Ồ?" Tô Hiểu hơi nhướng mày, "Hàng gì?"

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhìn quanh bốn phía, hạ giọng nói: "Nơi này không tiện nói chuyện, không bằng chúng ta đến chỗ khác nói?"

Tô Hiểu trầm ngâm một chút, gật đầu đồng ý. Dù sao hắn cũng không có việc gì gấp, đi xem thử cũng không sao.

Hai người đi đến một quán trà ở góc khuất, ngồi xuống. Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gọi hai tách trà, sau đó lấy ra từ trong ngực một chiếc hộp nhỏ, đặt lên bàn.

"Bạch Dạ tiên sinh, ngươi xem." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đẩy chiếc hộp về phía Tô Hiểu.

Tô Hiểu mở hộp ra, bên trong đặt một viên đá quý màu tím sẫm, tản ra ánh sáng nhàn nhạt. Hắn nhận ra vật này, đây là một viên "Tinh Hạch Linh Hồn", là vật liệu cấp sử thi, có thể dùng để cường hóa kỹ năng hệ linh hồn hoặc chế tác trang bị hệ linh hồn.

"Giá bao nhiêu?" Tô Hiểu hỏi.

"Ba vạn tiền xu lạc viên." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đưa ra một con số.

Tô Hiểu lắc đầu: "Đắt quá. Hai vạn năm."

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười khổ: "Bạch Dạ tiên sinh, ngươi trả giá cũng quá tàn nhẫn. Viên Tinh Hạch Linh Hồn này ta thu vào cũng phải hai vạn tám, ngươi trả hai vạn năm, ta còn lỗ vốn."

"Vậy ngươi nói giá đi." Tô Hiểu không vội, nhấp một ngụm trà.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư trầm ngâm một chút, nói: "Hai vạn bảy, đây là giá thấp nhất của ta."

"Thành giao." Tô Hiểu không nói thêm gì, trực tiếp chuyển tiền.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư thấy Tô Hiểu sảng khoái như vậy, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, vội vàng đưa hộp cho Tô Hiểu.

Sau khi nhận lấy Tinh Hạch Linh Hồn, Tô Hiểu đứng dậy cáo từ. Hắn còn có việc phải làm, không có thời gian ở đây lãng phí.

Rời khỏi quán trà, Tô Hiểu đi thẳng đến khu vực giao dịch. Nơi này là nơi tụ tập của các khế ước giả, có thể tìm thấy đủ loại vật phẩm kỳ lạ.

Đi dạo một vòng trong khu giao dịch, Tô Hiểu không có thu hoạch gì đáng kể. Hắn dự định rời đi, thì đột nhiên nghe thấy một trận ồn ào phía trước.

Tô Hiểu nhìn theo hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy trước một quầy hàng đang vây quanh không ít người, hình như đang có chuyện gì đó xảy ra.

Hắn tò mò bước tới, luồn qua đám đông nhìn vào, chỉ thấy một thanh niên trẻ tuổi đang tranh cãi với chủ quầy.

"Ngươi đây rõ ràng là lừa người! Món đồ này căn bản không đáng giá nhiều tiền như vậy!" Thanh niên kia lớn tiếng nói.

Chủ quầy là một lão giả gầy gò, nghe vậy cười lạnh một tiếng: "Tiểu tử, ngươi không có mắt thì đừng nói bừa. Đây là vật phẩm cấp truyền thuyết, ngươi có biết giá trị của nó không?"

"Vật phẩm cấp truyền thuyết? Ngươi nói là cái bình hoa vỡ này sao?" Thanh niên kia chỉ vào một món đồ gốm vỡ trên quầy, vẻ mặt khinh thường.

Tô Hiểu nhìn thoáng qua món đồ gốm vỡ kia, ánh mắt hơi động. Hắn phát hiện trên món đồ gốm vỡ này có một cỗ dao động năng lượng rất nhỏ, tuy rất yếu ớt, nhưng lại vô cùng tinh thuần.

"Đây là..." Tô Hiểu nheo mắt, cẩn thận quan sát.

Món đồ gốm vỡ kia nhìn qua thì chỉ là một mảnh gốm bình thường, nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ phát hiện trên đó có khắc một số hoa văn cực kỳ nhỏ, những hoa văn này tạo thành một trận pháp cổ xưa nào đó.

"Có chút ý tứ." Tô Hiểu thầm nghĩ trong lòng.

Hắn không vội ra tay, mà đứng bên cạnh xem kịch vui. Thanh niên kia và lão giả chủ quầy cãi nhau một hồi, cuối cùng thanh niên kia tức giận bỏ đi.

Thấy thanh niên bỏ đi, lão giả chủ quầy lắc đầu, thu món đồ gốm vỡ lại.

"Lão tiên sinh, món đồ này bán thế nào?" Tô Hiểu tiến lên hỏi.

Lão giả ngẩng đầu nhìn Tô Hiểu một cái, ánh mắt lộ ra vẻ tinh ranh: "Ngươi muốn mua?"

"Đúng vậy, ra giá đi." Tô Hiểu nói.

Lão giả trầm ngâm một chút, nói: "Năm vạn tiền xu lạc viên."

Tô Hiểu cười cười: "Lão tiên sinh, ngươi đây là đang nói đùa sao? Một mảnh gốm vỡ, ngươi dám đòi năm vạn?"

"Ngươi không hiểu, đây là đồ cổ, có giá trị sưu tầm." Lão giả nói.

"Đồ cổ? Ta thấy nó chính là mảnh vỡ vứt đi." Tô Hiểu lắc đầu, xoay người định đi.

"Khoan đã!" Lão giả vội gọi Tô Hiểu lại, "Ngươi cảm thấy giá bao nhiêu hợp lý?"

"Ba nghìn." Tô Hiểu trực tiếp chém giá.

"Ba nghìn?!" Lão giả trợn mắt há hốc mồm, "Ngươi đây là cướp à!"

"Vậy ngươi cứ giữ lấy mà chơi đi." Tô Hiểu không thèm quay đầu lại.

"Được được được, ba nghìn thì ba nghìn, coi như ta xui xẻo." Lão giả vội vàng gọi Tô Hiểu lại, vẻ mặt đau lòng.

Tô Hiểu xoay người trở lại, trả tiền, cầm lấy mảnh gốm vỡ kia. Hắn lật qua lật lại nhìn một hồi, xác nhận không có gì dị thường, mới cất vào trong ngực.

Sau khi rời khỏi khu giao dịch, Tô Hiểu trở về phòng riêng. Hắn lấy mảnh gốm vỡ ra, đặt lên bàn, cẩn thận quan sát.

Trên mảnh gốm vỡ có khắc một trận pháp cực kỳ phức tạp, Tô Hiểu nhận ra đây là một loại trận pháp luyện kim cổ xưa, hơn nữa cấp bậc còn không thấp.

"Thứ này rốt cuộc là cái gì?" Tô Hiểu trầm ngâm một lát, quyết định dùng năng lực của mình để cảm nhận thử.

Hắn nhắm mắt lại, đưa tay đặt lên mảnh gốm vỡ, chậm rãi đưa năng lượng thanh cương ảnh vào trong.

Một giây sau, Tô Hiểu đột nhiên mở mắt, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

Hắn phát hiện bên trong mảnh gốm vỡ này ẩn chứa một cỗ năng lượng cực kỳ khổng lồ, cỗ năng lượng này bị trận pháp trên bề mặt phong ấn, nếu không cẩn thận cảm nhận, căn bản không thể phát hiện ra.

"Thứ tốt." Khóe miệng Tô Hiểu nhếch lên một nụ cười.

Hắn không vội phá giải phong ấn, mà cất mảnh gốm vỡ đi. Loại đồ vật này phải từ từ nghiên cứu, không thể nóng vội.

Xử lý xong chuyện này, Tô Hiểu bắt đầu kiểm tra thu hoạch lần này tiến vào thế giới chiến tranh. Hắn mở giao diện thuộc tính, xem xét tình trạng hiện tại của mình.

Sau một phen chiến đấu, thực lực của hắn lại có chút tăng trưởng, tuy không nhiều, nhưng tích lũy lâu ngày, cuối cùng sẽ tạo ra biến hóa về chất.

"Tiếp theo, nên đi nâng cấp một chút kỹ năng." Tô Hiểu thầm nghĩ.

Hắn đứng dậy, đi về phía đại sảnh thăng cấp kỹ năng. Ở đó có thể tiêu hao điểm kỹ năng để cường hóa kỹ năng, là một trong những cách quan trọng để tăng thực lực.

Đi vào đại sảnh thăng cấp kỹ năng, Tô Hiểu tìm một khoang thăng cấp kỹ năng trống, ngồi vào trong đó. Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu cảm nhận các kỹ năng của mình.

Trong đầu hắn hiện lên từng kỹ năng, có kỹ năng công kích, có kỹ năng phòng ngự, còn có một số kỹ năng phụ trợ. Tô Hiểu suy nghĩ một chút, quyết định ưu tiên cường hóa kỹ năng công kích chủ lực của mình.

Hắn lựa chọn kỹ năng "Nhẫn Đạo Đao · Thanh Quỷ", đây là kỹ năng đao thuật mạnh nhất của hắn, uy lực cực lớn, nhưng nhược điểm là tiêu hao năng lượng khá nhiều.

"Tiêu hao ba điểm kỹ năng, cường hóa 'Nhẫn Đạo Đao · Thanh Quỷ'." Tô Hiểu đưa ra mệnh lệnh.

Một luồng sáng màu trắng bao phủ lấy hắn, trong đầu hắn xuất hiện từng màn hình luyện tập đao thuật, mỗi một chiêu mỗi một thức đều khắc sâu vào trong đầu hắn.

Không biết qua bao lâu, ánh sáng màu trắng dần dần biến mất, Tô Hiểu mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia sắc bén.

Hắn cảm nhận được, uy lực của "Nhẫn Đạo Đao · Thanh Quỷ" lại tăng lên một tầng, hơn nữa tiêu hao năng lượng cũng giảm bớt không ít.

"Không tệ." Tô Hiểu hài lòng gật đầu.

Sau khi rời khỏi đại sảnh thăng cấp kỹ năng, Tô Hiểu lại đến đại sảnh cường hóa thuộc tính, tiêu hao một chút điểm thuộc tính chân thực, cường hóa thuộc tính mẫn tiệp và sức mạnh của mình.

Làm xong những việc này, Tô Hiểu trở về phòng riêng, bắt đầu nghỉ ngơi dưỡng sức. Lần tiến vào thế giới chiến tranh lần này tuy thu hoạch không ít, nhưng tiêu hao cũng không nhỏ, cần thời gian để khôi phục.

Nằm trên giường, Tô Hiểu nhớ lại những trận chiến lần này, tổng kết kinh nghiệm và giáo huấn. Mỗi một trận chiến đều là cơ hội để tăng trưởng, hắn sẽ không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.

"Lần này, đối thủ mạnh nhất là tên kia..." Tô Hiểu nhớ tới một trận chiến khiến hắn ấn tượng sâu sắc, đó là một trận chiến với một khế ước giả cấp bát giai.

Thực lực của đối phương rất mạnh, nếu không phải hắn có năng lực khắc chế, chỉ sợ kết quả sẽ khó mà nói trước được.

"Xem ra, vẫn cần phải nhanh chóng tăng thực lực lên." Tô Hiểu thầm nghĩ trong lòng.

Hắn nhắm mắt lại, dần dần chìm vào giấc ngủ. Trong giấc mơ, hắn lại nhìn thấy bóng dáng cây hư không chi thụ khổng lồ kia, cùng với vô số thế giới treo trên cây.

Mỗi một thế giới đều là một cơ hội, cũng là một trận khiêu chiến. Mà hắn, sẽ từng bước một, trở nên mạnh hơn.