Chương 1: Tiếp tục hoàn thành quá trình tử vong.

⏱ ~25 min read

Chương 1: Tiếp tục hoàn thành quá trình tử vong.

---

Trong bóng tối, một thân ảnh đang chậm rãi bước đi.

Hắn mặc một bộ hắc bào rộng thùng thình, trên vai khoác một thanh trường đao, bên hông đeo một chiếc túi vải màu đen. Bước chân của hắn không nhanh không chậm, nhưng mỗi một bước đều mang theo một loại tiết tấu kỳ dị, phảng phất như đang hòa cùng nhịp đập của cả thế giới này.

Phía trước, một tòa thành cổ khổng lồ đang dần hiện ra trong tầm mắt.

Đó là Tử Tịch Thành.

Một trong những tòa thành lớn nhất của Thế Giới Nguyên Sinh, cũng là nơi tụ tập của vô số Khế Ước Giả.

Lúc này, sắc trời đã tối, trên tường thành cao lớn thắp đầy đuốc, ánh lửa chập chờn chiếu rọi lên những vết tích phong sương trên tường đá, lộ ra một vẻ tang thương cổ xưa.

Bạch Dạ ngẩng đầu nhìn tòa thành cổ trước mắt, ánh mắt bình tĩnh như mặt hồ.

Hắn trở về rồi.

Lần này, hắn mang theo một tin tức quan trọng.

Một tin tức có thể ảnh hưởng đến toàn bộ cục diện của Thế Giới Nguyên Sinh.

...

Trong tửu quán ở khu trung tâm Tử Tịch Thành.

Một nam tử tóc vàng đang ngồi trước quầy bar, trước mặt bày một ly rượu màu hổ phách. Hắn có khuôn mặt tuấn tú, khóe miệng mang theo nụ cười lười biếng, nhưng trong đôi mắt lại ẩn chứa một tia sắc bén khó mà phát hiện.

"Nghe nói ngươi trở về rồi?"

Một giọng nói vang lên sau lưng hắn.

Nam tử tóc vàng không quay đầu lại, chỉ nhẹ nhàng nâng ly rượu lên, uống một ngụm: "Ừ, vừa mới trở về."

"Lần này đi có thu hoạch gì không?" Người nói chuyện bước tới, ngồi xuống bên cạnh hắn. Đó là một nam tử tóc đen, thân hình cao lớn, trên mặt mang theo vẻ tùy ý.

"Không tệ." Nam tử tóc vàng đặt ly rượu xuống, xoay người nhìn về phía nam tử tóc đen, "Gặp được một người thú vị."

"Ồ?" Nam tử tóc đen nhướng mày, "Người nào mà ngay cả ngươi cũng cảm thấy thú vị?"

"Bạch Dạ." Nam tử tóc vàng nói ra hai chữ này, ánh mắt hơi ngưng tụ, "Hắn đã trở lại Tử Tịch Thành."

Nam tử tóc đen nghe vậy, sắc mặt hơi đổi: "Hắn? Hắn không phải đã..."

"Đúng vậy, hắn đã chết." Nam tử tóc vàng cắt ngang lời hắn, "Nhưng hắn lại sống lại rồi."

"..."

Bầu không khí nhất thời trở nên im lặng.

Hồi lâu sau, nam tử tóc đen mới chậm rãi nói: "Ngươi nói là... hắn dùng cái kia?"

"Ừ." Nam tử tóc vàng gật đầu, "Huyết Khế."

"Huyết Khế..." Nam tử tóc đen lẩm bẩm hai chữ này, trong mắt lóe lên một tia phức tạp, "Xem ra lần này, Thế Giới Nguyên Sinh sắp không yên ổn rồi."

...

Cùng lúc đó, ở một nơi khác trong Tử Tịch Thành.

Bạch Dạ đang đứng trước một tòa kiến trúc cổ xưa.

Trên tấm biển của tòa kiến trúc này viết ba chữ to: "Đại Thư Khố."

Đây là nơi thu thập vô số tri thức của Thế Giới Nguyên Sinh, cũng là nơi Bạch Dạ phải đến lần này.

Hắn đẩy cửa bước vào.

Bên trong Đại Thư Khố vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của hắn vang vọng trong không gian rộng lớn. Trên những kệ sách cao chót vót chất đầy đủ loại sách vở, có cổ tịch đã ố vàng, cũng có những quyển trục mới tinh.

Bạch Dạ đi thẳng về phía trước, dường như đã quen thuộc với nơi này.

Đi tới cuối Đại Thư Khố, hắn dừng lại trước một cánh cửa đá.

Trên cánh cửa đá khắc đầy những hoa văn phức tạp, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa.

Bạch Dạ giơ tay lên, nhẹ nhàng đặt lên cửa đá.

Một luồng năng lượng màu xanh lam chậm rãi lan ra từ lòng bàn tay hắn, dung nhập vào cửa đá.

Răng rắc...

Cửa đá chậm rãi mở ra, lộ ra một hành lang dài phía sau.

Bên trong hành lang tối đen như mực, chỉ có một ngọn đèn dầu duy nhất treo ở cuối hành lang, tỏa ra ánh sáng yếu ớt.

Bạch Dạ bước vào hành lang, bóng lưng dần dần biến mất trong bóng tối.

...

Cuối hành lang là một gian phòng nhỏ.

Trong gian phòng, một lão giả đang ngồi sau bàn sách, cúi đầu xem một quyển sách cổ. Lão giả có mái tóc trắng xóa, khuôn mặt đầy nếp nhăn, nhưng đôi mắt lại sáng ngời có thần.

"Ngươi đến rồi." Lão giả không ngẩng đầu lên, nhưng dường như đã sớm biết Bạch Dạ sẽ đến.

"Ừ." Bạch Dạ gật đầu, ngồi xuống đối diện lão giả, "Ta cần một số tin tức."

"Tin tức gì?" Lão giả lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn về phía Bạch Dạ.

"Về Sắt Phi Lợi Á." Bạch Dạ nói ra một cái tên, ánh mắt hơi trầm xuống, "Ta cần biết, nàng ấy hiện tại đang ở đâu."

Lão giả nghe vậy, ánh mắt hơi động: "Ngươi muốn tìm nàng?"

"Ừ." Bạch Dạ gật đầu.

Lão giả trầm ngâm một lát, chậm rãi nói: "Nàng ấy ở Vĩnh Quang Thế Giới."

"Vĩnh Quang Thế Giới?" Bạch Dạ nhíu mày.

"Đúng vậy." Lão giả gật đầu, "Nàng ấy gần đây vẫn luôn ở đó, hình như đang điều tra chuyện gì đó."

"Điều tra chuyện gì?" Bạch Dạ hỏi.

"Không rõ." Lão giả lắc đầu, "Nhưng ta nghe nói, chuyện nàng ấy điều tra có liên quan đến Vực Sâu."

"Vực Sâu..." Bạch Dạ lẩm bẩm hai chữ này, trong mắt lóe lên một tia sáng.

Hắn đứng dậy, nhìn về phía lão giả: "Đa tạ."

"Không cần khách khí." Lão giả mỉm cười, "Nhớ kỹ, Vĩnh Quang Thế Giới không phải nơi dễ đối phó, ngươi phải cẩn thận."

"Ta biết." Bạch Dạ gật đầu, xoay người rời đi.

...

Ra khỏi Đại Thư Khố, Bạch Dạ đứng trên đường phố Tử Tịch Thành, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.

Trên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh, giống như vô số con mắt đang nhìn xuống mặt đất.

"Vĩnh Quang Thế Giới..." Bạch Dạ lẩm bẩm, "Xem ra, phải đi một chuyến rồi."

Hắn xoay người, đi về phía truyền tống trận.

...

Truyền tống trận nằm ở trung tâm Tử Tịch Thành, là một quảng trường khổng lồ.

Trên quảng trường, vô số Khế Ước Giả đang xếp hàng chờ đợi, chuẩn bị truyền tống đến các thế giới khác nhau.

Bạch Dạ đi tới trước một truyền tống trận, đưa ra một viên Tiền Xu Linh Hồn.

"Đi Vĩnh Quang Thế Giới." Hắn nói với người phụ trách truyền tống trận.

Người phụ trách nhận lấy Tiền Xu Linh Hồn, gật đầu: "Được, mời đứng lên trên truyền tống trận."

Bạch Dạ bước lên truyền tống trận, một luồng ánh sáng trắng bao phủ lấy hắn.

Trong nháy mắt, thân ảnh của hắn biến mất tại chỗ.

...

Vĩnh Quang Thế Giới.

Một thế giới tràn ngập ánh sáng.

Bạch Dạ đứng trên một ngọn đồi, nhìn về phía tòa thành trắng ở phía xa.

Đó là Thánh Quang Thành, thành trì chính của Vĩnh Quang Thế Giới.

Hắn hít sâu một hơi, sau đó bước về phía tòa thành trắng.

...

Trong Thánh Quang Thành, một nữ tử đang đứng trước cửa sổ, nhìn ra xa.

Nàng có mái tóc dài màu bạch kim, đôi mắt xanh lam như đại dương, trên người mặc một bộ trường bào trắng, toàn thân tỏa ra một luồng khí tức thần thánh.

Nàng chính là Sắt Phi Lợi Á.

Lúc này, nàng đang trầm tư suy nghĩ điều gì đó, giữa hàng lông mày mang theo một tia ưu sầu.

"Ngươi đang nghĩ gì?"

Một giọng nói vang lên sau lưng nàng.

Sắt Phi Lợi Á khẽ giật mình, xoay người nhìn lại.

Sau lưng nàng, một thân ảnh đang dựa vào khung cửa, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt.

"Bạch Dạ?" Sắt Phi Lợi Á hơi kinh ngạc, "Sao ngươi lại đến đây?"

"Đến tìm ngươi." Bạch Dạ bước vào phòng, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, "Nghe nói ngươi đang điều tra chuyện liên quan đến Vực Sâu?"

Sắt Phi Lợi Á nghe vậy, sắc mặt hơi trầm xuống: "Ngươi biết?"

"Ừ." Bạch Dạ gật đầu, "Nói cho ta biết, ngươi đã điều tra được gì?"

Sắt Phi Lợi Á trầm ngâm một lát, chậm rãi nói: "Ta phát hiện, gần đây hoạt động của Vực Sâu trở nên bất thường. Bọn chúng dường như đang tìm kiếm thứ gì đó."

"Tìm kiếm thứ gì?" Bạch Dạ hỏi.

"Không rõ." Sắt Phi Lợi Á lắc đầu, "Nhưng ta cảm giác, chuyện này có thể liên quan đến Khởi Nguyên Thạch."

"Khởi Nguyên Thạch?" Ánh mắt Bạch Dạ hơi ngưng tụ.

"Ừ." Sắt Phi Lợi Á gật đầu, "Ta hoài nghi, Vực Sâu đang tìm kiếm một viên Khởi Nguyên Thạch đặc biệt."

"Đặc biệt như thế nào?"

"Viên Khởi Nguyên Thạch này..." Sắt Phi Lợi Á dừng lại một chút, "Nghe nói có thể mở ra cánh cửa đến một thế giới khác."

"Thế giới khác?" Bạch Dạ nhíu mày.

"Đúng vậy." Sắt Phi Lợi Á nhìn thẳng vào Bạch Dạ, "Một thế giới nằm ngoài Thế Giới Nguyên Sinh."

...

Bầu không khí trở nên im lặng.

Bạch Dạ trầm mặc hồi lâu, mới chậm rãi nói: "Ngươi có biết, viên Khởi Nguyên Thạch này đang ở đâu không?"

"Không rõ." Sắt Phi Lợi Á lắc đầu, "Nhưng ta có một manh mối."

"Manh mối gì?"

"Ở Phong Hải Đại Lục." Sắt Phi Lợi Á nói, "Ta nghe nói, ở sâu trong Phong Hải Đại Lục có một di tích cổ, bên trong có thể cất giấu viên Khởi Nguyên Thạch này."

"Phong Hải Đại Lục..." Bạch Dạ lẩm bẩm, "Xem ra, phải đi một chuyến rồi."

"Ta đi cùng ngươi." Sắt Phi Lợi Á nói.

Bạch Dạ nhìn nàng một cái, gật đầu: "Được."

...

Phong Hải Đại Lục.

Một đại lục tràn ngập gió biển.

Bạch Dạ và Sắt Phi Lợi Á đứng trên bờ biển, nhìn về phía khu rừng rậm ở phía xa.

"Di tích cổ ở sâu trong khu rừng rậm đó." Sắt Phi Lợi Á chỉ vào khu rừng rậm, nói.

"Ừ." Bạch Dạ gật đầu, "Đi thôi."

Hai người bước vào khu rừng rậm.

Trong khu rừng rậm, cây cối um tùm, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống mặt đất, tạo thành những đốm sáng lốm đốm.

Bạch Dạ đi phía trước, Sắt Phi Lợi Á đi theo sau.

Hai người không nói chuyện, chỉ yên lặng bước đi.

Đi được khoảng nửa canh giờ, phía trước đột nhiên xuất hiện một tòa kiến trúc cổ xưa.

Đó là một tòa thần điện đã đổ nát, trên tường đá phủ đầy rêu xanh, lộ ra một vẻ tang thương cổ xưa.

"Chính là nơi này." Sắt Phi Lợi Á nói.

Bạch Dạ gật đầu, bước về phía thần điện.

...

Bên trong thần điện tối đen như mực, chỉ có một chút ánh sáng chiếu vào từ khe hở trên đỉnh.

Bạch Dạ lấy ra một viên Dạ Minh Châu, ánh sáng nhu hòa chiếu rọi xung quanh.

Trên tường thần điện khắc đầy những hoa văn cổ xưa, tựa hồ đang kể lại một đoạn lịch sử đã lãng quên.

Bạch Dạ cẩn thận quan sát những hoa văn này, ánh mắt dần trở nên ngưng trọng.

"Làm sao vậy?" Sắt Phi Lợi Á hỏi.

"Ngươi xem." Bạch Dạ chỉ vào một bức hoa văn trên tường, "Những hoa văn này... đang kể lại một trận chiến."

"Trận chiến?" Sắt Phi Lợi Á tiến lại gần, cẩn thận quan sát.

"Ừ." Bạch Dạ gật đầu, "Một trận chiến giữa Vực Sâu và Thế Giới Nguyên Sinh."

"Trận chiến này..." Sắt Phi Lợi Á nhíu mày, "Ta chưa từng nghe nói qua."

"Bởi vì trận chiến này đã xảy ra từ rất lâu rồi." Bạch Dạ nói, "Lâu đến mức gần như không ai còn nhớ."

Hắn dừng lại một chút, tiếp tục nói: "Nhưng từ những hoa văn này, ta có thể nhìn ra, trận chiến này... Vực Sâu đã thua."

"Thua?" Sắt Phi Lợi Á hơi kinh ngạc.

"Ừ." Bạch Dạ gật đầu, "Mà thứ khiến Vực Sâu thua trận, chính là viên Khởi Nguyên Thạch kia."

"Ý ngươi là..." Ánh mắt Sắt Phi Lợi Á lóe lên, "Viên Khởi Nguyên Thạch kia, là vũ khí dùng để đối phó Vực Sâu?"

"Có khả năng." Bạch Dạ gật đầu, "Nhưng cụ thể là như thế nào, còn cần tiếp tục điều tra."

Hắn nói xong, tiếp tục đi sâu vào bên trong thần điện.

...

Đi tới cuối thần điện, bọn họ phát hiện một cánh cửa đá.

Trên cánh cửa đá khắc đầy những hoa văn phức tạp, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa.

Bạch Dạ giơ tay lên, nhẹ nhàng đặt lên cửa đá.

Một luồng năng lượng màu xanh lam chậm rãi lan ra từ lòng bàn tay hắn, dung nhập vào cửa đá.

Răng rắc...

Cửa đá chậm rãi mở ra, lộ ra một gian phòng nhỏ phía sau.

Trong gian phòng, một chiếc hộp đá đang đặt ở chính giữa.

Trên chiếc hộp đá, khắc đầy những hoa văn kỳ dị, tỏa ra một luồng khí tức thần bí.

Bạch Dạ bước tới, mở chiếc hộp đá ra.

Bên trong hộp đá, một viên đá quý màu xanh lam đang yên tĩnh nằm đó.

Viên đá quý tỏa ra ánh sáng nhu hòa, giống như chứa đựng một luồng sức mạnh vô cùng to lớn.

"Đây chính là... Khởi Nguyên Thạch?" Sắt Phi Lợi Á nhìn viên đá quý, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

"Ừ." Bạch Dạ gật đầu, cẩn thận lấy viên Khởi Nguyên Thạch ra, "Không ngờ, lại dễ dàng tìm được như vậy."

"Xem ra vận khí của chúng ta không tệ." Sắt Phi Lợi Á mỉm cười.

"Ừ." Bạch Dạ gật đầu, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia cảnh giác, "Bất quá... ta luôn cảm thấy có gì đó không đúng."

"Không đúng chỗ nào?" Sắt Phi Lợi Á hỏi.

"Quá thuận lợi." Bạch Dạ nói, "Thuận lợi đến mức... giống như có người cố ý dẫn chúng ta đến đây."

...

Lời vừa dứt, một tràng tiếng vỗ tay đột nhiên vang lên.

"Lợi hại, quả nhiên lợi hại."

Một giọng nói vang lên từ trong bóng tối.

Bạch Dạ và Sắt Phi Lợi Á đồng thời quay người nhìn lại.

Trong bóng tối, một thân ảnh chậm rãi bước ra.

Đó là một nam tử mặc hắc bào, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ màu bạc, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén.

"Ngươi là ai?" Bạch Dạ nhíu mày.

"Ta là ai không quan trọng." Nam tử mặt nạ lắc đầu, "Quan trọng là... các ngươi đã mang Khởi Nguyên Thạch đến cho ta."

"Cho ngươi?" Sắt Phi Lợi Á cười lạnh một tiếng, "Ngươi nghĩ ngươi có thể lấy được sao?"

"Thử một chút thì biết." Nam tử mặt nạ nói xong, thân hình đột nhiên biến mất tại chỗ.

Bạch Dạ ánh mắt ngưng tụ, thân hình nhanh chóng lui về phía sau.

Xoẹt!

Một đạo hàn quang xẹt qua vị trí hắn vừa đứng, chém lên bức tường phía sau, để lại một vết nứt sâu hoắm.

"Tốc độ không tệ." Nam tử mặt nạ xuất hiện ở nơi xa, trong tay cầm một thanh đoản đao màu đen, "Nhưng cũng chỉ vậy thôi."

"Ồ?" Bạch Dạ nhếch mép, rút thanh trường đao sau lưng ra, "Vậy thì thử xem."

Hai người nhìn nhau, không khí nhất thời trở nên căng thẳng.

...

Một giây sau, hai người đồng thời động.

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Trong không gian chật hẹp, hai bóng người nhanh chóng đan xen vào nhau, tiếng binh khí chạm nhau vang lên không dứt.

Sắt Phi Lợi Á đứng ở một bên, trong tay ngưng tụ ra một quả cầu ánh sáng màu trắng, tùy thời chuẩn bị chi viện.

Nhưng tốc độ giao chiến của hai người quá nhanh, nàng căn bản không tìm được cơ hội ra tay.

"Pháp Sư Hiền Giả, ngươi không cần nhúng tay vào." Nam tử mặt nạ vừa giao chiến với Bạch Dạ, vừa mở miệng nói, "Đây là chuyện giữa ta và hắn."

Sắt Phi Lợi Á nhíu mày, nhưng vẫn thu hồi quả cầu ánh sáng.

Nàng tin tưởng thực lực của Bạch Dạ.

Quả nhiên, sau mấy chiêu giao phong, nam tử mặt nạ dần rơi vào thế hạ phong.

"Thực lực của ngươi..." Nam tử mặt nạ bị một đao của Bạch Dạ chấn lui, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, "Không ngờ mạnh đến vậy."

"Ngươi cũng không tệ." Bạch Dạ bình tĩnh nói, "Nhưng vẫn còn kém một chút."

Nói xong, thân hình hắn đột nhiên tăng tốc.

Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ!

Một đạo đao mang màu xanh lam chém ra, mang theo khí tức lạnh lẽo thấu xương.

Nam tử mặt nạ vội vàng giơ đao đỡ, nhưng lại bị một đao này chấn bay ra ngoài, nặng nề đập vào tường.

Phụt!

Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng hắn.

"Ngươi..." Nam tử mặt nạ nhìn Bạch Dạ, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi, "Ngươi rốt cuộc là ai?"

"Bạch Dạ." Bạch Dạ thu đao vào vỏ, bình tĩnh nói, "Ngươi có thể nhớ kỹ cái tên này."

Nam tử mặt nạ cười khổ một tiếng, thân hình dần dần trở nên mờ nhạt.

"Lần này... ta thua rồi." Hắn nói, "Nhưng các ngươi đừng tưởng rằng chuyện này cứ thế kết thúc. Vực Sâu... sẽ không bỏ qua các ngươi đâu."

Nói xong, thân hình hắn hoàn toàn biến mất.

...

Bạch Dạ nhìn nam tử mặt nạ biến mất, ánh mắt hơi trầm xuống.

"Vực Sâu..." Hắn lẩm bẩm, "Xem ra, chuyện này càng ngày càng thú vị rồi."

"Ngươi không sao chứ?" Sắt Phi Lợi Á đi tới, quan tâm hỏi.

"Không sao." Bạch Dạ lắc đầu, cất Khởi Nguyên Thạch vào trong ngực, "Đi thôi, chúng ta về trước đã."

"Ừ." Sắt Phi Lợi Á gật đầu.

Hai người xoay người rời khỏi thần điện.

...

Ra khỏi khu rừng rậm, bọn họ trở lại bờ biển.

Ánh hoàng hôn chiếu rọi lên mặt biển, nhuộm cả một vùng biển thành màu đỏ cam.

Bạch Dạ đứng trên bờ biển, nhìn về phía xa xa, không biết đang suy nghĩ điều gì.

"Ngươi đang nghĩ gì?" Sắt Phi Lợi Á đi tới bên cạnh hắn, hỏi.

"Ta đang nghĩ..." Bạch Dạ chậm rãi nói, "Vực Sâu rốt cuộc muốn làm gì?"

"Ý ngươi là..."

"Viên Khởi Nguyên Thạch này, nếu thật sự có thể mở ra cánh cửa đến một thế giới khác..." Bạch Dạ nói, "Vậy tại sao Vực Sâu lại muốn tìm nó? Bọn chúng muốn đi đến thế giới khác để làm gì?"

Sắt Phi Lợi Á trầm ngâm một lát, nói: "Có lẽ... bọn chúng muốn trốn thoát?"

"Trốn thoát?" Bạch Dạ nhíu mày.

"Ừ." Sắt Phi Lợi Á gật đầu, "Ngươi nghĩ xem, Vực Sâu bị vây khốn ở Thâm Uyên lâu như vậy, bọn chúng khẳng định rất muốn thoát ra ngoài. Mà viên Khởi Nguyên Thạch này, có lẽ chính là chìa khóa để bọn chúng thoát ra."

"Nghe cũng có lý." Bạch Dạ gật đầu, "Bất quá, chuyện này không đơn giản như vậy."

Hắn dừng lại một chút, tiếp tục nói: "Ta luôn cảm thấy, phía sau chuyện này còn có một bàn tay đang thao túng."

"Bàn tay đang thao túng?" Sắt Phi Lợi Á hơi kinh ngạc.

"Ừ." Bạch Dạ gật đầu, "Ngươi nghĩ xem, tại sao chúng ta lại dễ dàng tìm được viên Khởi Nguyên Thạch này? Tại sao lại đúng lúc gặp phải tên mặt nạ kia?"

"Ý ngươi là... tất cả những chuyện này đều là do có người cố ý sắp đặt?"

"Không loại trừ khả năng này." Bạch Dạ nói, "Bất quá, hiện tại còn chưa có đủ chứng cứ, tạm thời không thể kết luận."

Hắn nói xong, xoay người nhìn về phía Sắt Phi Lợi Á: "Đi thôi, chúng ta về trước đã."

"Ừ." Sắt Phi Lợi Á gật đầu.

Hai người xoay người, đi về phía truyền tống trận.

...

Trở lại Tử Tịch Thành, Bạch Dạ cáo biệt Sắt Phi Lợi Á, đi thẳng về phòng riêng của mình.

Về đến phòng riêng, hắn lấy viên Khởi Nguyên Thạch ra, cẩn thận quan sát.

Viên Khởi Nguyên Thạch tỏa ra ánh sáng xanh lam nhu hòa, giống như chứa đựng một luồng sức mạnh vô cùng to lớn.

Bạch Dạ trầm ngâm một lát, đem Khởi Nguyên Thạch thu vào trong ngực.

Hắn quyết định, tạm thời không tiết lộ chuyện này ra ngoài.

Dù sao, hiện tại còn quá nhiều điểm mơ hồ, cần phải từ từ điều tra.

...

Ba ngày sau.

Bạch Dạ đang ở trong phòng riêng tu luyện, đột nhiên cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc.

Hắn mở mắt ra, nhìn về phía cửa phòng.

Cạch cạch cạch.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Bạch Dạ đứng dậy, đi tới mở cửa.

Ngoài cửa, một nam tử tóc vàng đang đứng đó, trên mặt mang theo nụ cười lười biếng.

"Mã Văn Hoa Nhĩ Tư?" Bạch Dạ nhíu mày, "Sao ngươi lại đến đây?"

"Đến tìm ngươi có chuyện." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nói xong, trực tiếp đi vào phòng.

Bạch Dạ đóng cửa lại, quay người nhìn về phía Mã Văn Hoa Nhĩ Tư: "Chuyện gì?"

"Ta nghe nói, ngươi đã tìm được Khởi Nguyên Thạch?" Mã Văn Hoa Nhĩ Tư hỏi.

"Ừ." Bạch Dạ gật đầu, không hề giấu giếm.

"Vậy ngươi có biết..." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhìn thẳng vào Bạch Dạ, "Viên Khởi Nguyên Thạch này, có liên quan đến một bí mật không?"

"Bí mật gì?" Bạch Dạ hỏi.

"Liên quan đến... Đệ Nhị Kỷ · Luyện Kim Văn Minh." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư trầm giọng nói.

"Luyện Kim Văn Minh?" Ánh mắt Bạch Dạ hơi ngưng tụ.

"Đúng vậy." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gật đầu, "Ngươi hẳn là đã nghe nói qua, Đệ Nhị Kỷ · Luyện Kim Văn Minh là một văn minh cực kỳ huy hoàng, nhưng lại đột nhiên biến mất."

"Ừ, ta có nghe nói." Bạch Dạ gật đầu.

"Mà viên Khởi Nguyên Thạch này..." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nói, "Chính là di vật của Luyện Kim Văn Minh."

"Di vật?" Bạch Dạ nhíu mày.

"Đúng vậy." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gật đầu, "Nghe nói, viên Khởi Nguyên Thạch này là do các Luyện Kim Thuật Sư của Luyện Kim Văn Minh liên thủ chế tạo ra, bên trong phong ấn một luồng sức mạnh cực kỳ khủng bố."

"Khủng bố đến mức nào?" Bạch Dạ hỏi.

"Có thể... hủy diệt cả một thế giới." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư trầm giọng nói.

...

Bầu không khí nhất thời trở nên im lặng.

Bạch Dạ trầm mặc hồi lâu, mới chậm rãi nói: "Ngươi nói những chuyện này... là thật sao?"

"Ta không dám khẳng định." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư lắc đầu, "Nhưng những lời này, là ta nghe được từ một vị trưởng bối trong gia tộc. Vị trưởng bối đó, đã từng tham gia vào việc khai quật di tích của Luyện Kim Văn Minh."

"Cho nên, lời này có độ tin cậy nhất định?" Bạch Dạ hỏi.

"Ừ." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gật đầu, "Cho nên ta mới đến tìm ngươi, muốn nhắc nhở ngươi, viên Khởi Nguyên Thạch này... rất nguy hiểm."

"Ta biết." Bạch Dạ gật đầu, "Bất quá, nguy hiểm càng lớn, thường mang theo cơ hội càng lớn."

"Ý ngươi là..." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhíu mày.

"Ngươi nói, bên trong viên Khởi Nguyên Thạch này phong ấn một luồng sức mạnh cực kỳ khủng bố?" Bạch Dạ hỏi.

"Ừ."

"Vậy nếu như... ta có thể khống chế được luồng sức mạnh này thì sao?" Bạch Dạ nhếch mép, lộ ra một nụ cười tà dị.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nghe vậy, sắc mặt hơi đổi: "Ngươi điên rồi sao? Luồng sức mạnh đó căn bản không phải thứ mà con người có thể khống chế!"

"Vậy sao?" Bạch Dạ cười nhạt một tiếng, "Ta lại muốn thử xem."

...

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhìn Bạch Dạ, hồi lâu không nói gì.

Hồi lâu sau, hắn thở dài một hơi: "Đã như vậy, ta cũng không khuyên ngươi nữa. Bất quá, ngươi phải nhớ kỹ, nếu gặp phải tình huống nguy hiểm, nhất định phải bảo vệ tốt tính mạng của mình."

"Yên tâm." Bạch Dạ gật đầu, "Ta có chừng mực."

"Vậy thì tốt." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gật đầu, đứng dậy cáo từ, "Ta đi trước đây, có chuyện gì thì tìm ta."

"Ừ." Bạch Dạ tiễn Mã Văn Hoa Nhĩ Tư ra khỏi cửa, sau đó đóng cửa lại.

Hắn quay người, lấy viên Khởi Nguyên Thạch ra, nhìn chằm chằm vào viên đá quý màu xanh lam.

"Lực lượng của Luyện Kim Văn Minh sao..." Hắn lẩm bẩm, "Xem ra, chuyện này càng ngày càng thú vị rồi."

...

Nửa tháng sau.

Bạch Dạ đã hoàn toàn lĩnh ngộ được bí mật của viên Khởi Nguyên Thạch.

Hóa ra, bên trong viên Khởi Nguyên Thạch này phong ấn không phải là lực lượng công kích, mà là một loại tri thức.

Một loại tri thức đến từ Luyện Kim Văn Minh.

Loại tri thức này, bao gồm các kỹ thuật Luyện Kim Thuật, Phong Ấn Thuật, Trận Pháp Thuật, v.v... của Luyện Kim Văn Minh.

Mà trong đó, có một môn kỹ thuật khiến Bạch Dạ vô cùng hứng thú.

Đó là... "Luyện Hồn Thuật."

Một môn kỹ thuật có thể cường hóa linh hồn.

Đối với Bạch Dạ mà nói, đây tuyệt đối là một món quà trời ban.

Bởi vì linh hồn của hắn, vẫn luôn là điểm yếu của hắn.

Nếu có thể tu luyện Luyện Hồn Thuật, cường hóa linh hồn, vậy thực lực của hắn chắc chắn sẽ tăng lên một tầm cao mới.

...

Bạch Dạ bắt đầu tu luyện Luyện Hồn Thuật.

Môn kỹ thuật này rất huyền diệu, cần phải thông qua một loại phương thức đặc thù, để linh hồn không ngừng hấp thu năng lượng từ thế giới bên ngoài, từ đó đạt được mục đích cường hóa.

Quá trình tu luyện này rất gian nan, nhưng Bạch Dạ lại kiên trì.

Hắn tin tưởng, chỉ cần có thể tu luyện thành công Luyện Hồn Thuật, thực lực của hắn chắc chắn sẽ có một bước nhảy vọt về chất.

...

Thời gian trôi qua, ba tháng sau.

Bạch Dạ rốt cuộc đã tu luyện Luyện Hồn Thuật đến cảnh giới tiểu thành.

Linh hồn của hắn, đã trở nên ngưng thực hơn rất nhiều so với trước đây.

Mà điều khiến hắn kinh ngạc hơn là, sau khi tu luyện Luyện Hồn Thuật, hắn phát hiện ra một bí mật.

Bên trong viên Khởi Nguyên Thạch, ngoài tri thức của Luyện Kim Văn Minh ra, còn ẩn giấu một luồng năng lượng cực kỳ đặc biệt.

Luồng năng lượng này, tựa hồ như có thể dẫn dắt hắn đến một nơi nào đó.

Một nơi... nằm ngoài Thế Giới Nguyên Sinh.

...

"Đây là... tọa độ?" Bạch Dạ nhìn chằm chằm vào viên Khởi Nguyên Thạch, trong mắt lóe lên vẻ trầm tư.

Hắn phát hiện, luồng năng lượng này đang không ngừng phát ra một loại tín hiệu đặc thù, tựa hồ như đang dẫn dắt hắn đến một nơi nào đó.

"Chẳng lẽ... đây chính là cánh cửa dẫn đến thế giới khác mà Sắt Phi Lợi Á nói?" Bạch Dạ lẩm bẩm.

Hắn trầm ngâm một lát, cuối cùng vẫn quyết định điều tra rõ ràng.

Dù sao, chuyện này liên quan đến bí mật của Luyện Kim Văn Minh, hắn không thể bỏ qua.

...

Bạch Dạ thu thập hành trang, chuẩn bị rời đi.

Trước khi đi, hắn đã gửi một phong thư cho Sắt Phi Lợi Á, nói rõ tình hình của mình.

Sau đó, hắn đi về phía truyền tống trận.

"Đi... nơi này." Bạch Dạ đưa tọa độ trong Khởi Nguyên Thạch cho người phụ trách truyền tống trận.

Người phụ trách nhìn thoáng qua tọa độ, sắc mặt hơi đổi: "Ngươi xác định muốn đi nơi này?"

"Ừ." Bạch Dạ gật đầu.

"Được rồi." Người phụ trách gật đầu, "Bất quá ta phải nhắc nhở ngươi, nơi này... rất nguy hiểm."

"Ta biết." Bạch Dạ nói xong, bước lên truyền tống trận.

Một luồng ánh sáng trắng bao phủ lấy hắn.

Trong nháy mắt, thân ảnh của hắn biến mất tại chỗ.

...

Khi Bạch Dạ lần nữa mở mắt ra, hắn phát hiện mình đang đứng trên một mảnh đất hoang vu.

Bốn phía đều là đất đai khô cằn nứt nẻ, không có một bóng người.

Mà ở phía xa xa, một tòa thành cổ khổng lồ đang sừng sững trong gió lốc.

Trên tường thành của tòa thành cổ, khắc đầy những hoa văn cổ xưa, tỏa ra một luồng khí tức thần bí.

"Đây là... nơi nào?" Bạch Dạ nhíu mày.

Hắn lấy viên Khởi Nguyên Thạch ra, phát hiện luồng năng lượng bên trong đang trở nên kích động hơn.

"Xem ra, chính là nơi này." Bạch Dạ thu hồi Khởi Nguyên Thạch, bước về phía tòa thành cổ.

...

Đi tới trước tòa thành cổ, Bạch Dạ phát hiện cổng thành đang mở rộng.

Bên trong cổng thành tối đen như mực, không nhìn rõ tình hình bên trong.

Bạch Dạ trầm ngâm một lát, vẫn bước vào bên trong.

Vừa bước vào cổng thành, một luồng khí tức âm lãnh ập vào mặt.

Bạch Dạ nhíu mày, cẩn thận quan sát bốn phía.

Bên trong tòa thành cổ, khắp nơi đều là kiến trúc đổ nát, tựa hồ đã trải qua một trận đại chiến kinh khủng.

Trên mặt đất, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy một vài bộ hài cốt, tựa hồ đã trải qua rất nhiều năm.

"Đây rốt cuộc là nơi nào?" Bạch Dạ lẩm bẩm.

Hắn tiếp tục đi về phía trước, đi tới trung tâm tòa thành cổ.

Ở trung tâm tòa thành cổ, một tòa thần điện khổng lồ đang sừng sững ở đó.

Trên tường thần điện, khắc đầy những hoa văn cổ xưa, tựa hồ đang kể lại một đoạn lịch sử đã lãng quên.

Bạch Dạ bước vào thần điện.

Bên trong thần điện, một cỗ quan tài đá khổng lồ đang đặt ở chính giữa.

Trên cỗ quan tài đá, khắc đầy những hoa văn phức tạp, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa.

Bạch Dạ đi tới trước quan tài đá, cẩn thận quan sát.

Hắn phát hiện, trên nắp quan tài đá có khắc một đoạn văn tự cổ xưa.

Đoạn văn tự này, hắn có thể đọc hiểu.

Bởi vì đây là văn tự của Luyện Kim Văn Minh.

"Ta là vị Luyện Kim Thuật Sư cuối cùng của Luyện Kim Văn Minh." Bạch Dạ đọc lớn đoạn văn tự trên nắp quan tài đá, "Văn minh của chúng ta, đã bị Vực Sâu hủy diệt. Trước khi lâm chung, ta đem tất cả tri thức của Luyện Kim Văn Minh phong ấn vào viên Khởi Nguyên Thạch này, hy vọng có người hữu duyên có thể kế thừa di sản của chúng ta."

"Đồng thời, ta cũng muốn nhắc nhở người hữu duyên, Vực Sâu cũng đang tìm kiếm viên Khởi Nguyên Thạch này. Bọn chúng muốn mượn sức mạnh của Luyện Kim Văn Minh để phá vỡ phong ấn, từ đó xâm lược Thế Giới Nguyên Sinh."

"Cho nên, ngươi nhất định phải cẩn thận, tuyệt đối không được để viên Khởi Nguyên Thạch này rơi vào tay Vực Sâu."

...

Đọc xong đoạn văn tự này, vẻ mặt Bạch Dạ trở nên ngưng trọng.

Hắn không ngờ, viên Khởi Nguyên Thạch này lại liên quan đến vận mệnh của cả Thế Giới Nguyên Sinh.

"Xem ra, chuyện này càng ngày càng phiền phức rồi." Bạch Dạ lẩm bẩm.

Hắn trầm ngâm một lát, đem quan tài đá thu vào trong không gian trữ vật.

Sau đó, hắn xoay người rời khỏi thần điện.

...

Ra khỏi tòa thành cổ, Bạch Dạ đứng trên mảnh đất hoang vu, nhìn về phía xa xa.

Trên bầu trời, một vầng mặt trời màu đỏ máu đang treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng đỏ tươi.

"Xem ra, ta phải nhanh chóng về Thế Giới Nguyên Sinh." Bạch Dạ lẩm bẩm, "Phải đem chuyện này báo cho những người khác."

Hắn nói xong, lấy ra một tấm Truyền Tống Phù, chuẩn bị rời đi.

Nhưng đúng lúc này, một luồng khí tức nguy hiểm đột nhiên bao phủ lấy hắn.

Bạch Dạ nhíu mày, quay người nhìn lại.

Phía sau hắn, một thân ảnh đang đứng từ lúc nào không hay.

Đó là một nữ tử mặc hắc bào, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ màu đen, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ như máu.

"Ngươi rốt cuộc cũng đến rồi." Nữ tử hắc bào mở miệng, giọng nói the thé chói tai, "Ta đã đợi ngươi rất lâu rồi."

"Ngươi là ai?" Bạch Dạ nhíu mày.

"Ta là ai không quan trọng." Nữ tử hắc bào lắc đầu, "Quan trọng là... ngươi phải giao Khởi Nguyên Thạch ra đây."

"Ồ?" Bạch Dạ nhếch mép, rút thanh trường đao sau lưng ra, "Vậy thì phải xem ngươi có bản lĩnh đó hay không."

"Ha ha ha..." Nữ tử hắc bào cười lớn một tiếng, thân hình đột nhiên biến mất tại chỗ.

Bạch Dạ ánh mắt ngưng tụ, thân hình nhanh chóng lui về phía sau.

Xoẹt!

Một đạo hắc quang xẹt qua vị trí hắn vừa đứng, chém lên mặt đất phía sau, để lại một vết nứt sâu hoắm.

"Tốc độ không tệ." Nữ tử hắc bào xuất hiện ở nơi xa, trong tay cầm một thanh đoản đao màu đen, "Nhưng cũng chỉ vậy thôi."

"Ồ?" Bạch Dạ nhếch mép, "Vậy thì thử xem."

Hai người nhìn nhau, không khí nhất thời trở nên căng thẳng.

...

Một giây sau, hai người đồng thời động.

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Trên mảnh đất hoang vu, hai bóng người nhanh chóng đan xen vào nhau, tiếng binh khí chạm nhau vang lên không dứt.

Thực lực của nữ tử hắc bào rất mạnh, mạnh hơn tên mặt nạ bạc lần trước rất nhiều.

Nhưng Bạch Dạ cũng không hề yếu.

Sau khi tu luyện Luyện Hồn Thuật, thực lực của hắn đã tăng lên một tầm cao mới.

Cho nên, sau mấy chiêu giao phong, hắn dần chiếm được thế thượng phong.

"Không ngờ ngươi lại mạnh đến vậy." Nữ tử hắc bào bị một đao của Bạch Dạ chấn lui, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, "Xem ra, ta đã đánh giá thấp ngươi rồi."

"Ngươi cũng không tệ." Bạch Dạ bình tĩnh nói, "Nhưng vẫn còn kém một chút."

Nói xong, thân hình hắn đột nhiên tăng tốc.

Nhận Đạo Đao · Cực!

Một đạo đao mang màu vàng kim chém ra, mang theo khí tức hủy diệt kinh khủng.

Nữ tử hắc bào vội vàng giơ đao đỡ, nhưng lại bị một đao này chấn bay ra ngoài, nặng nề đập vào tàn tường phía sau.

Phụt!

Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng nàng.

"Ngươi..." Nữ tử hắc bào nhìn Bạch Dạ, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi, "Ngươi rốt cuộc là ai?"

"Bạch Dạ." Bạch Dạ thu đao vào vỏ, bình tĩnh nói, "Ngươi có thể nhớ kỹ cái tên này."

Nữ tử hắc bào cười khổ một tiếng, thân hình dần dần trở nên mờ nhạt.

"Lần này... ta thua rồi." Nàng nói, "Nhưng ngươi đừng tưởng rằng chuyện này cứ thế kết thúc. Vực Sâu... sẽ không bỏ qua ngươi đâu."

Nói xong, thân hình nàng hoàn toàn biến mất.

...

Bạch Dạ nhìn nữ tử hắc bào biến mất, ánh mắt hơi trầm xuống.

"Vực Sâu..." Hắn lẩm bẩm, "Xem ra, chuyện này càng ngày càng thú vị rồi."

Hắn thu hồi trường đao, lấy ra Truyền Tống Phù, chuẩn bị rời đi.

Nhưng đúng lúc này, một luồng khí tức nguy hiểm lại lần nữa bao phủ lấy hắn.

Bạch Dạ nhíu mày, quay người nhìn lại.

Phía sau hắn, lại xuất hiện thêm mấy thân ảnh.

Mỗi một thân ảnh đều tỏa ra khí tức cường đại, không hề yếu hơn nữ tử hắc bào vừa rồi.

"Xem ra... hôm nay không dễ thoát thân rồi." Bạch Dạ nhếch mép, rút thanh trường đao sau lưng ra lần nữa.

Hắn không hề sợ hãi, ngược lại còn có chút hưng phấn.

Đã lâu rồi, hắn chưa được chiến đấu thoải mái như vậy.

"Đến đây đi." Bạch Dạ nhìn về phía mấy thân ảnh kia, trong mắt lóe lên chiến ý nồng đậm, "Để ta xem, các ngươi rốt cuộc có bản lĩnh gì."

...

Một trận đại chiến kinh thiên động địa, sắp sửa bùng nổ.