4. Thế Giới Xâm Nhập (Xác Suất Tiến Vào 38.571%, ngươi đã là lão thợ săn, bất luận ở trong hoàn cảnh cực đoan nào, đều đạt được chỉ tiêu xâm nhập từ ưu tú trở lên).

⏱ ~9 min read

4. Thế Giới Xâm Nhập (Xác Suất Tiến Vào 38.571%, ngươi đã là lão thợ săn, bất luận ở trong hoàn cảnh cực đoan nào, đều đạt được chỉ tiêu xâm nhập từ ưu tú trở lên).

---

Bạch Dạ mở mắt ra, phát hiện mình đang ở trong một khu rừng rậm.

Bốn phía đều là những cây cổ thụ cao vút, tán lá rậm rạp che kín bầu trời, chỉ có những tia sáng mặt trời lọt qua kẽ lá chiếu xuống, tạo thành những vệt sáng chói mắt.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận được không khí ẩm ướt tràn ngập mùi đất và cỏ cây.

"Thế giới mới..." Bạch Dạ thì thào một tiếng, ánh mắt dần trở nên sắc bén.

Hắn kiểm tra trạng thái của mình, xác nhận tất cả trang bị và vật phẩm đều không thiếu, lúc này mới bắt đầu quan sát hoàn cảnh xung quanh.

Khu rừng này rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức không bình thường.

Không có tiếng chim hót, không có tiếng côn trùng kêu, thậm chí ngay cả tiếng gió thổi qua lá cây cũng gần như không nghe thấy.

"Quá yên tĩnh." Bạch Dạ cau mày.

Hắn cúi người nhặt một hòn đá dưới đất, dùng lực ném về phía xa.

Hòn đá vạch ra một đường parabol trong không trung, rơi vào bụi cỏ cách đó hơn mười mét, phát ra một tiếng trầm đục.

Ngay sau đó, dị biến phát sinh!

Mặt đất nơi hòn đá rơi xuống đột nhiên sụp đổ, lộ ra một cái hố đen ngòm. Từ trong hố truyền ra những tiếng động kỳ lạ giống như tiếng ma sát giữa các khớp xương.

Bạch Dạ lùi lại hai bước, tay phải đã đặt lên chuôi đao.

Từ trong hố đen, một sinh vật chậm rãi bò ra.

Đó là một sinh vật hình người, nhưng toàn thân phủ đầy vảy đen, trên đầu mọc ra hai cái sừng cong, đôi mắt đỏ rực như máu.

"Ác ma?" Bạch Dạ nheo mắt.

Sinh vật kia nhìn thấy Bạch Dạ, lập tức phát ra một tiếng gầm the thé, lao thẳng về phía hắn.

Tốc độ rất nhanh, nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh trong không trung.

Nhưng đối với Bạch Dạ mà nói, tốc độ như vậy vẫn còn quá chậm.

Hắn nghiêng người tránh né, đồng thời rút đao ra khỏi vỏ.

Một tia sáng lạnh lóe lên!

Thanh đao chém vào cổ sinh vật kia, phát ra một tiếng vang giòn tan.

Đầu của sinh vật kia bay lên không trung, máu đen phun ra như suối.

Nhưng Bạch Dạ không hề thả lỏng, bởi vì hắn phát hiện ra, sau khi sinh vật kia bị chặt đầu, thân thể vẫn không ngừng giãy giụa, thậm chí còn có xu hướng muốn bò dậy.

"Không phải sinh vật sống?" Bạch Dạ nhíu mày.

Hắn bước lên một bước, đao trong tay lại chém xuống.

Lần này, hắn chém thẳng vào lồng ngực của sinh vật kia, phá vỡ lớp vảy đen, lộ ra bên trong là một khối đá màu đen đang phát ra ánh sáng yếu ớt.

"Đây là..." Bạch Dạ dùng mũi đao khẽ chạm vào khối đá kia.

Khoảnh khắc tiếp xúc, một luồng thông tin khổng lồ tràn vào đầu hắn.

Thì ra đây là một thế giới bị xâm nhập bởi năng lượng vực sâu, tất cả sinh vật trong thế giới này đều bị năng lượng vực sâu ăn mòn, biến thành những quái vật mất đi lý trí.

Mà khối đá màu đen này, chính là hạch tâm của những quái vật này, chỉ cần phá hủy hạch tâm, mới có thể triệt để tiêu diệt chúng.

"Thú vị." Khóe miệng Bạch Dạ nhếch lên một nụ cười nhạt.

Hắn dùng lực bóp nát khối đá màu đen kia, sau đó đứng dậy, nhìn về phía xa xa.

Nơi đó, có thể mơ hồ nhìn thấy một tòa thành trì đổ nát.

"Đi thôi, đi xem thử." Bạch Dạ thu đao vào vỏ, bước về phía tòa thành trì kia.

Dọc đường đi, hắn gặp không ít sinh vật bị ăn mòn tương tự, nhưng đều bị hắn dễ dàng giải quyết.

Những sinh vật này tuy tốc độ nhanh, lực lượng lớn, nhưng thiếu trí tuệ, đối với hắn mà nói, hoàn toàn không tạo thành uy hiếp gì.

Ước chừng đi bộ nửa giờ, Bạch Dạ cuối cùng cũng đến được bên ngoài tòa thành trì kia.

Tường thành của tòa thành này đã sụp đổ hơn nửa, bên trong thành có thể thấy những tòa nhà đổ nát, khắp nơi hoang vắng, không một bóng người.

Nhưng Bạch Dạ lại cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc.

"Đây là... khí tức của khế ước giả?" Bạch Dạ nheo mắt.

Hắn men theo khí tức kia tiến vào trong thành, đi qua mấy con phố đổ nát, cuối cùng dừng lại trước một tòa nhà xem ra còn tương đối hoàn chỉnh.

Cửa tòa nhà này đóng chặt, bên trong truyền ra tiếng động trầm đục.

Bạch Dạ do dự một chút, rồi đưa tay gõ cửa.

Cốc cốc cốc!

Tiếng gõ cửa vang lên, tiếng động bên trong lập tức ngừng lại.

Một lúc sau, cánh cửa mở ra một khe nhỏ, lộ ra một đôi mắt cảnh giác.

"Ngươi là ai?" Một giọng nói khàn khàn vang lên.

"Lữ khách đi lạc." Bạch Dạ trả lời.

Đôi mắt kia đánh giá Bạch Dạ một phen, sau đó mở cửa ra.

Đó là một ông lão tóc hoa râm, trên mặt đầy nếp nhăn, ánh mắt mang vẻ mệt mỏi.

"Vào đi." Ông lão tránh người ra, để Bạch Dạ vào trong.

Bên trong tòa nhà rất tối, chỉ có một ngọn nến leo lét trên bàn, chiếu ra một vùng ánh sáng nhỏ.

Bạch Dạ nhìn quanh một vòng, phát hiện trong phòng chất đầy đủ loại vật phẩm, có vẻ như là một kho hàng.

"Ngươi là người sống sót trong thành này?" Bạch Dạ hỏi.

Ông lão gật đầu, thở dài một hơi: "Đúng vậy, cả tòa thành này, chỉ còn lại mình ta."

"Chuyện gì đã xảy ra?" Bạch Dạ ngồi xuống, hỏi.

Ông lão trầm mặc một lát, rồi mới chậm rãi kể lại.

Thì ra tòa thành này vốn là một thành trì phồn hoa, nhưng từ nửa năm trước, bắt đầu xuất hiện những sinh vật kỳ lạ.

Những sinh vật này không sợ đao kiếm, cho dù bị chặt thành nhiều mảnh cũng có thể khôi phục lại, chỉ có phá hủy hạch tâm trong cơ thể chúng mới có thể tiêu diệt được.

Dân chúng trong thành lần lượt rời đi, quân đội phái tới cũng không có tác dụng gì, cuối cùng, cả tòa thành chỉ còn lại một mình ông lão.

"Vậy tại sao ngươi không rời đi?" Bạch Dạ hỏi.

Ông lão cười khổ một tiếng: "Ta sống ở đây hơn bốn mươi năm rồi, nơi này chính là nhà của ta. Huống chi..." Ông lão dừng lại một chút, "Ta cảm giác được, những sinh vật kia đang ngày càng nhiều, nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ cả vùng đất này đều sẽ bị chúng chiếm lĩnh."

Bạch Dạ trầm ngâm một lát, rồi hỏi: "Ngươi có biết những sinh vật này từ đâu đến không?"

Ông lão lắc đầu: "Không rõ, nhưng ta từng nghe nói, ở sâu trong rừng rậm phía đông, có một cái hố khổng lồ, những sinh vật này đều từ trong đó bò ra."

"Phía đông sao..." Bạch Dạ thì thào một tiếng, đứng dậy.

"Ngươi muốn đi?" Ông lão kinh ngạc hỏi.

"Ừm." Bạch Dạ gật đầu, "Đi xem thử cái hố kia rốt cuộc là thứ gì."

Ông lão muốn khuyên can, nhưng nhìn thấy vẻ mặt kiên định của Bạch Dạ, cuối cùng vẫn nuốt lời xuống.

"Vậy ngươi cẩn thận." Ông lão lấy từ trong người ra một tấm bản đồ da thú, đưa cho Bạch Dạ, "Đây là bản đồ khu vực phụ cận, ngươi cầm lấy đi."

Bạch Dạ nhận lấy tấm bản đồ, gật đầu cảm ơn, rồi xoay người rời khỏi tòa nhà.

Ra khỏi thành, hắn mở tấm bản đồ da thú ra xem, xác định phương hướng, rồi bước nhanh về phía đông.

Dọc đường đi, hắn gặp ngày càng nhiều sinh vật bị ăn mòn, hơn nữa thực lực cũng ngày càng mạnh.

Nhưng đối với Bạch Dạ mà nói, những thứ này vẫn không đáng nhắc tới.

Hắn vừa đi vừa giết, thuận tiện thu thập một ít hạch tâm của những sinh vật này.

Những hạch tâm này ẩn chứa năng lượng vực sâu thuần túy, đối với hắn mà nói, là vật liệu luyện kim không tồi.

Ước chừng đi bộ hai giờ, Bạch Dạ cuối cùng cũng đến được chỗ sâu trong rừng rậm phía đông.

Trước mắt hắn, xuất hiện một cái hố khổng lồ.

Cái hố này có đường kính ít nhất vài trăm mét, sâu không thấy đáy, từ trong hố không ngừng tỏa ra khói đen, còn kèm theo những tiếng gào thét thê lương.

"Đây chính là nguồn gốc của vực sâu sao?" Bạch Dạ nheo mắt, quan sát cái hố khổng lồ kia.

Hắn cảm nhận được, từ trong hố truyền ra một luồng khí tức cực kỳ nguy hiểm.

Luồng khí tức này khiến hắn có cảm giác quen thuộc.

"Đây là... khí tức của vực sâu?" Bạch Dạ nhíu mày.

Hắn từng tiếp xúc với năng lượng vực sâu trong các nhiệm vụ trước đây, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được khí tức vực sâu nồng đậm như lúc này.

"Xem ra, thế giới này đã bị vực sâu xâm nhập rồi." Bạch Dạ trầm ngâm một lát, rồi quyết định xuống hố xem thử.

Hắn lấy từ trong người ra một sợi dây thừng, cố định ở gốc cây bên cạnh, rồi thuận theo dây thừng từ từ trượt xuống.

Càng xuống sâu, khói đen càng dày đặc, tầm nhìn cũng càng ngày càng thấp.

Bạch Dạ cẩn thận từng li từng tí một, đồng thời cảnh giác quan sát xung quanh.

Đột nhiên, hắn nghe thấy một trận chiến đấu ở phía dưới.

"Ừm?" Bạch Dạ dừng động tác lại, lắng nghe.

Tiếng chiến đấu rất kịch liệt, còn kèm theo tiếng hô to.

"Có người?" Bạch Dạ nheo mắt, tăng nhanh tốc độ trượt xuống.

Ước chừng trượt xuống hơn trăm mét, hắn cuối cùng cũng nhìn thấy đáy hố.

Ở đáy hố, một nhóm người đang vây công một con quái vật khổng lồ.

Con quái vật này cao ít nhất năm sáu mét, toàn thân phủ đầy vảy đen, trên đầu mọc ra ba cái sừng, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa.

Mà những người vây công nó, xem ra đều là khế ước giả.

Bọn họ phối hợp ăn ý, người phụ trách cận chiến chống đỡ, người phụ trách tầm xa bắn phá, còn có người phụ trách trị liệu.

Nhưng cho dù vậy, bọn họ vẫn bị con quái vật khổng lồ kia áp chế.

"Đây là... thủ lĩnh cấp vực sâu?" Bạch Dạ nheo mắt.

Hắn quan sát một lát, phát hiện con quái vật khổng lồ kia tuy thực lực mạnh mẽ, nhưng cũng có nhược điểm.

Đó chính là, trên người nó có một chỗ vảy đặc biệt mỏng manh, ngay tại vị trí trái tim.

"Chỉ cần đâm thủng chỗ đó là có thể giải quyết nó." Bạch Dạ thầm nghĩ.

Hắn không vội ra tay, mà tiếp tục quan sát.

Rất nhanh, hắn phát hiện ra một vấn đề.

Nhóm khế ước giả này tuy phối hợp ăn ý, nhưng lại không hề phát hiện ra nhược điểm của con quái vật khổng lồ kia.

Bọn họ chỉ biết dùng sức mạnh để áp chế, nhưng lại không thể tạo thành sát thương mang tính quyết định.

"Cứ tiếp tục như vậy, bọn họ sẽ bị hao mòn đến chết." Bạch Dạ lắc đầu.

Hắn do dự một chút, rồi quyết định ra tay giúp đỡ.

Dù sao, ở trong một thế giới xa lạ, có thêm vài đồng minh cũng không phải chuyện xấu.

Bạch Dạ rút đao ra khỏi vỏ, thân hình khẽ động, trong nháy mắt biến mất tại chỗ.

Khi hắn xuất hiện lần nữa, đã ở ngay trên đỉnh đầu con quái vật khổng lồ kia.

"Chết đi."

Thanh đao trong tay Bạch Dạ chém xuống, mang theo một luồng sáng lạnh.

Một đao này, nhanh đến mức khó mà tin nổi!

Con quái vật khổng lồ kia thậm chí còn chưa kịp phản ứng, đã bị một đao chém trúng ngay vị trí trái tim.

Vảy đen vỡ vụn, máu đen phun ra như suối.

Con quái vật khổng lồ phát ra một tiếng gầm thảm thiết, thân thể khổng lồ ngã xuống, tạo thành một trận chấn động.

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Bọn họ nhìn chằm chằm vào thân ảnh đang đứng trên người con quái vật khổng lồ kia, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.

"Ngươi... ngươi là ai?" Một người trong đó lên tiếng hỏi.

Bạch Dạ thu đao vào vỏ, quay người nhìn về phía bọn họ.

"Lữ khách đi lạc." Hắn nói.