Chapter: 2. Rương Chiến Tranh Bát Giai (Mở rương báu này, có thể nhận được vật phẩm thiên về đặc tính chiến tranh, vật phẩm này có phẩm chất từ trắng ~ bất tử).
Bạch Dạ nhìn chiếc rương báu trước mặt, ánh mắt lộ ra vẻ hài lòng hiếm thấy. Chiếc rương này có màu đen tuyền, trên bề mặt khắc đầy những hoa văn phức tạp, tỏa ra hơi thở cổ xưa và hùng hồn. Đây chính là chiến lợi phẩm hắn giành được sau khi hoàn thành nhiệm vụ săn giết lần này — Rương Chiến Tranh Bát Giai.
"Cuối cùng cũng có được thứ tốt." Bạch Dạ thì thầm, đưa tay chạm vào nắp rương.
Khoảnh khắc ngón tay hắn chạm vào, một luồng sáng màu vàng kim bùng phát từ khe hở của rương, chiếu sáng toàn bộ căn phòng riêng. Hệ thống nhắc nhở vang lên bên tai hắn:
"Đã mở Rương Chiến Tranh Bát Giai, đang xác định vật phẩm..."
"Xác định hoàn tất, vật phẩm: Mảnh Vỡ Nguyên Sơ (Phẩm chất: Truyền Thuyết)."
"Vật phẩm này có thể dùng để cường hóa trang bị cấp Truyền Thuyết trở lên, cũng có thể dùng trong giao dịch."
Bạch Dạ nhướng mày, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc. Mảnh Vỡ Nguyên Sơ — đây chính là vật liệu hiếm mà ngay cả ở Luân Hồi Lạc Viên cũng không dễ dàng có được. Nó có thể dùng để cường hóa vũ khí cấp Truyền Thuyết, thậm chí có thể dùng làm vật liệu chính để chế tạo trang bị cấp Bất Tử.
"Vận khí không tồi." Khóe miệng Bạch Dạ hơi nhếch lên.
Hắn thu hồi Mảnh Vỡ Nguyên Sơ vào trong kho đồ, sau đó mở bảng thuộc tính của mình. Sau trận chiến vừa rồi, hắn đã tích lũy được không ít điểm thuộc tính chân thực, chỉ là vẫn chưa kịp phân bổ.
"Lần này, trước tiên tăng cường nhanh nhẹn và thể lực." Bạch Dạ trầm ngâm một lát, quyết định phương hướng.
Thân là Khế Ước Giả Bát Giai, hắn hiểu rõ tầm quan trọng của việc cân bằng thuộc tính. Nhưng trong chiến đấu thực tế, nhanh nhẹn quyết định tốc độ phản ứng, thể lực quyết định khả năng duy trì chiến đấu. Đối với một kẻ thích cận chiến như hắn, hai thuộc tính này chính là ưu tiên hàng đầu.
Hắn đưa tay ra, một luồng năng lượng thanh cương ảnh màu xanh lam chảy quanh đầu ngón tay, đó là dấu hiệu của việc kích hoạt năng lực Bóng Tối Diệt Pháp. Từ khi thức tỉnh dòng máu Diệt Pháp, hắn đã cảm nhận được sức mạnh này đang không ngừng trưởng thành, chỉ là vẫn cần thời gian để hoàn toàn nắm giữ.
"Đinh!"
Một tiếng nhắc nhở khác vang lên, Bạch Dạ nhìn về phía cửa phòng riêng. Một thông điệp được gửi đến từ Bà Già — nội dung rất đơn giản, chỉ có mấy chữ:
"Đến Vinh Dự Thương Điếm một chuyến, có chuyện cần bàn."
Bạch Dạ híp mắt lại. Bà Già là một nhân vật kỳ lạ trong Luân Hồi Lạc Viên, thực lực thâm bất khả trắc, lại luôn thích dùng giọng điệu sai khiến để nói chuyện. Nhưng mỗi lần bà tìm hắn, đều có chuyện quan trọng.
"Được rồi." Bạch Dạ đứng dậy, thu lại toàn bộ đạo cụ, bước ra khỏi phòng riêng.
Hành lang của Luân Hồi Lạc Viên vẫn nhộn nhịp như thường lệ, các Khế Ước Giả qua lại tấp nập. Có người đang trao đổi vật phẩm, có người đang bàn bạc chiến thuật, cũng có người giống như hắn, vội vã chạy đi xử lý công việc.
Đi ngang qua Giao Dịch Thị Trường, Bạch Dạ liếc nhìn vài quầy hàng. Giá của một số vật phẩm tiêu hao gần đây có chút biến động, xem ra lại có thế lực nào đó đang chuẩn bị hành động lớn. Nhưng những chuyện này không liên quan đến hắn, hắn chỉ cần quản tốt chuyện của mình là được.
Đến Vinh Dự Thương Điếm, Bạch Dạ đẩy cửa bước vào. Bên trong thương điếm không có nhiều người, chỉ có Bà Già đang ngồi sau quầy, trong tay cầm một quyển sách cổ đang đọc.
"Ngồi đi." Bà Già không ngẩng đầu lên, chỉ chỉ vào chiếc ghế đối diện.
Bạch Dạ ngồi xuống, không vội mở lời. Hắn biết Bà Già có thói quen nói chuyện đi thẳng vào vấn đề, không cần phải vòng vo.
Quả nhiên, Bà Già đặt quyển sách xuống, ngẩng đầu nhìn hắn: "Gần đây ngươi có nghe nói đến chuyện của Thâm Uyên Trận Doanh không?"
"Nghe nói một chút." Bạch Dạ gật đầu. "Bọn họ gần đây hoạt động khá tích cực ở khu vực biên giới, tựa hồ đang tìm kiếm thứ gì đó."
"Không chỉ là tìm kiếm." Bà Già lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc. "Theo tin tức ta nhận được, bọn họ đang tìm một món đồ có tên là 'Hạt Nhân Nguyên Sơ'. Món đồ này nếu rơi vào tay Thâm Uyên Trận Doanh, hậu quả sẽ khó mà lường được."
"Hạt Nhân Nguyên Sơ?" Bạch Dạ nhíu mày. "Ta chưa từng nghe nói đến thứ này."
"Ngươi không cần biết nó là gì, ngươi chỉ cần biết một điều — nếu ngươi có thể tìm thấy nó trước bọn họ, phần thưởng sẽ không ít." Bà Già nói, đẩy một tấm bản đồ về phía hắn. "Đây là tọa độ cuối cùng mà ta điều tra được, ngươi có thể đến đó xem thử."
Bạch Dạ nhận lấy tấm bản đồ, nhìn lướt qua. Vị trí đó nằm ở khu vực biên giới của Phong Hải Đại Lục, là một nơi khá nguy hiểm.
"Được, ta sẽ đi xem." Bạch Dạ cất tấm bản đồ, đứng dậy.
"Chờ một chút." Bà Già gọi hắn lại, ném sang một vật phẩm. "Đây là một món đồ nhỏ, coi như là tiền đặt cọc. Nếu ngươi tìm được Hạt Nhân Nguyên Sơ, ta sẽ trả thêm gấp mười lần."
Bạch Dạ bắt lấy vật phẩm, nhìn kỹ — đó là một viên tinh thể màu tím đậm, bên trong ẩn chứa năng lượng dao động cường đại. Đây là Tinh Thể Linh Hồn, một vật phẩm quý giá dùng để cường hóa linh hồn.
"Xem ra chuyện này không hề đơn giản." Bạch Dạ cất viên tinh thể, khóe miệng nhếch lên một nụ cười. "Nhưng ta thích những chuyện như thế này."
Nói xong, hắn xoay người rời khỏi Vinh Dự Thương Điếm.
Trên đường trở về phòng riêng, Bạch Dạ vừa đi vừa suy nghĩ về chuyện Hạt Nhân Nguyên Sơ. Thâm Uyên Trận Doanh gần đây hành động ngày càng lộ liễu, xem ra bọn họ đang chuẩn bị cho một kế hoạch lớn nào đó. Nếu hắn có thể cướp được món đồ này trước, không chỉ có được phần thưởng phong phú, mà còn có thể cho đối phương một đòn nặng nề.
"Xem ra lại phải bận rộn một thời gian rồi." Bạch Dạ lẩm bẩm, bước vào phòng riêng của mình.
Hắn ngồi xuống bên bàn, mở tấm bản đồ ra nghiên cứu kỹ lưỡng. Khu vực biên giới của Phong Hải Đại Lục địa hình phức tạp, có rất nhiều nơi nguy hiểm, nếu không chuẩn bị đầy đủ mà xông vào, dù là Khế Ước Giả Bát Giai như hắn cũng có thể gặp phải phiền phức.
"Trước tiên cần chuẩn bị một ít vật phẩm tiêu hao." Bạch Dạ mở kho đồ, kiểm tra số thuốc hồi phục và đạo cụ của mình. "Còn nữa, cần kiểm tra lại trang bị một chút."
Hắn lấy ra thanh Nhẫn Đạo Đao · Thanh Quỷ, nhẹ nhàng vuốt ve lưỡi đao. Thanh đao này đã theo hắn chinh chiến nhiều năm, độ sắc bén và độ bền đều thuộc hàng thượng đẳng. Chỉ là sau trận chiến vừa rồi, lưỡi đao có chút bị mài mòn, cần phải bảo dưỡng một chút.
"Đinh!"
Hệ thống nhắc nhở lại vang lên lần nữa. Bạch Dạ nhìn sang, phát hiện là tin nhắn từ Bố Bố Uông.
"Đại ca, nghe nói ngươi nhận được một nhiệm vụ mới? Có cần ta đi cùng không?"
Bạch Dạ trầm ngâm một lát, gõ chữ trả lời: "Lần này nguy hiểm, ngươi cứ ở lại Lạc Viên trông chừng. Nếu có chuyện gì, ta sẽ liên lạc với ngươi."
"Được rồi, đại ca cẩn thận."
Tắt khung chat, Bạch Dạ tiếp tục kiểm tra trang bị. Hắn lấy ra Hộ Giáp Hắc Vương, kiểm tra độ bền của nó. Bộ giáp này đã chặn không ít đòn tấn công trí mạng cho hắn, là một trong những trang bị phòng ngự quan trọng nhất của hắn.
"Ừm, độ bền còn khoảng bảy mươi phần trăm, tạm thời không cần sửa chữa." Bạch Dạ gật đầu hài lòng.
Sau khi kiểm tra xong toàn bộ trang bị, hắn bắt đầu lên kế hoạch hành động. Khu vực biên giới của Phong Hải Đại Lục rất rộng lớn, muốn tìm được Hạt Nhân Nguyên Sơ trong một khu vực rộng lớn như vậy không phải chuyện dễ dàng. Hắn cần phải xác định một vài địa điểm khả nghi, sau đó lần lượt tìm kiếm.
"Chỗ này... chỗ này... còn có chỗ này nữa." Bạch Dạ dùng bút đánh dấu vài vị trí trên bản đồ. "Ba nơi này đều có khả năng cất giấu Hạt Nhân Nguyên Sơ, trước tiên cứ đến những nơi này xem sao."
Đúng lúc này, một luồng khói xanh đen đột nhiên xuất hiện trong phòng riêng, ngưng tụ thành một bóng người mơ hồ.
"Bạch Dạ, đã lâu không gặp." Giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo một tia khí tức quen thuộc.
Bạch Dạ nhíu mày, nhận ra người đến: "Tội Á Tư? Ngươi đến đây làm gì?"
"Nghe nói ngươi sắp đi tìm Hạt Nhân Nguyên Sơ?" Tội Á Tư cười khẽ. "Ta có một món đồ, có lẽ sẽ giúp ích cho ngươi."
Nói xong, hắn ném sang một vật phẩm. Bạch Dạ bắt lấy, nhìn kỹ — đó là một chiếc la bàn cổ, trên mặt la bàn khắc đầy những ký hiệu thần bí.
"Đây là vật gì?" Bạch Dạ hỏi.
"La bàn định vị nguyên tố." Tội Á Tư giải thích. "Nó có thể cảm nhận được dao động năng lượng của Hạt Nhân Nguyên Sơ trong phạm vi nhất định. Chỉ cần ngươi đến gần, nó sẽ chỉ đường cho ngươi."
Bạch Dạ trầm ngâm một lát, cất chiếc la bàn: "Điều kiện thì sao?"
"Không cần điều kiện." Tội Á Tư lắc đầu. "Ta chỉ hy vọng ngươi có thể tìm thấy nó trước Thâm Uyên Trận Doanh. Nếu không, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng."
Nói xong, thân ảnh của Tội Á Tư dần dần tiêu tán, biến mất trong không trung.
Bạch Dạ nhìn chiếc la bàn trong tay, trong mắt lóe lên vẻ suy tư. Tội Á Tư là một nhân vật thần bí, thực lực không kém gì hắn, lại luôn thích ẩn núp trong bóng tối. Lần này hắn chủ động xuất hiện và tặng đồ, xem ra chuyện Hạt Nhân Nguyên Sơ quả thực không hề đơn giản.
"Xem ra chuyến đi này sẽ không nhàm chán rồi." Bạch Dạ thu hồi la bàn, ánh mắt trở nên sắc bén.
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ phòng riêng, nhìn ra bầu trời đầy sao bên ngoài. Trong vũ trụ bao la này, mỗi một thế giới đều ẩn chứa vô số bí mật, mà hắn, chính là kẻ không ngừng truy tìm những bí mật đó.
"Đã đến lúc xuất phát rồi." Bạch Dạ xoay người, bước ra khỏi phòng riêng, hướng về phía cổng truyền tống.
Trên đường đi, hắn ghé vào Giao Dịch Thị Trường mua một ít vật phẩm tiêu hao cần thiết, bao gồm thuốc hồi phục, bom luyện kim, và một ít đạo cụ dùng để đối phó với tình huống khẩn cấp. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, hắn đi đến Trận Truyền Tống Diệt Pháp.
"Tọa độ: Phong Hải Đại Lục, khu vực biên giới." Bạch Dạ nói với nhân viên trông coi trận pháp.
"Được, xin chờ một chút." Nhân viên gật đầu, bắt đầu khởi động trận pháp.
Một luồng sáng trắng bao phủ lấy Bạch Dạ, cảm giác không gian vặn vẹo truyền đến. Khi ánh sáng tan đi, hắn đã đứng trên một vùng đất hoang vu.
Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi cát bụi. Bạch Dạ nhìn quanh bốn phía, nơi này quả nhiên là một khu vực hoang vắng, xa xa có thể nhìn thấy những dãy núi trập trùng, trên bầu trời có vài con chim săn mồi đang bay lượn.
Hắn lấy chiếc la bàn định vị nguyên tố ra, quan sát kim chỉ trên đó. Chiếc kim hơi rung động, cuối cùng dừng lại ở hướng đông bắc.
"Ở hướng đó sao?" Bạch Dạ thu hồi la bàn, bắt đầu di chuyển về hướng đông bắc.
Vừa đi được một đoạn, hắn đột nhiên dừng bước. Phía trước có một luồng khí tức quen thuộc — là người của Thâm Uyên Trận Doanh.
"Xem ra bọn họ cũng đã đến rồi." Khóe miệng Bạch Dạ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. "Như vậy càng tốt, khỏi cần ta phải đi tìm bọn họ."
Hắn hạ thấp người, lợi dụng địa hình để che giấu hành tung, lặng lẽ tiếp cận mục tiêu. Trong chiến đấu, chiếm được tiên cơ chính là chìa khóa dẫn đến chiến thắng.
Phía trước, một nhóm người mặc áo choàng đen đang tụ tập lại với nhau, tựa hồ đang bàn bạc chuyện gì đó. Bạch Dạ quan sát kỹ, phát hiện trong nhóm người này có một kẻ cầm đầu, khí tức trên người hắn ta mạnh nhất, xem ra là một nhân vật có chút địa vị.
"Chính là bọn chúng." Bạch Dạ lặng lẽ rút Nhẫn Đạo Đao · Thanh Quỷ ra, chuẩn bị tùy thời ra tay.
Nhưng đúng lúc này, một luồng khí tức nguy hiểm đột nhiên xuất hiện từ phía sau hắn. Bạch Dạ nhanh chóng xoay người, phát hiện một bóng đen đang lặng lẽ tiếp cận hắn.
"Không ngờ lại có kẻ rình mò." Bạch Dạ cười lạnh, thân hình khẽ động, trong nháy mắt xuất hiện sau lưng bóng đen kia.
"Ngươi..." Bóng đen kinh hãi, muốn phản kháng, nhưng đã quá muộn.
Nhẫn Đạo Đao · Thanh Quỷ vẽ ra một đường ánh sáng màu xanh lam, chém thẳng vào cổ bóng đen. Một tiếng "phụt" vang lên, bóng đen ngã xuống đất, không còn động tĩnh.
"Quá yếu." Bạch Dạ lắc đầu, thu hồi trường đao.
Nhưng tiếng động vừa rồi đã kinh động đến nhóm người Thâm Uyên Trận Doanh phía trước. Bọn họ lập tức cảnh giác, đồng loạt nhìn về phía Bạch Dạ.
"Kẻ nào dám cả gan quấy rối chuyện của Thâm Uyên Trận Doanh chúng ta?" Kẻ cầm đầu quát lên.
Bạch Dạ chậm rãi bước ra từ trong bóng tối, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng: "Ta chỉ là một kẻ đi ngang qua, thuận tiện dọn dẹp một chút rác rưởi thôi."
"Ngươi..." Kẻ cầm đầu nhìn thấy Bạch Dạ, sắc mặt lập tức thay đổi. "Ngươi là Bạch Dạ? Kẻ Diệt Pháp?"
"Xem ra ngươi cũng có chút kiến thức." Bạch Dạ nhàn nhạt nói, trong tay trường đao khẽ rung lên. "Đã biết thân phận của ta, vậy thì nên biết hôm nay các ngươi không thể thoát được."
"Đừng khinh người quá đáng!" Kẻ cầm đầu nghiến răng, ra hiệu cho thuộc hạ xông lên.
Năm tên áo đen đồng loạt xông về phía Bạch Dạ, trong tay đều cầm vũ khí, khí thế hung hãn.
Bạch Dạ khẽ lắc đầu, thân hình khẽ động, trong nháy mắt biến mất tại chỗ. Khi hắn xuất hiện lần nữa, đã ở giữa đám người áo đen.
Nhẫn Đạo Đao · Thanh Quỷ vẽ ra từng đường ánh sáng màu xanh lam, mỗi một đường đều mang theo hơi thở tử vong. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, năm tên áo đen đều ngã xuống vũng máu.
"Quá yếu." Bạch Dạ thu hồi trường đao, nhìn về phía kẻ cầm đầu còn lại.
Sắc mặt kẻ cầm đầu trắng bệch, lui về phía sau vài bước: "Ngươi... ngươi đừng tưởng rằng giết được bọn họ là có thể đối phó được với ta. Ta chính là..."
Lời còn chưa dứt, Bạch Dạ đã xuất hiện trước mặt hắn, lưỡi đao kề lên cổ hắn.
"Ta không quan tâm ngươi là ai." Bạch Dạ nhàn nhạt nói. "Ta chỉ hỏi một câu — Hạt Nhân Nguyên Sơ ở đâu?"
Kẻ cầm đầu run rẩy, trong mắt lộ ra vẻ do dự. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Bạch Dạ, hắn ta lập tức quyết định.
"Ta... ta nói. Hạt Nhân Nguyên Sơ ở trong một di tích cổ ở phía đông bắc, cách nơi này khoảng ba mươi dặm."
"Thành thật là tốt." Bạch Dạ gật đầu, thu hồi trường đao. "Ngươi có thể đi rồi."
Kẻ cầm đầu thở phào nhẹ nhõm, xoay người muốn chạy trốn. Nhưng đúng lúc này, một luồng kiếm khí xé gió lao tới, xuyên thẳng qua ngực hắn.
"Ngươi..." Kẻ cầm đầu trợn mắt nhìn Bạch Dạ, ngã xuống đất.
"Ta nói ngươi có thể đi, nhưng không nói là tha mạng cho ngươi." Bạch Dạ nhàn nhạt nói, thu hồi trường đao.
Hắn nhìn về hướng đông bắc, trong mắt lóe lên vẻ kiên định. Hạt Nhân Nguyên Sơ — xem ra thứ này quả thực rất quan trọng, nếu không Thâm Uyên Trận Doanh sẽ không phái nhiều người đến như vậy.
"Đã đến lúc đi lấy đồ rồi." Bạch Dạ thu hồi chiến lợi phẩm, bắt đầu di chuyển về hướng đông bắc.
Trên đường đi, hắn không ngừng quan sát bốn phía xung quanh, đề phòng khả năng có mai phục. Dù sao Thâm Uyên Trận Doanh đã phái người đến đây, chắc chắn sẽ không chỉ có một nhóm người này.
Quả nhiên, đi được khoảng mười dặm, hắn lại phát hiện một nhóm người Thâm Uyên Trận Doanh khác. Lần này, đối phương tựa hồ đang canh giữ một cửa vào di tích.
"Xem ra nơi này chính là di tích cổ mà tên kia nói." Bạch Dạ quan sát một lát, phát hiện cửa vào di tích được canh giữ khá nghiêm ngặt, muốn lẻn vào không phải chuyện dễ dàng.
"Đã như vậy, vậy thì cứ đường đường chính chính xông vào." Khóe miệng Bạch Dạ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
Hắn đứng thẳng người, trực tiếp đi về phía cửa vào di tích. Đám người canh gác lập tức phát hiện ra hắn, đồng loạt rút vũ khí.
"Kẻ nào dám xông vào khu vực cấm của Thâm Uyên Trận Doanh?"
"Người tới lấy mạng của các ngươi." Bạch Dạ nhàn nhạt nói, trường đao trong tay vẽ ra một đường ánh sáng màu xanh lam.
Trận chiến bắt đầu. Mặc dù đám người canh gác có thực lực không tệ, nhưng đối mặt với Khế Ước Giả Bát Giai như Bạch Dạ, bọn họ vẫn không có chút sức chống cự nào. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, toàn bộ người canh gác đều ngã xuống đất.
Bạch Dạ bước vào di tích, phát hiện bên trong tối om, chỉ có một ít dạ minh châu phát ra ánh sáng yếu ớt. Hắn lấy chiếc la bàn định vị nguyên tố ra, phát hiện kim chỉ đang kịch liệt rung động, chỉ về phía sâu bên trong di tích.
"Ở ngay phía trước." Bạch Dạ thu hồi la bàn, cẩn thận tiến về phía trước.
Di tích này tựa hồ đã có từ rất lâu, trên tường khắp nơi đều khắc những hoa văn cổ xưa, tỏa ra hơi thở thần bí. Bạch Dạ vừa đi vừa quan sát những hoa văn này, phát hiện chúng tựa hồ đang ghi lại một đoạn lịch sử nào đó.
"Đây là... văn tự của Văn Minh Luyện Kim?" Bạch Dạ nhíu mày, nhận ra những hoa văn này có chút tương tự với văn tự luyện kim mà hắn từng thấy.
Hắn tiếp tục đi sâu vào, đi được khoảng một khắc đồng hồ, phía trước đột nhiên xuất hiện một cánh cửa đá khổng lồ. Trên cánh cửa đá có khắc một trận pháp phức tạp, tỏa ra năng lượng dao động cường đại.
"Xem ra Hạt Nhân Nguyên Sơ ở ngay phía sau cánh cửa này." Bạch Dạ quan sát trận pháp trên cánh cửa đá, phát hiện đây là một trận pháp phong ấn cổ xưa.
Hắn thử dùng năng lượng thanh cương ảnh của mình để phá giải trận pháp, nhưng phát hiện trận pháp này cực kỳ kiên cố, muốn cưỡng ép phá giải cần tiêu hao rất nhiều thời gian.
"Xem ra chỉ có thể dùng biện pháp khác." Bạch Dạ trầm ngâm một lát, lấy ra một quyển sách cổ từ trong kho đồ — Bí Điển Luyện Kim.
Quyển sách này là vật hắn có được từ một lần nhiệm vụ trước, bên trong ghi chép rất nhiều tri thức về trận pháp luyện kim cổ xưa. Hắn lật tìm một lúc, cuối cùng tìm được ghi chép về loại trận pháp phong ấn này.
"Thì ra là vậy." Bạch Dạ gật đầu, bắt đầu thử phá giải trận pháp theo phương pháp trong sách.
Sau khoảng nửa giờ, cánh cửa đá cuối cùng cũng phát ra một tiếng "rầm" trầm đục, chậm rãi mở ra. Một luồng sáng vàng kim từ bên trong chiếu ra, làm Bạch Dạ phải nheo mắt lại.
Khi ánh sáng tan đi, hắn nhìn thấy một không gian rộng lớn bên trong, ở chính giữa có một bệ đá, trên bệ đá lơ lửng một viên tinh thể màu vàng kim, tỏa ra năng lượng dao động cường đại.
"Đây chính là Hạt Nhân Nguyên Sơ sao?" Bạch Dạ cẩn thận tiếp cận, phát hiện viên tinh thể này ẩn chứa một sức mạnh kinh khủng.
Hắn đưa tay ra, muốn lấy viên tinh thể. Nhưng đúng lúc này, một luồng khí tức nguy hiểm đột nhiên xuất hiện từ phía sau.
"Bạch Dạ, ngươi đến chậm một bước rồi." Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Bạch Dạ quay đầu lại, phát hiện người đến chính là Đại Giám Mục của Thâm Uyên Trận Doanh.
"Đại Giám Mục?" Bạch Dạ nhíu mày. "Không ngờ ngươi lại tự mình đến."
"Chuyện quan trọng như vậy, ta đương nhiên phải tự mình đến." Đại Giám Mục cười lạnh. "Giao Hạt Nhân Nguyên Sơ ra đây, ta có thể tha cho ngươi một mạng."
"Tha mạng cho ta?" Bạch Dạ bật cười. "Ngươi nghĩ ngươi có bản lĩnh đó sao?"
"Vậy thì thử xem." Đại Giám Mục vung tay lên, một luồng năng lượng vực sâu màu đen ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn ta.
Hai người đối mặt nhau, không khí căng thẳng đến cực điểm. Trận chiến sinh tử sắp nổ ra.