Chapter: 4. Thời Gian Gián Đoạn Tia Tinh Thể Hóa Giảm 65% (Kẻ Địch Trên 1000 Có Thể Kích Hoạt).
Trong không gian yên tĩnh, Tô Hiểu ngồi trên ghế, trước mặt là bảng thông báo nhiệm vụ đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Hắn nhìn chăm chú vào dòng chữ mới hiện ra, ánh mắt lộ vẻ trầm tư.
"Giảm 65% thời gian gián đoạn... điều kiện kích hoạt là hơn một nghìn kẻ địch."
Hắn lẩm bẩm, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn. Năng lực này nghe có vẻ hữu dụng trong chiến trường quy mô lớn, nhưng với tình huống hiện tại của hắn, muốn gặp phải hơn một nghìn kẻ địch cùng lúc cũng không phải chuyện dễ dàng.
"Xem ra phải tìm cơ hội thử nghiệm ở thế giới chiến tranh."
Tô Hiểu đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh bên ngoài Lạc Viên Luân Hồi. Ánh sáng màu lam nhạt chiếu rọi khắp nơi, khiến hắn có chút hoài niệm. Hắn nhớ tới lần trước ở thế giới Hỏa Ảnh, lúc đối mặt với quân đoàn bạch quyết, nếu lúc đó có năng lực này, có lẽ sẽ dễ dàng hơn nhiều.
"Được rồi, chuyện này tính sau."
Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người đi về phía bàn làm việc. Trên bàn đặt một xấp tài liệu, đó là những ghi chép hắn thu thập được từ thế giới trước, đều là tình báo về các thế lực lớn. Hắn cầm lấy một tờ, bên trên viết vài dòng chữ:
"Gia tộc Đô Ca Nhân, thế lực lớn ở đại lục Phong Hải, nắm giữ kỹ thuật luyện kim cổ xưa..."
Tô Hiểu nhíu mày, hắn nhớ tới lần trước gặp phải thành viên gia tộc Đô Ca Nhân ở thế giới Luyện Kim Văn Minh, thực lực của đối phương không tệ, hơn nữa còn nắm giữ một ít thủ đoạn đặc thù. Nếu lần này tiến vào thế giới của bọn họ, e rằng sẽ có chút phiền phức.
"Đùng đùng đùng!"
Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Tô Hiểu.
"Mời vào."
Cửa mở ra, một thân ảnh quen thuộc bước vào, chính là Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.
"Bạch Dạ tiên sinh, ngài đã trở về rồi."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư trên mặt nở nụ cười, trong tay cầm một chai rượu, nhìn qua là hàng tốt.
"Ừm, vừa mới trở về không lâu." Tô Hiểu gật đầu, ánh mắt dừng lại trên chai rượu trong tay đối phương, "Có chuyện gì sao?"
"Ha ha, không có gì quan trọng, chỉ là nghe nói ngài trở về, tới thăm hỏi một chút." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đặt chai rượu lên bàn, "Đây là rượu ngon ta lấy được từ thế giới trước, ngài nếm thử xem."
Tô Hiểu nhìn chai rượu, không vội mở ra, mà hỏi: "Gần đây tình hình bên kia thế nào?"
"Vẫn như cũ, không có biến động gì lớn." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư ngồi xuống, vẻ mặt hơi nghiêm túc, "Bất quá, ta nghe nói gần đây có một số người đang điều tra về ngài."
"Ồ?" Tô Hiểu nhướng mày, "Là ai?"
"Không rõ lắm, nhưng nghe nói là người của thế lực nào đó." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư lắc đầu, "Ta chỉ là nhắc nhở ngài một chút, cẩn thận thì hơn."
"Ừm, ta biết rồi." Tô Hiểu gật đầu, trong mắt lóe lên một tia sáng, "Ngươi gần đây thế nào? Có tiến bộ gì không?"
"Tạm được, tạm được." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười hắc hắc, "Mặc dù không thể so với ngài, nhưng cũng coi như vững bước tiến lên."
Hai người trò chuyện một lúc, Mã Văn Hoa Nhĩ Tư liền cáo từ rời đi. Tô Hiểu nhìn bóng lưng đối phương khuất dần, ánh mắt trở nên thâm trầm.
"Có người đang điều tra ta sao..."
Hắn trầm ngâm một lát, rồi lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa. Dù sao với thực lực hiện tại của hắn, dù có kẻ địch tìm tới cửa, hắn cũng không hề sợ hãi.
Hắn cầm lấy chai rượu trên bàn, mở ra, một mùi thơm nồng đậm thoang thoảng bay ra. Hắn nhấp một ngụm, vị rượu thuần hậu, quả là hàng tốt.
"Ừm, không tệ."
Tô Hiểu gật đầu, đặt chai rượu xuống, sau đó đi tới trước bảng thông báo nhiệm vụ, mở giao diện thuộc tính.
Nhìn dòng chữ "Thời Gian Gián Đoạn Tia Tinh Thể Hóa Giảm 65%" trước mắt, hắn trầm ngâm một lát, rồi đưa ra quyết định.
"Xem ra, cần phải đi một chuyến tới thế giới chiến tranh."
Hắn đóng giao diện lại, xoay người đi về phía phòng riêng, bắt đầu chuẩn bị hành trang cho lần xuất phát tiếp theo.
Trong phòng riêng, Tô Hiểu kiểm tra lại trang bị và vật phẩm của mình. Lần này tiến vào thế giới chiến tranh, hắn cần phải có sự chuẩn bị đầy đủ.
"Đao Nhẫn Đạo, đã sửa chữa xong."
Hắn cầm lấy thanh trường đao quen thuộc, cảm nhận độ nặng và cảm giác thoải mái từ lưỡi đao truyền đến, khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Thuốc hồi phục, đã bổ sung đầy đủ."
Hắn kiểm tra túi thuốc, xác nhận số lượng thuốc hồi phục các loại đều đầy đủ.
"Điểm kỹ năng hoàng kim, còn dư lại ba điểm, tạm thời không cần sử dụng."
Hắn nhìn thoáng qua giao diện thuộc tính, gật đầu hài lòng.
"Được rồi, chuẩn bị xong xuôi."
Tô Hiểu hít sâu một hơi, đi tới trước bảng truyền tống, bắt đầu lựa chọn thế giới mục tiêu.
"Thế giới chiến tranh... lần này, hy vọng có thể gặp được một trận chiến quy mô lớn."
Hắn lẩm bẩm, ngón tay điểm nhẹ lên màn hình, thân ảnh dần dần trở nên mờ ảo, rồi biến mất trong ánh sáng.
Khi Tô Hiểu mở mắt lần nữa, hắn đã đứng trên một vùng đất hoang vu. Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu tanh nồng nặc.
"Đây là... chiến trường sao?"
Hắn nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy khắp nơi là xác chết và vũ khí gãy vỡ, xa xa còn vang lên tiếng gào thét và tiếng binh khí chạm nhau.
"Xem ra, đến đúng nơi rồi."
Tô Hiểu nở nụ cười, rút trường đao sau lưng ra, bước về phía chiến trường.
Trên chiến trường, hai phe quân đội đang chém giết lẫn nhau, tiếng hô giết chóc vang trời. Tô Hiểu đứng ở rìa chiến trường, quan sát tình hình một lát, rồi tìm được một vị trí thích hợp.
"Ở đây, hẳn là có thể gặp được hơn một nghìn kẻ địch."
Hắn lẩm bẩm, sau đó thân ảnh khẽ động, hóa thành một đạo tàn ảnh, lao thẳng vào giữa chiến trường.
"Xoẹt!"
Một đạo đao mang chém ra, mấy tên lính gần đó ngã xuống ngay tại chỗ. Tô Hiểu giống như một con sói xông vào bầy cừu, mỗi lần xuất đao đều mang đi một mạng sống.
"Kẻ địch! Có kẻ địch xâm nhập!"
Có người phát hiện ra hắn, lập tức hô to. Rất nhanh, một nhóm lớn binh lính vây quanh hắn.
"Đến hay lắm."
Tô Hiểu cười lạnh, trong tay trường đao run lên, một cỗ khí tức kinh khủng bộc phát ra từ người hắn.
"Oanh!"
Một tiếng nổ lớn vang lên, Tô Hiểu giống như một cơn lốc màu xanh, quét ngang qua chiến trường. Mỗi lần hắn xuất đao, đều có mấy chục tên lính ngã xuống.
"Đây... đây là quái vật gì vậy?!"
Có binh lính sợ hãi kêu lên, xoay người bỏ chạy. Nhưng Tô Hiểu nào cho bọn họ cơ hội, thân ảnh khẽ động, đã đuổi tới phía sau.
"Muốn chạy?"
Hắn cười lạnh, trường đao trong tay vẽ ra một đường cong hoàn mỹ, một đạo đao mang khổng lồ chém về phía đám binh lính đang bỏ chạy.
"Phụt!"
Máu tươi bắn tung tóe, hơn mười tên lính ngã xuống ngay tại chỗ.
"Đủ rồi."
Tô Hiểu dừng tay, nhìn quanh bốn phía, xác chết chất thành đống, máu chảy thành sông. Hắn mở giao diện thuộc tính ra xem, phát hiện dòng chữ "Thời Gian Gián Đoạn Tia Tinh Thể Hóa Giảm 65%" đã sáng lên.
"Quả nhiên, kích hoạt rồi."
Hắn gật đầu hài lòng, sau đó thu hồi trường đao, xoay người rời khỏi chiến trường.
"Lần này, coi như không uổng công đi một chuyến."
Tô Hiểu đi trên vùng đất hoang vu, ánh mắt nhìn về phía xa xa, nơi đó có một tòa thành trì hùng vĩ đang đứng sừng sững.
"Thế giới chiến tranh... xem ra, còn rất nhiều chuyện thú vị đang chờ ta."
Hắn nở nụ cười, bước chân trở nên kiên định hơn.