1. Kẻ Thức Thời (Nhiệm vụ: Đánh cắp tình báo quan trọng tại Bạch Kim Chi Đô, biết được tung tích của Kiêu · Phù Lợi Á, đồng thời tiêu diệt nàng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ này, có thể trở về Luân Hồi Lạc Viên).
Bạch Kim Chi Đô, đây là một tòa thành nằm sâu trong lòng đất, cũng là nơi căn cứ chính của Sứ Đồ Bạch Kim.
Thân là một trong những thế lực đứng đầu của Thâm Uyên Trận Doanh, thực lực của Sứ Đồ Bạch Kim không thể nghi ngờ, bọn họ nắm giữ lực lượng tinh nhuệ đông đảo, càng có không ít cường giả tọa trấn.
Mà lúc này, Tô Hiểu đang đứng trên nóc một tòa kiến trúc cao lớn, ánh mắt đảo qua toàn bộ Bạch Kim Chi Đô.
Hắn vừa tiến vào tòa thành này không lâu, cũng đã xác nhận được vị trí của mục tiêu.
Kiêu · Phù Lợi Á, một trong những cường giả hàng đầu của Sứ Đồ Bạch Kim, nghe nói nàng ta có được huyết mạch cổ xưa, thực lực đạt đến Bát Giai, hơn nữa còn nắm giữ năng lực không gian hiếm có.
Nhiệm vụ lần này, chính là phải đánh cắp tình báo quan trọng từ trong tay nàng ta, sau đó tiêu diệt nàng ta.
"Xem ra, đây là một hồi ác chiến."
Tô Hiểu lẩm bẩm một tiếng, sau đó thân hình khẽ động, biến mất tại chỗ.
Hắn không có ý định trực tiếp xông vào, mà quyết định trước tiên điều tra rõ ràng bố cục của tòa thành này, cùng với vị trí cụ thể của mục tiêu.
Dù sao, nơi này là đại bản doanh của Sứ Đồ Bạch Kim, một khi bại lộ, sẽ phải đối mặt với vây công của vô số cường giả.
Cho dù là hắn, cũng không dám khinh thường.
Trong bóng tối, Tô Hiểu nhanh chóng xuyên qua từng con phố, mượn nhờ bóng tối che giấu hành tung của mình.
Hắn phát hiện, Bạch Kim Chi Đô này so với tưởng tượng còn nghiêm mật hơn, trên tường thành khắp nơi đều có trận pháp khắc ghi, hơn nữa còn có đội tuần tra qua lại không ngừng.
"Cũng không tệ, ít nhất xem ra, nơi này phòng ngự đúng là rất nghiêm mật."
Tô Hiểu âm thầm đánh giá, sau đó dừng bước.
Hắn nhìn thấy một tòa kiến trúc khác hẳn những nơi khác, tòa kiến trúc này được bao phủ bởi một tầng kết giới màu trắng bạc, từ bên ngoài có thể cảm nhận được khí tức cường đại.
"Xem ra, nơi này hẳn là nơi ở của mục tiêu."
Tô Hiểu trầm ngâm một chút, sau đó lấy ra một viên đá màu đen từ trong ngực.
Đây là một kiện đạo cụ đặc thù, có thể tạm thời phá giải kết giới, nhưng thời gian có hạn.
"Chỉ có thể liều một phen."
Tô Hiểu hít sâu một hơi, sau đó bóp nát viên đá màu đen.
Một cỗ năng lượng vô hình khuếch tán ra, tầng kết giới kia lập tức xuất hiện một khe hở nhỏ.
Tô Hiểu nắm bắt thời cơ, thân hình lóe lên, chui vào bên trong.
Bên trong kiến trúc, cũng không có quá nhiều phòng ốc, ngược lại có vẻ vô cùng trống trải.
Chỉ có ở chính giữa đại sảnh, có một chiếc ghế lớn, trên ghế ngồi một nữ tử.
Nữ tử này dung mạo xinh đẹp, khí chất lạnh lùng, trên người tản ra khí tức cường đại.
Nàng chính là mục tiêu lần này của Tô Hiểu, Kiêu · Phù Lợi Á.
"Ngươi rốt cuộc cũng đến."
Phù Lợi Á mở mắt ra, ánh mắt nhìn về phía Tô Hiểu, trong mắt mang theo một tia hứng thú.
"Xem ra, ngươi đã sớm phát hiện ra ta."
Tô Hiểu không khỏi nhíu mày, hắn không ngờ rằng, hành động của mình lại sớm bị đối phương phát giác.
"Đương nhiên, từ khi ngươi tiến vào Bạch Kim Chi Đô, ta đã chú ý tới ngươi."
Phù Lợi Á đứng dậy, trên người bắt đầu lan tỏa ra năng lượng không gian nồng đậm.
"Chỉ là ta không ngờ, ngươi lại dám một mình xông vào nơi này."
"Xem ra, ngươi rất tự tin."
Tô Hiểu lạnh nhạt nói, đồng thời bàn tay đã nắm chặt chuôi đao.
"Tự tin? Không, đây gọi là thực lực."
Phù Lợi Á cười lạnh một tiếng, thân hình đột nhiên biến mất tại chỗ.
Tô Hiểu đồng tử co rụt lại, hắn cảm nhận được một cỗ nguy hiểm mãnh liệt đang tới gần.
Hắn không chút do dự, rút đao chém ngang.
Keng!
Một tiếng va chạm giòn giã vang lên, Tô Hiểu cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ truyền đến, khiến hắn lùi lại vài bước.
Mà Phù Lợi Á lại xuất hiện ở vị trí vừa rồi của hắn, trong tay nàng ta không biết từ lúc nào đã thêm ra một thanh trường kiếm màu bạc trắng.
"Phản ứng không tồi, nhưng vẫn còn hơi chậm một chút."
Phù Lợi Á cười nhạt, thân hình lại lần nữa biến mất.
Tô Hiểu sắc mặt ngưng trọng, hắn biết, lần này gặp phải đối thủ khó chơi.
Năng lực không gian của đối phương quá mức quỷ dị, hơn nữa tốc độ cực nhanh, khiến người ta khó lòng phòng bị.
Nhưng, hắn cũng không phải kẻ dễ bị bắt nạt.
"Bóng Tối Diệt Pháp!"
Tô Hiểu quát khẽ một tiếng, quanh người lập tức hiện ra một tầng sương mù màu đen nhạt.
Tầng sương mù này giống như có sinh mệnh, không ngừng vặn vẹo, tản ra khí tức âm lãnh.
"Ồ? Là năng lực của Diệt Pháp Trận Doanh sao?"
Phù Lợi Á lộ ra vẻ hứng thú, nhưng cũng không hề sợ hãi.
"Đáng tiếc, ở trước mặt ta, những thứ này đều vô dụng."
Nàng ta vung kiếm chém tới, một đạo kiếm khí màu bạc trắng phá không mà đến.
Tô Hiểu vội vàng né tránh, nhưng vẫn bị kiếm khí lau qua bả vai, để lại một vết thương.
"Quả nhiên lợi hại."
Tô Hiểu cắn răng, trong mắt hiện lên một tia điên cuồng.
Hắn biết, nếu cứ tiếp tục thế này, mình sẽ bị đối phương hành hạ đến chết.
Xem ra, chỉ có thể dùng đến chiêu thức mạnh nhất.
"Nhẫn Đạo Đao · Thanh Quỷ!"
Tô Hiểu gầm lên một tiếng, thân hình đột nhiên bộc phát ra khí tức kinh khủng.
Trên người hắn, từng đạo phù văn màu xanh lục hiện lên, những phù văn này tản ra quang mang quỷ dị, khiến khí tức của hắn trở nên cực kỳ đáng sợ.
"Cái gì?"
Phù Lợi Á biến sắc, nàng ta cảm nhận được một cỗ uy hiếp mãnh liệt.
Nàng ta vội vàng thi triển năng lực không gian, muốn lui về phía sau.
Nhưng đã muộn.
Tô Hiểu thân hình lóe lên, đã xuất hiện trước mặt nàng ta, một đao chém xuống.
Phốc!
Một tiếng vải vóc bị xé rách vang lên, Phù Lợi Á cả người bay ngược ra ngoài, trên ngực xuất hiện một vết thương sâu hoắm.
"Ngươi..."
Phù Lợi Á khó có thể tin nhìn Tô Hiểu, trong mắt tràn đầy vẻ không dám tin.
Nàng ta không ngờ, đối phương lại có thể phá vỡ phòng ngự không gian của mình.
"Ta đã nói rồi, đây gọi là thực lực."
Tô Hiểu lạnh nhạt nói, sau đó chậm rãi đi về phía Phù Lợi Á.
"Ngươi... ngươi đến tột cùng là ai?"
Phù Lợi Á hoảng sợ lui về phía sau, trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi.
"Người muốn mạng ngươi."
Tô Hiểu giơ đao lên, ánh mắt lạnh lùng.
"Khoan đã! Ta có thể cho ngươi tình báo, chỉ cần ngươi tha cho ta một mạng!"
Phù Lợi Á vội vàng hô lên, nàng ta không muốn chết ở chỗ này.
"Ồ? Ngươi nói xem."
Tô Hiểu dừng động tác lại, nhìn đối phương với vẻ hứng thú.
"Ta biết rất nhiều bí mật của Sứ Đồ Bạch Kim, chỉ cần ngươi đồng ý tha cho ta một mạng, ta sẽ nói hết cho ngươi biết!"
Phù Lợi Á vội vàng nói.
"Ngươi cảm thấy, ta sẽ tin tưởng ngươi sao?"
Tô Hiểu cười lạnh một tiếng.
"Ta có thể lập lời thề, nếu như ta nói dối, sẽ bị thiên lôi đánh xuống!"
Phù Lợi Á vội vàng nói.
Tô Hiểu trầm ngâm một chút, sau đó gật đầu.
"Được, ta cho ngươi một cơ hội."
Hắn thu đao vào vỏ, nhìn đối phương với vẻ mặt lạnh nhạt.
"Hy vọng ngươi sẽ không khiến ta thất vọng."
Phù Lợi Á thở phào nhẹ nhõm, sau đó bắt đầu kể lại những bí mật mình biết.
Mà Tô Hiểu, cũng lẳng lặng lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu.
Sau một lúc lâu, Phù Lợi Á rốt cuộc nói xong.
"Đây chính là tất cả những gì ta biết."
Nàng ta nhìn Tô Hiểu với vẻ khẩn trương.
"Ừm, không tồi."
Tô Hiểu gật đầu, sau đó xoay người rời đi.
"Ngươi... ngươi thật sự muốn tha cho ta?"
Phù Lợi Á có chút không dám tin.
"Ta nói rồi, ta cho ngươi một cơ hội."
Tô Hiểu cũng không quay đầu lại, chỉ phất phất tay.
"Đương nhiên, tiền đề là ngươi có thể sống sót rời khỏi nơi này."
Dứt lời, thân hình hắn biến mất tại chỗ.
Mà Phù Lợi Á, thì sắc mặt trắng bệch, nàng ta biết, mình đã bị đối phương vứt bỏ.
Quả nhiên, ngay sau đó, một đám cường giả Sứ Đồ Bạch Kim xông vào, nhìn thấy Phù Lợi Á bị trọng thương, sắc mặt đều trở nên vô cùng khó coi.
"Phù Lợi Á, ngươi lại dám phản bội Sứ Đồ Bạch Kim!"
Một lão giả gầm lên giận dữ.
"Ta... ta không có..."
Phù Lợi Á muốn giải thích, nhưng đã không còn cơ hội.
Một thanh trường kiếm xuyên qua ngực nàng ta.
Mà lúc này, Tô Hiểu đã rời khỏi Bạch Kim Chi Đô, đang trên đường trở về Luân Hồi Lạc Viên.
"Xem ra, lần này thu hoạch không tồi."
Hắn nhìn tình báo trong tay, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.