Chapter: 6. Đoạn Hồn Ảnh (Kỹ Năng Bị Động) X.

⏱ ~6 min read

Chapter: 6. Đoạn Hồn Ảnh (Kỹ Năng Bị Động) X.

Bạch Dạ ngồi trước bàn dài trong phòng riêng, trên bày một thanh trường đao dài khoảng một mét bốn, thân đao màu đen tuyền, trên thân đao có những đường vân màu xanh đậm như ẩn như hiện, tỏa ra hàn quang khiến người ta run sợ.

Hắn đưa tay vuốt nhẹ thân đao, cảm nhận được dòng năng lượng kỳ dị đang lưu chuyển bên trong, khóe miệng khẽ nhếch lên.

"Cuối cùng cũng đến tay."

Hắn mở bảng thuộc tính, nhìn vào dòng chữ hiện ra trước mắt:

【Đoạn Hồn Ảnh (Kỹ Năng Bị Động)】
Phẩm chất: Thánh Linh Cấp
Đẳng cấp: X
Hiệu quả: Khi sử dụng đao kiếm loại vũ khí, sát thương gây ra tăng thêm 30%. Khi tấn công mục tiêu, có 15% xác suất kích hoạt hiệu quả "Đoạn Hồn", khiến mục tiêu rơi vào trạng thái hỗn loạn trong 3 giây, đồng thời giảm 20% khả năng phòng ngự của mục tiêu trong 10 giây.
Ghi chú: Một kỹ năng bị động cực kỳ hiếm thấy, được ngưng tụ từ lực lượng linh hồn thuần túy. Khi kết hợp với năng lượng Thanh Cương Ảnh, uy lực sẽ được tăng cường đáng kể.

Bạch Dạ nhìn dòng chữ cuối cùng, ánh mắt lóe lên. Hắn biết, thứ này chính là thứ hắn cần.

"Đoạn Hồn... xem ra lần này đến Vực Sâu, ta đã tìm được thứ tốt."

Hắn đứng dậy, cầm trường đao lên, tùy ý vung vài đường trong không trung. Mỗi một đường đao đều mang theo tiếng rít nhẹ, như cắt qua không khí, để lại những vệt sáng mờ ảo.

"Thử một chút uy lực xem sao."

Hắn nhìn quanh phòng, ánh mắt dừng lại trên một khối đá huấn luyện đặt ở góc phòng. Đó là khối đá chuyên dùng để kiểm tra sát thương, có độ cứng cực cao, ngay cả vũ khí cấp Sử Thi cũng khó lòng lưu lại dấu vết trên đó.

Bạch Dạ bước tới, đứng cách khối đá khoảng ba mét, tay phải nắm chặt chuôi đao, hít sâu một hơi.

"Xuy!"

Một đao chém xuống, không hề có chiêu thức hoa lệ, chỉ là một đường chém đơn giản, nhưng lại mang theo một luồng khí tức khiến người ta kinh hãi.

"Ầm!"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, trên bề mặt khối đá xuất hiện một vết nứt sâu khoảng nửa tấc, lan tỏa ra xung quanh như mạng nhện.

Bạch Dạ thu đao, nhìn vết nứt trên khối đá, khóe miệng nhếch lên một nụ cười hài lòng.

"Không tồi, uy lực tăng lên ít nhất 30% so với trước."

Hắn cất trường đao vào không gian trữ vật, xoay người bước ra khỏi phòng.

---

Bên ngoài phòng riêng, hành lang dài im lìm, chỉ có tiếng bước chân của hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Đi được một đoạn, hắn dừng lại trước một cánh cửa lớn bằng kim loại, trên cửa có khắc dòng chữ: "Đại Sảnh Cường Hóa Trang Bị".

Bạch Dạ đẩy cửa bước vào, bên trong là một không gian rộng lớn, được bố trí thành nhiều khu vực khác nhau, mỗi khu vực đều có những cỗ máy kỳ dị đang vận hành, tỏa ra ánh sáng nhấp nháy.

Hắn đi thẳng về phía quầy dịch vụ, nơi một nhân viên mặc đồng phục màu xanh lam đang đứng chờ.

"Cần gì không, khế ước giả?"

Nhân viên lên tiếng hỏi, giọng điệu lịch sự nhưng không hề khúm núm.

"Ta muốn cường hóa trang bị."

Bạch Dạ lấy ra một thanh trường đao khác, đặt lên quầy. Thanh đao này có màu xanh đen, trên thân đao có những hoa văn phức tạp, tỏa ra một luồng khí tức âm lãnh.

Nhân viên nhìn thanh đao, ánh mắt khẽ động, nhưng rất nhanh khôi phục lại vẻ bình tĩnh chuyên nghiệp.

"Thanh đao này có phẩm chất khá cao, cần sử dụng vật liệu đặc biệt để cường hóa. Ngài có mang theo vật liệu không?"

"Có."

Bạch Dạ lấy ra một túi da, đặt lên quầy. Bên trong chứa đầy những viên đá màu tím đậm, tỏa ra ánh sáng kỳ dị.

Nhân viên kiểm tra qua, gật đầu:

"Đủ điều kiện. Cường hóa lên cấp +8, xác suất thành công là 72%. Ngài có muốn sử dụng thêm đá bảo hộ để tăng xác suất không?"

"Không cần."

Bạch Dạ lắc đầu, giọng điệu bình thản.

Nhân viên không nói thêm, cầm thanh đao và vật liệu đi vào khu vực cường hóa. Một lúc sau, từ bên trong vang lên tiếng máy móc vận hành, kèm theo những tia sáng màu tím nhấp nháy.

Khoảng năm phút sau, nhân viên quay lại, trên tay cầm thanh trường đao đã được cường hóa. Thân đao lúc này tỏa ra ánh sáng tím nhạt, hoa văn trên thân đao trở nên rõ ràng hơn, khí tức âm lãnh cũng nồng đậm hơn trước.

"Thành công. Cường hóa +8, thuộc tính đã được tăng cường đáng kể."

Bạch Dạ nhận lấy thanh đao, cảm nhận luồng năng lượng mạnh mẽ truyền từ thân đao vào cơ thể, hài lòng gật đầu.

"Tốt."

Hắn xoay người rời đi, để lại nhân viên đứng đó nhìn theo bóng lưng hắn, ánh mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

"Khế ước giả này... thân phận không đơn giản."

---

Rời khỏi Đại Sảnh Cường Hóa Trang Bị, Bạch Dạ đi dọc theo hành lang, tiến về phía khu vực trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên.

Đi ngang qua một góc hành lang, hắn bỗng dừng bước, ánh mắt hướng về phía một cánh cửa đang khép hờ. Từ bên trong vang lên những tiếng động kỳ lạ, như có ai đó đang luyện tập võ kỹ.

Bạch Dạ hơi nhíu mày, nhưng rồi lắc đầu, tiếp tục bước đi.

"Không liên quan đến ta."

Hắn đi thẳng về phía trước, băng qua nhiều hành lang, cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa lớn được chạm khắc tinh xảo, trên cửa có dòng chữ: "Phòng Riêng - Khu Vực Số 7".

Đẩy cửa bước vào, bên trong là một không gian rộng rãi, được bố trí như một căn phòng khách sang trọng. Trên bàn trà đặt một bình trà còn bốc khói nghi ngút, bên cạnh là một chiếc ghế dài bọc da màu nâu sẫm.

Bạch Dạ ngồi xuống ghế, tự rót cho mình một chén trà, nhấp một ngụm.

"Ừm, trà ngon."

Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt trở nên sâu thẳm, như đang suy nghĩ điều gì đó.

"Lần này đến Vực Sâu, thu hoạch không nhỏ. Nhưng... vẫn còn thiếu một thứ."

Hắn lấy ra từ không gian trữ vật một mảnh giấy da cổ xưa, trên đó viết những ký tự kỳ dị, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa.

"Khế Ước Chi Thư... còn thiếu một mảnh cuối cùng."

Hắn cất mảnh giấy da đi, ánh mắt lóe lên một tia kiên định.

"Xem ra, phải quay lại Vực Sâu một lần nữa."

---

Ba ngày sau.

Bạch Dạ đứng trước một cánh cổng lớn màu đen, trên cổng khắc đầy những ký tự cổ xưa, tỏa ra một luồng khí tức âm u.

"Trận Truyền Tống Diệt Pháp."

Hắn đọc to tên cánh cổng, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị.

"Lần này, ta sẽ tìm được mảnh cuối cùng."

Hắn bước về phía trước, thân ảnh biến mất trong luồng sáng đen kịt bao phủ lấy cánh cổng.

Khi hắn biến mất, một bóng người từ trong góc tối bước ra, nhìn theo hướng hắn vừa khuất bóng, ánh mắt lóe lên một tia âm hiểm.

"Bạch Dạ... ngươi cuối cùng cũng rời khỏi Lạc Viên."

Hắn lấy ra từ trong áo một viên đá màu đen, bóp nhẹ, viên đá vỡ tan thành bụi.

"Đã đến lúc rồi."

---

Bên kia cánh cổng, Bạch Dạ xuất hiện trong một không gian tối tăm, xung quanh là những tảng đá đen khổng lồ, trên mặt đất phủ đầy tro tàn.

Hắn nhìn quanh, ánh mắt dừng lại trên một ngọn núi đen ở phía xa, trên đỉnh núi có một tòa thành cổ kính, tỏa ra một luồng khí tức khiến người ta kinh hãi.

"Tử Tịch Thành."

Hắn thì thầm, ánh mắt trở nên sắc bén.

"Ta đến rồi."

Hắn bắt đầu bước đi về phía ngọn núi, mỗi bước chân đều để lại dấu vết sâu trên mặt đất đầy tro tàn.

Phía sau hắn, trong bóng tối, vô số đôi mắt đỏ rực đang nhìn theo, nhưng không một ai dám tiến lên.

Bởi vì bọn chúng đều cảm nhận được, trên người kẻ này tỏa ra một luồng khí tức khiến chúng run sợ.

Khí tức của một kẻ săn mồi.

Và bọn chúng, chỉ là con mồi.