Chapter: 11. Bóng Tối Đồ Sát (Kỹ Năng Bị Động) X.
Trong phòng riêng, Tô Hiểu đang ngồi trên ghế, trước mặt là một tấm bảng điều khiển nửa trong suốt, trên đó hiển thị các thuộc tính và kỹ năng của hắn. Hắn nhìn chằm chằm vào một dòng chữ màu tím đậm đang nhấp nháy, đó là kỹ năng bị động mới nhận được sau khi hoàn thành nhiệm vụ lần này.
【Bóng Tối Đồ Sát (Kỹ Năng Bị Động, Cấp X)】
Kỹ năng này là kỹ năng bị động đặc biệt, không thể thăng cấp thông qua điểm kỹ năng, chỉ có thể tăng lên thông qua việc đồ sát sinh vật trong thế giới nguyên sinh.
Hiệu quả hiện tại: Khi người sử dụng đồ sát sinh vật, có 5% xác suất thu được một điểm thuộc tính chân thực ngẫu nhiên.
Hiệu quả sau khi thăng cấp: Mỗi lần thăng cấp, xác suất thu được điểm thuộc tính chân thực tăng thêm 0,5%.
Lưu ý: Kỹ năng này chỉ có hiệu lực khi đồ sát sinh vật có cấp bậc từ tinh anh trở lên.
Tô Hiểu nhìn dòng chữ này, ánh mắt có chút phức tạp. Kỹ năng này xem ra rất mạnh, nhưng điều kiện thăng cấp lại vô cùng hà khắc. Đồ sát sinh vật trong thế giới nguyên sinh, hơn nữa còn phải là sinh vật cấp tinh anh trở lên, điều này có nghĩa là hắn phải không ngừng chiến đấu, không ngừng đồ sát.
"Xem ra, con đường phía trước sẽ không yên bình." Tô Hiểu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định.
Hắn đứng dậy, đi đến bên cạnh bàn, trên bàn đặt một thanh trường đao màu đen. Đó là thanh Nhẫn Đạo Đao · Thanh Quỷ mà hắn đã có được trong thế giới lần trước. Hắn đưa tay vuốt nhẹ lên thân đao, cảm nhận được luồng sức mạnh lạnh lẽo truyền đến từ lòng bàn tay.
"Đã đến lúc rời khỏi đây rồi." Tô Hiểu thu đao vào vỏ, xoay người đi về phía cửa phòng riêng.
Đi ra khỏi phòng riêng, đi qua hành lang dài, đi vào khu vực trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên. Nơi này vẫn đông đúc như mọi khi, các khế ước giả qua lại tấp nập, có người đang trao đổi vật phẩm, có người đang tìm kiếm đồng đội, có người đang nghỉ ngơi sau khi trở về từ nhiệm vụ.
Tô Hiểu đi thẳng về phía giao dịch thị trường, hắn có một số vật phẩm không cần dùng đến, muốn bán đi để đổi lấy tiền xu lạc viên. Đi ngang qua một quầy hàng, hắn chợt dừng bước, ánh mắt nhìn về phía một góc.
Ở góc đó, một nhóm khế ước giả đang vây quanh một quầy hàng, trên quầy bày một số vật phẩm kỳ lạ. Tô Hiểu nhướng mày, bước tới gần xem thử.
"Đây là... thạch đoạn hồn ảnh?" Tô Hiểu nhìn một viên đá màu đen trên quầy, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Thạch đoạn hồn ảnh là một loại vật liệu quý hiếm, dùng để cường hóa vũ khí cấp cao, giá trị không hề rẻ. Hắn không ngờ lại có người bán vật phẩm này ở khu vực giao dịch công cộng.
"Vị huynh đài này, ngươi có muốn mua không?" Chủ quầy là một nam tử trung niên, thấy Tô Hiểu dừng lại, lập tức cười hỏi.
"Bao nhiêu?" Tô Hiểu hỏi.
"8000 tiền xu lạc viên." Nam tử trung niên đưa ra một con số.
Tô Hiểu lắc đầu, xoay người rời đi. 8000 tiền xu lạc viên, cái giá này quá cao, không đáng để mua. Hắn đi vòng quanh giao dịch thị trường một vòng, bán hết những vật phẩm không cần dùng, thu về hơn 3000 tiền xu lạc viên.
Sau khi xử lý xong vật phẩm, Tô Hiểu đi về phía đại sảnh cường hóa trang bị. Hắn có một món trang bị cần cường hóa, là một chiếc nhẫn tăng cường sức mạnh linh hồn.
Đi vào đại sảnh cường hóa trang bị, bên trong có không ít khế ước giả đang chờ đợi. Tô Hiểu tìm một góc ngồi xuống, yên lặng chờ đợi.
"Nghe nói lần này có người ở thế giới nguyên sinh gặp phải sinh vật vực sâu?" Một giọng nói truyền đến từ phía sau.
Tô Hiểu khẽ nhíu mày, nghiêng tai lắng nghe.
"Đúng vậy, hình như là một đội ngũ cấp thất giai, gặp phải một con sinh vật vực sâu cấp bá chủ, kết quả cả đội gần như bị diệt, chỉ có một mình đội trưởng chạy thoát." Một giọng nói khác đáp lại.
"Sinh vật vực sâu cấp bá chủ? Đó chẳng phải là tồn tại cấp tuyệt cường sao? Sao lại xuất hiện ở thế giới nguyên sinh?"
"Ai biết được, dạo gần đây vực sâu có vẻ không yên ổn, nghe nói ở một số thế giới nguyên sinh đã xuất hiện dấu hiệu vực sâu xâm lấn."
Tô Hiểu nghe vậy, trong lòng thầm ghi nhớ. Xem ra tình hình gần đây có chút phức tạp, xem ra phải cẩn thận hơn.
"Tô Hiểu, đến lượt ngươi." Một giọng nói lạnh nhạt vang lên.
Tô Hiểu đứng dậy, đi về phía quầy cường hóa. Phía sau quầy là một lão giả tóc hoa râm, ánh mắt sắc bén như đao.
"Vật phẩm cần cường hóa." Lão giả nói.
Tô Hiểu đưa chiếc nhẫn linh hồn qua. Lão giả nhận lấy, quan sát một hồi, gật đầu: "Phẩm chất không tồi, cường hóa lên cấp mấy?"
"Cấp ba." Tô Hiểu nói.
"Được, chờ một chút." Lão giả cầm chiếc nhẫn đi vào phía sau.
Tô Hiểu đứng tại chỗ chờ đợi, ánh mắt đảo qua những khế ước giả xung quanh. Đột nhiên, hắn nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
"Khố Khố Lâm?" Tô Hiểu nhíu mày.
Ở phía xa, một nam tử tóc đen đang đứng trước quầy giao dịch, hình như đang mua vật phẩm gì đó. Người này chính là Khố Khố Lâm Bạch Dạ, một khế ước giả nổi tiếng trong Luân Hồi Lạc Viên, thực lực không tầm thường.
Tô Hiểu do dự một chút, vẫn không tiến lên chào hỏi. Hắn và Khố Khố Lâm không quen thân, chỉ là từng gặp mặt vài lần trong các nhiệm vụ.
"Xong rồi." Lão giả đi ra, đưa trả chiếc nhẫn cho Tô Hiểu.
Tô Hiểu nhận lấy, nhìn thoáng qua thuộc tính của chiếc nhẫn, hài lòng gật đầu. Sau khi thanh toán phí cường hóa, hắn xoay người rời khỏi đại sảnh cường hóa trang bị.
Đi trên đường phố của Luân Hồi Lạc Viên, Tô Hiểu đang suy nghĩ về kế hoạch tiếp theo. Kỹ năng bị động mới nhận được cần phải đồ sát sinh vật trong thế giới nguyên sinh để thăng cấp, xem ra hắn phải sớm tiến vào thế giới nguyên sinh lần nữa.
"Ừm?" Tô Hiểu chợt dừng bước, ánh mắt nhìn về phía một con hẻm nhỏ bên cạnh.
Trong con hẻm, một bóng người đang dựa vào tường, hình như bị thương. Tô Hiểu nhận ra người này, chính là một khế ước giả hắn từng gặp trong nhiệm vụ lần trước, tên là Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.
"Mã Văn?" Tô Hiểu đi tới, cúi người quan sát.
Mã Văn ngẩng đầu, thấy là Tô Hiểu, trong mắt lóe lên vẻ cảnh giác, nhưng rất nhanh lại dịu đi: "Là ngươi à, Tô Hiểu."
"Ngươi bị thương?" Tô Hiểu nhìn vết thương trên người Mã Văn, vết thương sâu đến tận xương, máu vẫn còn đang chảy.
"Gặp phải một tên điên, suýt chút nữa không thoát được." Mã Văn cười khổ, "Ngươi có thuốc hồi phục không? Ta sẽ trả tiền."
Tô Hiểu lấy ra một bình thuốc hồi phục, ném cho Mã Văn: "Coi như ta mời."
Mã Văn nhận lấy, không khách sáo, uống ngay một hơi. Sắc mặt hắn dần hồng hào trở lại, vết thương cũng bắt đầu khép lại.
"Đa tạ." Mã Văn đứng dậy, "Lần này ta nợ ngươi một ân tình."
"Không cần khách sáo." Tô Hiểu lắc đầu, "Ngươi gặp phải kẻ địch thế nào?"
Mã Văn trầm ngâm một chút, rồi nói: "Là một tên khế ước giả cấp bát giai, thực lực rất mạnh, hơn nữa còn có một món trang bị quỷ dị, có thể hút máu."
"Cấp bát giai?" Tô Hiểu nhíu mày, "Ngươi đắc tội với hắn?"
"Không phải ta đắc tội với hắn, mà là hắn đang truy sát một người khác, ta chỉ là vô tình gặp phải, suýt chút nữa bị diệt khẩu." Mã Văn nói, trong mắt lóe lên vẻ tức giận.
Tô Hiểu gật đầu, không hỏi thêm nữa. Trong Luân Hồi Lạc Viên, loại chuyện này không hiếm gặp, mỗi người đều có bí mật của riêng mình.
"Ta đi trước đây, ngươi cẩn thận một chút." Mã Văn nói xong, xoay người rời đi.
Tô Hiểu nhìn bóng lưng Mã Văn biến mất, trong lòng thầm nghĩ: Xem ra dạo gần đây Luân Hồi Lạc Viên cũng không yên bình. Hắn thu hồi ánh mắt, tiếp tục đi về phía trước.
Đi được một đoạn, Tô Hiểu chợt cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc. Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bóng người đang đứng ở góc phố, mặc áo choàng đen, khuôn mặt bị che khuất.
Tô Hiểu nhíu mày, người này khiến hắn có cảm giác quen thuộc, nhưng lại không nhớ ra là ai. Hắn do dự một chút, vẫn quyết định không tiến lên, xoay người rời đi.
Về đến phòng riêng, Tô Hiểu ngồi trên ghế, bắt đầu kiểm tra lại toàn bộ trang bị và vật phẩm của mình. Hắn biết, lần tiến vào thế giới nguyên sinh tiếp theo sẽ không dễ dàng, phải chuẩn bị đầy đủ.
"Xem ra, cần phải mua thêm một ít vật phẩm tiêu hao." Tô Hiểu đứng dậy, lần nữa đi ra ngoài.
Hắn đi thẳng đến vinh dự thương điếm, nơi này có thể dùng điểm vinh dự để đổi lấy một số vật phẩm đặc biệt. Tô Hiểu nhìn thoáng qua số điểm vinh dự của mình, còn hơn 2000 điểm, có thể đổi được vài thứ hữu dụng.
"Thuốc hồi phục cấp cao, một bình 100 điểm, đổi 10 bình." Tô Hiểu nói với nhân viên phía sau quầy.
"Được." Nhân viên gật đầu, lấy ra 10 bình thuốc hồi phục cấp cao đưa cho Tô Hiểu.
Tô Hiểu cất thuốc vào không gian trữ vật, lại nhìn thoáng qua các vật phẩm khác trong vinh dự thương điếm. Ánh mắt hắn dừng lại trên một quyển sách cổ, trên bìa viết ba chữ: "Bí Điển Luyện Kim".
"Bí điển luyện kim này giá bao nhiêu?" Tô Hiểu hỏi.
"1500 điểm vinh dự." Nhân viên trả lời.
Tô Hiểu trầm ngâm một chút, rồi gật đầu: "Đổi."
Hắn đưa điểm vinh dự, nhận lấy quyển bí điển luyện kim. Quyển sách này có thể giúp hắn hiểu rõ hơn về luyện kim thuật, đối với việc chế tạo vật phẩm sau này rất có ích.
Sau khi rời khỏi vinh dự thương điếm, Tô Hiểu đi dạo một vòng quanh giao dịch thị trường, mua thêm một ít vật liệu luyện kim, rồi mới trở về phòng riêng.
Trở về phòng riêng, Tô Hiểu ngồi vào bàn làm việc, mở quyển bí điển luyện kim ra đọc. Quyển sách này ghi chép rất nhiều tri thức về luyện kim thuật, từ cơ bản đến cao cấp, đều có đề cập.
Tô Hiểu đọc rất chăm chú, thỉnh thoảng lại gật đầu. Hắn phát hiện, rất nhiều tri thức trong quyển sách này có thể áp dụng vào việc chế tạo vật phẩm, đặc biệt là một số công thức luyện kim đặc thù, có thể tạo ra vật phẩm có hiệu quả ngoài ý muốn.
"Thì ra là vậy..." Tô Hiểu thì thầm, ánh mắt sáng lên.
Hắn đặt quyển sách xuống, đứng dậy đi đến bên cạnh bàn luyện kim. Trên bàn bày một ít vật liệu, đều là những thứ hắn mua từ giao dịch thị trường.
"Thử xem sao." Tô Hiểu bắt đầu thao tác, theo công thức trong sách, tiến hành luyện chế.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, Tô Hiểu tập trung cao độ, thao tác từng bước một. Sau khoảng nửa giờ, một bình thuốc màu xanh lam nhạt hoàn thành.
Tô Hiểu nhìn bình thuốc, gật đầu hài lòng. Bình thuốc này là một loại thuốc tăng cường thể lực tạm thời, hiệu quả không tồi, có thể dùng trong lúc chiến đấu.
"Có thể bán một ít để kiếm tiền." Tô Hiểu nghĩ thầm.
Hắn tiếp tục luyện chế thêm mấy bình, rồi mới dừng tay. Nhìn thoáng qua thời gian, đã là nửa đêm.
"Ngày mai lại tiếp tục." Tô Hiểu thu dọn vật liệu, đi đến bên giường, nằm xuống nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau, Tô Hiểu thức dậy, làm qua loa vệ sinh cá nhân, rồi đi ra ngoài. Hắn đi thẳng đến giao dịch thị trường, tìm một chỗ trống, bày bàn, đặt mấy bình thuốc vừa luyện chế lên trên.
"Thuốc tăng cường thể lực, 200 tiền xu một bình, chỉ có 5 bình, ai mua thì nhanh tay." Tô Hiểu hô một tiếng.
Không bao lâu, liền có người đến hỏi mua. Dù sao thuốc tăng cường thể lực cũng là vật phẩm tiêu hao thường dùng, giá cả lại phải chăng, rất nhanh đã bán hết.
Tô Hiểu thu được 1000 tiền xu lạc viên, hài lòng gật đầu. Xem ra luyện kim thuật quả thực có thể kiếm được không ít tiền.
Đang định rời đi, Tô Hiểu chợt nghe thấy một trận ồn ào từ phía xa truyền đến. Hắn nhìn về phía nguồn âm thanh, chỉ thấy một đám khế ước giả đang vây quanh một tấm bảng thông báo, hình như đang xem gì đó.
Tô Hiểu tò mò đi tới, nhìn thoáng qua tấm bảng thông báo. Trên bảng dán một tờ thông báo nhiệm vụ, nội dung là: "Tuyển mộ khế ước giả cấp thất giai trở lên, tiến vào thế giới nguyên sinh 'Phong Hải Đại Lục', truy sát một tên tội phạm đào tẩu. Phần thưởng: 5000 tiền xu lạc viên, một rương bảo vật cấp sử thi."
Tô Hiểu nhìn thoáng qua, không có hứng thú lắm. Nhiệm vụ truy sát tội phạm đào tẩu, nghe thì đơn giản, nhưng thực tế thường rất nguy hiểm, hơn nữa phần thưởng cũng không quá hấp dẫn.
Hắn xoay người rời đi, chuẩn bị trở về phòng riêng tiếp tục nghiên cứu bí điển luyện kim. Đi được vài bước, hắn chợt dừng lại, ánh mắt nhìn về phía một bóng người ở phía xa.
Người nọ mặc áo choàng đen, khuôn mặt bị che khuất, chính là người hắn đã thấy ở góc phố tối qua. Người này đang đứng trước một quầy hàng, hình như đang mua vật phẩm gì đó.
Tô Hiểu nhíu mày, người này khiến hắn có cảm giác rất quen thuộc, nhưng lại không nhớ ra là ai. Hắn do dự một chút, quyết định đi tới xem thử.
Đi đến gần, Tô Hiểu đứng cách người nọ khoảng ba mét, ánh mắt quan sát. Người nọ dường như cảm nhận được ánh mắt của hắn, quay đầu nhìn về phía hắn.
Dưới vành mũ, lộ ra một khuôn mặt trẻ tuổi, ánh mắt sắc bén như đao. Tô Hiểu nhìn khuôn mặt này, trong đầu chợt lóe lên một cái tên.
"Ngươi là... Tội Á Tư?" Tô Hiểu thử hỏi.
Người nọ khựng lại một chút, rồi khẽ gật đầu: "Ngươi nhận ra ta?"
"Từng gặp trong một lần nhiệm vụ." Tô Hiểu nói, "Ngươi cũng đến Luân Hồi Lạc Viên?"
"Ừm, vừa trở về từ thế giới nguyên sinh." Tội Á Tư nói, "Ngươi thì sao?"
"Ta cũng vừa trở về không lâu." Tô Hiểu nói.
Hai người trò chuyện vài câu, rồi mỗi người đi một hướng. Tô Hiểu nhìn bóng lưng Tội Á Tư rời đi, trong lòng thầm nghĩ: Xem ra người này cũng không đơn giản.
Trở về phòng riêng, Tô Hiểu tiếp tục nghiên cứu bí điển luyện kim. Hắn phát hiện, quyển sách này càng đọc càng thấy thâm sâu, rất nhiều tri thức cần phải thực hành nhiều lần mới có thể nắm vững.
Cứ như vậy, mấy ngày trôi qua. Tô Hiểu mỗi ngày đều dành thời gian nghiên cứu luyện kim thuật, đồng thời luyện chế một ít vật phẩm tiêu hao để bán, kiếm được không ít tiền xu lạc viên.
Một ngày nọ, Tô Hiểu đang ở trong phòng riêng luyện chế thuốc, chợt nghe thấy tiếng thông báo từ hệ thống.
"Đinh! Khế ước giả Tô Hiểu, ngươi có một thư mời nhiệm vụ, xin vui lòng đến trung tâm tiếp nhận nhiệm vụ để xem chi tiết."
Tô Hiểu dừng tay, nhíu mày. Thư mời nhiệm vụ? Hắn đặt bình thuốc xuống, đứng dậy đi ra ngoài.
Đi đến trung tâm tiếp nhận nhiệm vụ, Tô Hiểu tìm một nhân viên, đưa thân phận của mình ra. Nhân viên kiểm tra một hồi, đưa cho hắn một phong thư.
Tô Hiểu nhận lấy, mở ra xem. Bên trong viết: "Khế ước giả Tô Hiểu, ngươi được mời tham gia một nhiệm vụ đặc biệt, tiến vào thế giới nguyên sinh 'Vĩnh Quang Thế Giới', điều tra dị thường xuất hiện gần đây. Nhiệm vụ này có độ khó cao, xin hãy cân nhắc kỹ trước khi tham gia. Phần thưởng: 10000 tiền xu lạc viên, một rương bảo vật cấp truyền thuyết."
Tô Hiểu nhìn thoáng qua, trầm ngâm một chút. Vĩnh Quang Thế Giới, hắn từng nghe nói đến, là một thế giới nguyên sinh có độ khó tương đối cao. Điều tra dị thường, nghe thì đơn giản, nhưng thực tế thường ẩn chứa nguy hiểm khó lường.
Nhưng phần thưởng 10000 tiền xu lạc viên và một rương bảo vật cấp truyền thuyết, quả thực rất hấp dẫn. Tô Hiểu do dự một chút, rồi gật đầu: "Ta nhận nhiệm vụ này."
"Được, xin hãy ký tên xác nhận." Nhân viên đưa cho hắn một tờ giấy da cừu khế ước.
Tô Hiểu ký tên lên giấy da cừu khế ước, sau khi hoàn thành, một luồng sáng lóe lên, khế ước chính thức có hiệu lực.
"Thời gian xuất phát là ba ngày sau, xin hãy chuẩn bị đầy đủ." Nhân viên nhắc nhở.
Tô Hiểu gật đầu, xoay người rời khỏi trung tâm tiếp nhận nhiệm vụ. Ba ngày, đủ để hắn chuẩn bị.
Trở về phòng riêng, Tô Hiểu bắt đầu kiểm tra lại toàn bộ trang bị và vật phẩm của mình. Hắn biết, lần nhiệm vụ này sẽ không dễ dàng, phải chuẩn bị đầy đủ.
"Thuốc hồi phục, đủ. Thuốc tăng cường thể lực, đủ. Bom luyện kim, cần mua thêm một ít." Tô Hiểu vừa kiểm tra vừa ghi chép.
Sau khi xác nhận không thiếu thứ gì, Tô Hiểu đi ra ngoài, chuẩn bị mua thêm một ít vật phẩm tiêu hao. Đi ngang qua một quầy hàng, hắn chợt dừng bước, ánh mắt nhìn về phía một món trang bị trên quầy.
Đó là một chiếc hộ giáp màu đen, trên mặt khắc những hoa văn phức tạp, tỏa ra khí tức cổ xưa. Tô Hiểu nhìn thoáng qua thuộc tính, ánh mắt sáng lên.
"Hộ giáp hắc vương, phẩm chất cấp sử thi, hiệu quả: tăng 20% khả năng phòng ngự, đồng thời có 10% xác suất miễn dịch sát thương." Tô Hiểu đọc thuộc tính, trong lòng thầm nghĩ: Món trang bị này không tồi.
"Bao nhiêu?" Tô Hiểu hỏi.
"6000 tiền xu lạc viên." Chủ quầy trả lời.
Tô Hiểu trầm ngâm một chút, rồi gật đầu: "Mua."
Hắn thanh toán tiền, nhận lấy hộ giáp hắc vương. Món trang bị này có thể tăng cường đáng kể khả năng sinh tồn của hắn, đáng giá.
Sau khi mua xong hộ giáp, Tô Hiểu lại đi dạo một vòng quanh giao dịch thị trường, mua thêm một ít bom luyện kim và vật phẩm tiêu hao khác, rồi mới trở về phòng riêng.
Ba ngày trôi qua rất nhanh. Sáng sớm ngày thứ ba, Tô Hiểu thức dậy, kiểm tra lại toàn bộ trang bị một lần nữa, xác nhận không thiếu thứ gì, rồi đi về phía trung tâm truyền tống.
Tại trung tâm truyền tống, đã có vài khế ước giả đang chờ đợi. Tô Hiểu nhìn thoáng qua, tổng cộng có năm người, đều là khế ước giả cấp thất giai trở lên.
"Ngươi là Tô Hiểu?" Một nam tử trung niên đi tới, đưa tay ra, "Ta là đội trưởng lần này, tên là Ngũ Đức."
"Xin chào." Tô Hiểu bắt tay với hắn.
"Được rồi, mọi người đã đông đủ, chúng ta xuất phát thôi." Ngũ Đức nói xong, đi về phía trận truyền tống.
Tô Hiểu đi theo phía sau, bước vào trận truyền tống. Một luồng sáng trắng lóe lên, thân ảnh của hắn biến mất tại chỗ.
Khi Tô Hiểu mở mắt ra lần nữa, hắn đã đứng trên một mảnh đất hoang vu. Bầu trời u ám, gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt.
"Đây chính là Vĩnh Quang Thế Giới sao?" Tô Hiểu nhìn quanh bốn phía, ánh mắt thận trọng.
"Đúng vậy, nơi này chính là Vĩnh Quang Thế Giới." Ngũ Đức đi tới bên cạnh hắn, "Theo tin tức chúng ta nhận được, dị thường xuất hiện ở khu vực phía đông, chúng ta đi về hướng đó."
Tô Hiểu gật đầu, đi theo đội ngũ tiến về phía đông. Trên đường đi, bọn họ gặp phải vài con dã thú, nhưng đều bị giải quyết nhanh chóng.
Đi được khoảng nửa ngày, bọn họ đến một khu rừng rậm. Trong rừng cây cối um tùm, ánh sáng lọt qua kẽ lá chiếu xuống, tạo thành những vệt sáng lốm đốm.
"Cẩn thận, nơi này có vấn đề." Ngũ Đức giơ tay ra hiệu cho mọi người dừng lại.
Tô Hiểu cũng cảm nhận được một luồng khí tức quỷ dị, phảng phất trong không khí. Hắn đưa tay đặt lên chuôi đao, sẵn sàng chiến đấu.
"Grào!"
Một tiếng gầm trầm thấp vang lên, từ trong rừng cây lao ra một con dã thú to lớn. Con dã thú này toàn thân đen kịt, trên người mọc đầy gai nhọn, ánh mắt đỏ rực như máu.
"Sinh vật vực sâu!" Ngũ Đức biến sắc, "Sao lại xuất hiện ở đây?"
Tô Hiểu nhìn con dã thú, ánh mắt lạnh lùng. Hắn rút đao ra, thân hình khẽ động, lao về phía con dã thú.
"Xoẹt!"
Một đạo đao mang màu xanh lam lóe lên, con dã thú bị chém làm đôi, máu tươi bắn ra tung tóe. Tô Hiểu thu đao, nhìn thoáng qua thi thể trên mặt đất, ánh mắt có chút ngưng trọng.
"Xem ra, dị thường lần này không hề đơn giản." Tô Hiểu nói.
Ngũ Đức gật đầu, sắc mặt cũng trở nên ngưng trọng: "Tiếp tục tiến lên, phải cẩn thận hơn."
Đội ngũ tiếp tục tiến sâu vào rừng rậm, càng đi càng cảm nhận được khí tức quỷ dị càng lúc càng nồng đậm. Xung quanh thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng động lạ, khiến mọi người căng thẳng hết mực.
Đột nhiên, Tô Hiểu dừng bước, ánh mắt nhìn về phía trước. Ở phía trước cách đó không xa, một bóng người đang đứng giữa khu rừng, mặc áo choàng đen, khuôn mặt bị che khuất.
"Ngươi là ai?" Ngũ Đức quát.
Người nọ không trả lời, chỉ chậm rãi giơ tay lên. Trong tay hắn xuất hiện một thanh trường kiếm màu đen, trên thân kiếm quấn quanh những tia khói xanh đen.
"Khói xanh đen..." Tô Hiểu nhíu mày, ánh mắt trở nên sắc bén.
Hắn nhận ra luồng khói xanh đen này, đó là dấu hiệu của sinh vật vực sâu. Xem ra, người này có liên quan đến vực sâu.
"Giết!" Ngũ Đức hạ lệnh.
Năm người đồng loạt xông lên, bao vây người nọ. Nhưng người nọ lại không hề hoảng loạn, thân hình khẽ động, tránh thoát khỏi sự bao vây, đồng thời vung kiếm chém về phía một khế ước giả.
"Choang!"
Tiếng kim loại va chạm vang lên, khế ước giả kia bị đánh bay ra ngoài, trên ngực xuất hiện một vết thương sâu hoắm. Người nọ một chiêu đã đánh trọng thương một khế ước giả cấp thất giai, thực lực không hề tầm thường.
Tô Hiểu nheo mắt, thân hình khẽ động, lao về phía người nọ. Hắn vung đao chém xuống, đao mang màu xanh lam xé toạc không khí.
"Choang!"
Trường đao va chạm với trường kiếm, bắn ra tia lửa. Tô Hiểu cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ truyền đến từ cánh tay, thân hình lùi lại vài bước.
"Thực lực không tồi." Người nọ lên tiếng, giọng nói khàn khàn, "Nhưng vẫn chưa đủ."
Nói xong, người nọ vung kiếm chém tới, kiếm khí màu đen cuồn cuộn lao về phía Tô Hiểu. Tô Hiểu vội vàng né tránh, nhưng vẫn bị kiếm khí quét trúng vai, máu tươi bắn ra.
"Tô Hiểu!" Ngũ Đức hô to, vội vàng xông lên yểm trợ.
Nhưng người nọ lại không hề để ý đến Ngũ Đức, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Tô Hiểu. Hắn chậm rãi giơ kiếm lên, trên thân kiếm ngưng tụ một luồng năng lượng màu đen.
"Chết đi!" Người nọ quát lên một tiếng, kiếm khí màu đen bùng nổ.
Tô Hiểu cảm nhận được nguy hiểm tử vong, hắn nghiến răng, vận chuyển toàn bộ sức mạnh, vung đao nghênh đón.
"Ầm!"
Một tiếng nổ lớn vang lên, bụi mù mịt trời. Khi bụi mù tan đi, Tô Hiểu đang đứng tại chỗ, trên người đầy máu, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
Người nọ nhìn Tô Hiểu, trong mắt lóe lên một tia dị sắc: "Không ngờ ngươi có thể chặn được một chiêu này. Xem ra, ngươi không hề đơn giản."
Nói xong, người nọ xoay người, biến mất trong rừng rậm.
Tô Hiểu thở phào một hơi, cơ thể mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất. Vừa rồi một chiêu đó, suýt chút nữa đã lấy mạng hắn.
"Ngươi không sao chứ?" Ngũ Đức chạy tới, đỡ lấy Tô Hiểu.
"Không sao." Tô Hiểu lắc đầu, "Chỉ là bị thương nhẹ."
Hắn lấy ra một bình thuốc hồi phục, uống một hơi cạn sạch. Sắc mặt dần hồng hào trở lại, vết thương cũng bắt đầu khép lại.
"Người nọ rốt cuộc là ai?" Một khế ước giả khác lên tiếng, giọng nói có chút run rẩy.
"Không biết, nhưng chắc chắn có liên quan đến vực sâu." Tô Hiểu nói, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư.
Hắn nhớ lại luồng khói xanh đen trên người người nọ, trong lòng thầm nghĩ: Xem ra, dị thường lần này không hề đơn giản.