5. Lộc Thần.

⏱ ~6 min read

5. Lộc Thần.

Trong bóng tối, một đôi mắt màu xanh lam đang mở ra, ánh mắt kia lạnh lùng và bình tĩnh, phảng phất như có thể xuyên thấu hết thảy mọi thứ.

Tô Hiểu đứng trong bóng đêm, hắn có thể cảm nhận được, có thứ gì đó đang ở ngay phía trước.

Đó là một con hươu.

Một con hươu toàn thân trắng như tuyết, trên đầu có cặp sừng tựa như pha lê, tản ra quang mang nhu hòa.

Con hươu này đang nhìn hắn, trong ánh mắt kia không có địch ý, cũng không có thiện ý, chỉ có một loại bình tĩnh đến kỳ lạ.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi.

Con hươu trắng không trả lời, chỉ chậm rãi cúi đầu xuống, tựa như đang hành lễ với hắn.

Sau một khắc, Tô Hiểu phát hiện mình đã đứng trong một mảnh rừng rậm.

Bốn phía đều là những cây cổ thụ cao vút, những tia sáng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống, tạo thành từng mảng sáng tối đan xen.

Trên mặt đất là một lớp cỏ xanh mơn mởn, còn có những đóa hoa dại đủ màu sắc đang nở rộ.

Nơi này... không giống như hiện thực.

Tô Hiểu cúi đầu nhìn xuống dưới chân, phát hiện mình đang đứng trên một con đường mòn nhỏ, con đường này uốn lượn quanh co, kéo dài đến tận sâu trong rừng rậm.

"Đi theo ta." Một giọng nói vang lên.

Là con hươu trắng kia.

Nó đang đứng ở phía trước, quay đầu nhìn hắn, trong mắt mang theo một tia ý cười.

Tô Hiểu trầm ngâm một lát, sau đó bước theo.

Hắn không cảm nhận được địch ý, hơn nữa, hắn có một loại dự cảm, con hươu trắng này có lẽ sẽ nói cho hắn biết chuyện gì đó.

Dọc theo con đường mòn, Tô Hiểu phát hiện hai bên đường có rất nhiều dấu chân động vật, còn có một ít lông thú vương vãi.

Những dấu vết này rất mới, tựa như vừa mới có một đàn thú đi qua nơi này.

"Ngươi là thần linh của nơi này?" Tô Hiểu hỏi.

Con hươu trắng khẽ gật đầu: "Có thể nói như vậy."

"Vậy ngươi tìm ta, là vì chuyện gì?"

Con hươu trắng dừng bước, quay đầu nhìn hắn: "Ta muốn nhờ ngươi giúp một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Giúp ta bảo vệ một thứ."

Nói xong, con hươu trắng tiếp tục đi về phía trước.

Tô Hiểu không hỏi thêm nữa, chỉ yên lặng đi theo.

Ước chừng đi khoảng mười mấy phút, trước mắt bỗng nhiên sáng lên.

Đó là một khoảng đất trống, ở giữa khoảng đất trống có một tảng đá xanh, trên tảng đá xanh cắm một thanh trường kiếm.

Thân kiếm kia toàn thân đen kịt, trên chuôi kiếm khắc đầy những hoa văn kỳ dị, tản ra một cỗ khí tức cổ xưa.

"Đây là..." Tô Hiểu nheo mắt lại.

"Đây là 'Lộc Thần Kiếm'." Con hươu trắng nói: "Là vật mà ta đã dùng cả sinh mệnh để ngưng tụ."

"Ngươi muốn ta bảo vệ nó?"

"Không." Con hươu trắng lắc đầu: "Ta muốn ngươi... mang nó đi."

Tô Hiểu sững sờ.

"Vì sao?"

"Bởi vì nơi này sắp không còn an toàn nữa." Trong mắt con hươu trắng hiện lên một tia u sầu: "Có một cỗ lực lượng đang đến gần, ta không thể chống lại được."

"Ngươi là thần linh, còn có thứ mà ngươi không chống lại được sao?"

"Thần linh cũng không phải là bất tử." Con hươu trắng khẽ thở dài: "Hơn nữa, đối phương... cũng không phải là thứ mà thần linh có thể chống lại."

Tô Hiểu trầm ngâm.

Hắn nhìn thanh trường kiếm kia, có thể cảm nhận được bên trong ẩn chứa một cỗ lực lượng khổng lồ.

Nếu như có thể có được thanh kiếm này...

"Được." Tô Hiểu gật đầu: "Ta đồng ý."

Con hươu trắng lộ ra vẻ mặt cảm kích: "Đa tạ."

"Bất quá, ta có một vấn đề." Tô Hiểu nhìn con hươu trắng: "Vì sao lại chọn ta?"

Con hươu trắng nhìn hắn thật sâu: "Bởi vì ta có thể cảm nhận được, trên người ngươi có một cỗ lực lượng rất đặc biệt."

"Lực lượng gì?"

"Không biết." Con hươu trắng lắc đầu: "Nhưng ta biết, ngươi không phải là người của thế giới này."

Tô Hiểu nhướng mày.

"Ngươi là người đến từ bên ngoài." Con hươu trắng nói: "Chỉ có người như vậy, mới có thể mang thanh kiếm này rời khỏi nơi này."

"Vì sao?"

"Bởi vì thanh kiếm này... đã bị nguyền rủa."

Con hươu trắng nói xong, trên thân kiếm bỗng nhiên hiện lên một tầng hắc khí.

Tô Hiểu nhìn chằm chằm tầng hắc khí kia, trong mắt hiện lên một tia ngưng trọng.

Hắn có thể cảm nhận được, cỗ hắc khí này ẩn chứa một cỗ lực lượng cực kỳ nguy hiểm.

"Đây là..."

"Đây là lực lượng của 'Vực Sâu'." Con hươu trắng nói: "Thanh kiếm này từng bị lực lượng Vực Sâu ăn mòn, tuy ta đã dùng sinh mệnh của mình để phong ấn nó, nhưng phong ấn này đang dần dần suy yếu."

"Cho nên ngươi muốn ta mang nó đi, tìm một nơi có thể triệt để giải quyết nó?"

"Không." Con hươu trắng lắc đầu: "Ta muốn ngươi mang nó đi, là vì muốn ngươi... sử dụng nó."

Tô Hiểu sửng sốt.

"Sử dụng nó?"

"Đúng vậy." Con hươu trắng nói: "Thanh kiếm này tuy bị lực lượng Vực Sâu ăn mòn, nhưng bản chất của nó vẫn là một thanh thần khí. Nếu như có thể khống chế được cỗ lực lượng Vực Sâu kia, nó sẽ trở thành một thanh vũ khí cực kỳ cường đại."

"Ngươi tin ta có thể khống chế được nó?"

"Ta không chắc chắn." Con hươu trắng thành thật nói: "Nhưng ta có thể cảm nhận được, trên người ngươi có một cỗ lực lượng có thể áp chế được Vực Sâu."

Tô Hiểu trầm ngâm một lát, sau đó chậm rãi đi về phía tảng đá xanh.

Hắn đưa tay ra, nắm lấy chuôi kiếm.

Khoảnh khắc tay hắn chạm vào chuôi kiếm, một cỗ lực lượng cuồng bạo lập tức theo cánh tay truyền vào trong cơ thể hắn.

Đó là một cỗ lực lượng tràn ngập hủy diệt cùng ăn mòn, tựa như muốn đem hắn triệt để nuốt chửng.

Nhưng ngay sau đó, trên người Tô Hiểu bỗng nhiên hiện lên một tầng quang mang màu xanh lam nhạt.

Tầng quang mang này vừa xuất hiện, cỗ lực lượng Vực Sâu kia lập tức như gặp phải khắc tinh, nhanh chóng rút lui.

"Đây là..." Trong mắt con hươu trắng hiện lên một tia kinh ngạc.

Nó nhìn chằm chằm tầng quang mang màu xanh lam nhạt trên người Tô Hiểu, trong mắt mang theo vẻ không dám tin.

"Lực lượng này... chẳng lẽ là..."

Tô Hiểu không để ý tới con hươu trắng, hắn đang toàn lực áp chế cỗ lực lượng Vực Sâu trong cơ thể.

Cỗ lực lượng này rất ngoan cố, tuy bị quang mang màu xanh lam áp chế, nhưng vẫn đang không ngừng giãy giụa.

"Yên lặng cho ta!" Tô Hiểu quát lạnh một tiếng, trong mắt hiện lên một tia sát khí.

Cỗ lực lượng Vực Sâu kia tựa như cảm nhận được uy hiếp, chậm rãi yên tĩnh trở lại.

Tô Hiểu hít sâu một hơi, sau đó rút thanh trường kiếm kia ra khỏi tảng đá xanh.

Khoảnh khắc thân kiếm rời khỏi tảng đá xanh, toàn bộ khu rừng bỗng nhiên chấn động một cái.

"Thành công rồi..." Trong mắt con hươu trắng hiện lên một tia kích động.

Nó nhìn thanh trường kiếm trong tay Tô Hiểu, trong mắt mang theo một tia không nỡ.

"Đa tạ ngươi." Con hươu trắng nói: "Ta cuối cùng cũng có thể yên nghỉ rồi."

Nói xong, thân thể con hươu trắng bắt đầu dần dần trở nên trong suốt.

"Khoan đã." Tô Hiểu gọi nó lại: "Ngươi còn chưa nói cho ta biết, thanh kiếm này rốt cuộc có năng lực gì."

Con hươu trắng khẽ mỉm cười: "Ngươi sẽ tự mình phát hiện ra."

Nói xong, thân thể nó triệt để biến mất.

Tô Hiểu nhìn thanh trường kiếm trong tay, trầm mặc một lát, sau đó xoay người rời đi.

Hắn vừa đi được mấy bước, bỗng nhiên dừng lại.

Hắn quay đầu nhìn về phía khoảng đất trống kia, phát hiện tảng đá xanh kia đã biến mất, chỉ còn lại một mảnh đất trống.

"Lộc Thần sao..." Tô Hiểu lẩm bẩm một tiếng, sau đó xoay người rời đi.

Hắn không biết, ngay tại thời điểm hắn rời đi, một đôi mắt đang ở trong bóng tối nhìn chằm chằm bóng lưng hắn.

Trong ánh mắt kia mang theo một tia hứng thú.

"Thú vị." Một giọng nói khàn khàn vang lên: "Không ngờ lại có người có thể khống chế được Lộc Thần Kiếm."

"Xem ra... trò chơi này càng ngày càng thú vị rồi."