Chương 9: Người Lùn Silingtes.

⏱ ~6 min read

Chương 9: Người Lùn Silingtes.

Bạch Dạ đứng trong phòng riêng, trước mặt là một cánh cửa kim loại cao lớn. Hắn đưa tay đẩy ra, một luồng khí nóng hừng hực ập vào mặt.

Bên trong là một xưởng rèn rộng lớn, lò lửa đang cháy hừng hực, một người lùn với bộ râu quai nón màu đỏ đang cầm búa sắt, gõ lên khối kim loại đỏ rực trên đe. Tiếng búa nện "keng keng" vang vọng khắp không gian.

Người lùn kia nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên nhìn Bạch Dạ, ánh mắt có chút cảnh giác.

"Ngươi là ai?" Người lùn đặt búa xuống, giọng trầm thấp.

"Ta là người được giới thiệu đến." Bạch Dạ lấy ra một tấm lệnh bài bằng đồng, ném về phía người lùn.

Người lùn đưa tay bắt lấy, nhìn kỹ một hồi, sắc mặt hòa hoãn hơn nhiều.

"Thì ra là người của hội, mời vào." Người lùn gật đầu, chỉ vào chiếc ghế đá bên cạnh.

Bạch Dạ ngồi xuống, đánh giá xưởng rèn xung quanh. Trên tường treo đủ loại vũ khí, từ kiếm, đao, thương đến những món trang bị kỳ lạ, đều tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

"Ngươi cần gì?" Người lùn đi tới, lau mồ hôi trên trán.

"Ta muốn cường hóa trang bị." Bạch Dạ nói thẳng.

Người lùn nhíu mày: "Trang bị gì? Lấy ra xem."

Bạch Dạ lấy ra một thanh trường đao, đặt lên bàn. Thân đao màu xanh đen, trên mặt đao có những hoa văn kỳ dị, tỏa ra hàn quang lạnh lẽo.

Người lùn cầm lấy thanh đao, ánh mắt sáng lên, tay run nhẹ.

"Đao tốt! Đây là... đao do tông sư cấp rèn ra?" Người lùn cẩn thận quan sát từng chi tiết, vẻ mặt tán thưởng.

"Ừ." Bạch Dạ gật đầu.

"Ngươi muốn cường hóa đến mức nào?" Người lùn ngẩng đầu hỏi.

"Tối đa." Bạch Dạ đáp.

Người lùn trầm ngâm một lát: "Cường hóa tối đa cần rất nhiều vật liệu, hơn nữa có rủi ro thất bại. Ngươi chuẩn bị đủ vật liệu chưa?"

"Đủ rồi." Bạch Dạ lấy ra một túi vật liệu, đặt lên bàn.

Người lùn mở túi ra xem, trong đó có đủ loại khoáng thạch, tinh thể, còn có mấy loại vật liệu hiếm thấy. Hắn gật đầu hài lòng.

"Được, ta nhận việc này. Nhưng cần thời gian, ngươi có thể quay lại sau ba ngày."

"Được." Bạch Dạ đứng dậy, định rời đi.

"Khoan đã." Người lùn gọi hắn lại.

Bạch Dạ quay đầu nhìn.

"Ngươi tên gì?" Người lùn hỏi.

"Bạch Dạ."

"Bạch Dạ..." Người lùn lẩm bẩm, "Ta nhớ rồi. Ta là Lão Phỉ, thợ rèn chính của xưởng này. Có việc gì cứ đến tìm ta."

Bạch Dạ gật đầu, xoay người rời khỏi xưởng rèn.

Ra khỏi xưởng rèn, Bạch Dạ đi dọc theo con phố dài. Hai bên đường là những cửa hàng san sát, thỉnh thoảng có tiếng rao hàng vang lên.

Hắn đi tới một cửa hàng trang sức, bên trong bày đủ loại trang sức tinh xảo, tỏa ra ánh sáng lung linh.

"Hoan nghênh quang lâm, khách quan cần gì?" Một nữ tinh linh mặc váy dài màu xanh nhạt tiến lên đón tiếp, nụ cười ôn hòa.

"Ta muốn xem nhẫn." Bạch Dạ nói.

"Xin mời bên này." Nữ tinh linh dẫn hắn tới quầy trưng bày nhẫn.

Bạch Dạ nhìn qua một lượt, ánh mắt dừng lại trên một chiếc nhẫn màu bạc, trên mặt khắc những hoa văn phức tạp, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

"Chiếc này thế nào?" Hắn chỉ vào chiếc nhẫn.

Nữ tinh linh lấy chiếc nhẫn ra, giới thiệu: "Đây là 'U Minh Cốt Giới', tăng thuộc tính linh hồn, đồng thời có hiệu quả giảm sát thương nhận vào. Là một món trang bị hiếm có."

"Bao nhiêu?" Bạch Dạ hỏi.

"Ba nghìn tiền xu lạc viên."

Bạch Dạ gật đầu, lấy tiền trả, cầm lấy chiếc nhẫn rời đi.

Đi thêm một đoạn, hắn dừng lại trước một cửa hàng bán dược tề. Bên trong tỏa ra mùi thuốc nồng đậm.

"Ngươi cần gì?" Một lão giả mặc áo bào xám ngẩng đầu hỏi.

"Thuốc hồi phục, loại tốt nhất." Bạch Dạ nói.

Lão giả lấy ra mấy bình dược thủy màu xanh lam, đặt lên quầy: "Đây là 'Thánh Dược Hồi Phục', hiệu quả khôi phục sinh mệnh giá trị rất tốt, một bình năm trăm tiền xu."

"Cho ta mười bình." Bạch Dạ nói.

Lão giả gói kỹ mười bình dược thủy, đưa cho Bạch Dạ.

Bạch Dạ nhận lấy, xoay người rời đi.

Đi dạo một vòng, hắn đã mua sắm đủ vật tư cần thiết. Lúc này, trời đã nhập nhoạng tối.

Hắn quay về phòng riêng, ngồi trên giường, bắt đầu kiểm tra trạng thái của mình.

Sau một hồi trầm ngâm, hắn lấy ra một quyển sách cổ, trên bìa viết mấy chữ cổ xưa. Hắn lật mở, bên trong ghi chép rất nhiều tri thức về luyện kim thuật.

"Luyện kim văn minh của đệ nhị kỷ..." Bạch Dạ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư.

Hắn nhớ tới những gì Sắt Phi Lợi Á từng nói, về văn minh luyện kim cổ xưa kia, về những kỹ thuật đã thất truyền từ lâu.

"Xem ra, cần phải tìm hiểu thêm về thế giới này." Bạch Dạ khép sách lại, đứng dậy đi tới bên cửa sổ.

Nhìn ra màn đêm bên ngoài, ánh trăng chiếu rọi xuống những mái nhà, tạo nên một khung cảnh yên tĩnh.

"Ngày mai, đi tìm hiểu một chút về thế lực của thành phố này." Hắn tự nói với chính mình.

Đúng lúc này, một tiếng gõ cửa vang lên.

Bạch Dạ quay đầu nhìn về phía cửa, ánh mắt hơi nheo lại.

"Ai?" Hắn hỏi.

"Là ta, Bạch Dạ tiên sinh." Một giọng nói quen thuộc vang lên từ ngoài cửa.

Bạch Dạ mở cửa, nhìn thấy Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đang đứng ngoài cửa, trên mặt nở nụ cười.

"Có chuyện gì?" Bạch Dạ hỏi.

"Ta có một tin tức, có lẽ ngươi sẽ quan tâm." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư hạ thấp giọng.

"Nói đi."

"Ta nghe nói, gần đây có một nhóm mạo hiểm giả phát hiện ra một di tích cổ ở phía nam thành phố, bên trong có thể có liên quan đến luyện kim văn minh." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nói.

Bạch Dạ ánh mắt khẽ động: "Di tích gì?"

"Nghe nói là một phòng thí nghiệm luyện kim cổ xưa, bên trong có thể còn sót lại rất nhiều tài liệu và vật phẩm quý giá." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nói, "Bất quá, nơi đó nguy hiểm trùng trùng, đã có mấy nhóm mạo hiểm giả vào trong rồi không ra."

"Ngươi muốn ta đi?" Bạch Dạ nhìn hắn.

"Ta chỉ cung cấp tin tức, quyết định là ở ngươi." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười cười, "Bất quá, nếu ngươi có hứng thú, ta có thể cung cấp thêm một số tình báo chi tiết."

Bạch Dạ trầm ngâm một lát: "Nói nghe xem."

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười, bắt đầu kể lại chi tiết về di tích cổ kia.

Bạch Dạ lẳng lặng lắng nghe, trong lòng đã có tính toán.

"Được, ta sẽ đi xem." Bạch Dạ gật đầu.

"Vậy thì chúc ngươi may mắn." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư chắp tay cáo từ, xoay người rời đi.

Bạch Dạ đóng cửa lại, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư.

"Phòng thí nghiệm luyện kim cổ..." Hắn lẩm bẩm, "Xem ra, chuyến đi này sẽ có không ít thu hoạch."

Hắn quay trở lại giường, ngồi khoanh chân, bắt đầu điều tức dưỡng thần, chuẩn bị cho chuyến đi ngày mai.

Đêm khuya yên tĩnh, chỉ có tiếng gió nhẹ thổi qua khe cửa sổ, mang theo chút hơi lạnh.

Bạch Dạ mở mắt ra, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn sáng tỏ như cũ.

"Người lùn Silingtes..." Hắn lẩm bẩm, "Xem ra, thế giới này còn rất nhiều điều bí ẩn đang chờ ta khám phá."

Hắn khép hờ mắt, dần chìm vào trạng thái tu luyện.

Bên ngoài, màn đêm vẫn bao trùm lấy thành phố, chỉ có những ánh đèn leo lét từ các cửa hàng vẫn còn sáng, như những vì sao rơi rụng giữa nhân gian.

Một ngày mới sắp bắt đầu.