Chapter: 3. Kẻ Chiếm Đoạt: ???
Bạch Dạ đứng trong phòng riêng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một màn hình giao diện đang hiện ra trước mặt. Trên màn hình, dòng chữ màu đỏ sẫm đang nhấp nháy liên tục, tựa như máu tươi đang chảy.
【Sát Danh Sách · Huyết Khế】
【Mục Tiêu: Kẻ Chiếm Đoạt: ???】
【Cảnh Báo: Mục tiêu đang ở trong phạm vi 10.000 mét.】
【Cảnh Báo: Mục tiêu đang ở trong phạm vi 5.000 mét.】
【Cảnh Báo: Mục tiêu đang ở trong phạm vi 1.000 mét.】
Bạch Dạ nheo mắt lại, bàn tay đặt trên chuôi đao hơi siết chặt. Huyết Khế này là thứ hắn nhận được sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở thế giới trước, một loại khế ước truy tìm đặc thù, chỉ cần kẻ địch xuất hiện trong phạm vi nhất định, nó sẽ phát ra cảnh báo.
Nhưng lần này, tên mục tiêu lại hiển thị là dấu hỏi.
"Kẻ Chiếm Đoạt?" Bạch Dạ thì thầm, trong mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ. Hắn chưa từng nghe nói đến danh hiệu này, cũng chưa từng tiếp xúc với loại tồn tại tương tự. Có thể bị Huyết Khế nhắm đến, chắc chắn không phải hạng tầm thường.
"Ô Ô Oa!" Một tiếng kêu kỳ lạ vang lên bên cạnh, Bố Bố Uông — con chó Husky màu xám đang ngồi xổm dưới đất, hai mắt trợn tròn nhìn Bạch Dạ, trong mắt lộ rõ vẻ khó hiểu.
"Ngươi cũng cảm nhận được?" Bạch Dạ liếc nhìn nó một cái.
Bố Bố Uông gật đầu, sau đó dùng móng vuốt chỉ về phía cửa phòng riêng.
Bạch Dạ hiểu ý, xoay người bước về phía cửa. Khi bàn tay chạm vào tay cầm cửa kim loại, hắn đột nhiên dừng lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
"Đã đến cửa rồi mà còn giả vờ thần bí?"
Hắn mở cửa ra.
Bên ngoài hành lang vắng vẻ, không một bóng người. Chỉ có ánh đèn màu trắng nhạt chiếu rọi, phản chiếu trên sàn nhà sáng bóng.
Nhưng Bạch Dạ biết, kẻ đó đang ở đây.
Hắn nhìn xuống, trên mặt đất trước cửa có một tờ giấy da cừu màu vàng nhạt, trên đó viết một hàng chữ cổ xưa:
"Ngươi đang tìm ta, ta cũng đang tìm ngươi. Gặp mặt ở Vùng Đất Chúng Sinh, khu vực trung tâm, tòa tháp đá cũ."
Bạch Dạ cầm tờ giấy da cừu lên, cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ từ đó — không phải năng lượng của Luân Hồi Lạc Viên, cũng không phải năng lượng của Hư Không Chi Thụ, mà là một loại khí tức xa lạ, tựa như... thứ gì đó từ thế giới khác.
"Vùng Đất Chúng Sinh?" Bạch Dạ thu tờ giấy da cừu vào trong ngực, xoay người trở lại phòng riêng. "Xem ra lần này có chuyện thú vị rồi."
Bố Bố Uông đứng dậy, vẫy đuôi, tỏ vẻ muốn đi cùng.
"Ngươi ở lại." Bạch Dạ lắc đầu. "Lần này ta tự mình đi."
Bố Bố Uông há miệng, lộ ra vẻ mặt không vui, nhưng cũng không phản đối. Nó biết Bạch Dạ đã quyết định thì không ai có thể thay đổi được.
Bạch Dạ đi đến bàn làm việc, mở ngăn kéo, lấy ra một viên tinh thể màu xanh đậm — Khởi Nguyên Thạch · Thế Giới. Đây là vật phẩm hắn có được từ thế giới trước, có thể dùng để tăng cường sức mạnh cho bản thân trong thời gian ngắn.
Hắn cầm viên tinh thể trong tay, cảm nhận dòng năng lượng ấm áp chảy vào cơ thể, sau đó đặt nó trở lại ngăn kéo.
"Đi thôi."
Bạch Dạ bước ra khỏi phòng riêng, đi về phía thang máy. Trên đường đi, hắn gặp vài Khế Ước Giả, nhưng không ai để ý đến hắn. Dù sao, trong Luân Hồi Lạc Viên, mỗi người đều có việc riêng của mình, không ai quan tâm đến người khác.
Ra khỏi khu vực trung tâm, Bạch Dạ đi về phía Vùng Đất Chúng Sinh. Nơi này là một khu vực đặc biệt trong Luân Hồi Lạc Viên, nơi hội tụ của các Khế Ước Giả từ nhiều thế giới khác nhau, cũng là nơi diễn ra các hoạt động giao dịch và trao đổi thông tin.
Tòa tháp đá cũ nằm ở phía tây của Vùng Đất Chúng Sinh, là một kiến trúc cổ xưa đã tồn tại từ rất lâu. Theo truyền thuyết, nó được xây dựng từ thời kỳ đầu của Luân Hồi Lạc Viên, bên trong chứa đựng nhiều bí mật không ai biết đến.
Khi Bạch Dạ đến nơi, trời đã tối. Tòa tháp đá đứng sừng sững trong bóng đêm, tựa như một lão nhân già nua đang trầm tư.
Hắn đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, bước vào bên trong.
Bên trong tháp tối om, chỉ có vài ngọn nến đang cháy, tỏa ra ánh sáng vàng nhạt. Không khí ẩm ướt, mang theo mùi đất và mùi gỗ mục.
"Ngươi đến rồi."
Một giọng nói vang lên từ trong bóng tối, trầm thấp, khàn khàn, nghe không rõ là nam hay nữ, già hay trẻ.
Bạch Dạ dừng bước, tay đặt trên chuôi đao, ánh mắt quét qua căn phòng.
"Ra đây." Hắn nói, giọng bình tĩnh.
Một bóng người từ từ bước ra từ trong bóng tối. Đó là một người mặc áo choàng đen, khuôn mặt bị che khuất bởi mũ trùm, chỉ lộ ra đôi mắt màu tím kỳ lạ.
"Ngươi là ai?" Bạch Dạ hỏi.
"Ta?" Người đó cười khẽ, giọng nói mang theo vẻ châm biếm. "Ta là người mà ngươi đang tìm."
Bạch Dạ nheo mắt, Huyết Khế trong ngực bỗng nóng lên, phát ra cảnh báo dữ dội.
"Kẻ Chiếm Đoạt?" Hắn hỏi.
"Chính xác." Người đó gật đầu, đôi mắt tím lóe lên tia sáng kỳ dị. "Ta đến từ một thế giới khác, một thế giới mà ngươi chưa từng biết đến. Và ta đến đây vì một mục đích duy nhất."
"Mục đích gì?"
"Ngươi."
Bạch Dạ khựng lại, sau đó bật cười. "Ta? Ngươi muốn gì ở ta?"
"Ngươi có thứ mà ta cần." Người đó nói, giọng trở nên nghiêm túc. "Một thứ mà chỉ có ngươi mới có thể cung cấp."
"Thứ gì?"
"Linh hồn của ngươi."
Bầu không khí đột nhiên trở nên căng thẳng. Bạch Dạ rút đao ra, lưỡi đao phản chiếu ánh nến, tỏa ra hàn quang lạnh lẽo.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể lấy được?" Hắn hỏi, giọng lạnh như băng.
Người đó không trả lời, chỉ lắc đầu. "Ta không muốn chiến đấu với ngươi. Ít nhất là bây giờ."
"Vậy thì ngươi đến đây làm gì?"
"Để cảnh báo ngươi." Người đó nói, giọng trở nên trầm xuống. "Có một thế lực đang nhắm vào ngươi, một thế lực mà ngươi không thể chống lại. Ta đến để nói cho ngươi biết, hãy cẩn thận."
"Nói rõ hơn."
"Ta không thể nói rõ hơn." Người đó lắc đầu. "Nhưng ta có thể cho ngươi một lời khuyên: đừng tin bất cứ ai, kể cả những người mà ngươi nghĩ là thân cận nhất."
Nói xong, người đó xoay người, định rời đi.
"Đứng lại." Bạch Dạ giơ đao lên, chĩa về phía người đó. "Ngươi chưa trả lời câu hỏi của ta. Ngươi là ai? Tại sao lại biết ta?"
Người đó dừng bước, quay đầu lại nhìn Bạch Dạ. Đôi mắt tím lóe lên một tia sáng kỳ lạ, sau đó... biến mất.
Không, không phải biến mất. Mà là tan biến vào không khí, tựa như chưa từng tồn tại.
Bạch Dạ đứng yên tại chỗ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Hắn cảm nhận được — người đó đã thực sự rời đi, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
"Thú vị." Hắn thu đao lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh. "Xem ra lần này, ta đã dính vào một chuyện không hề đơn giản."
Hắn quay người, bước ra khỏi tòa tháp đá. Bên ngoài, ánh trăng chiếu rọi, phủ lên mặt đất một lớp bạc.
Bạch Dạ ngẩng đầu nhìn mặt trăng, trong mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ.
"Kẻ Chiếm Đoạt... sao?" Hắn thì thầm. "Xem ra, cuộc vui mới bắt đầu rồi."